Pair of Vintage Old School Fru
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3219395

Bình chọn: 7.00/10/1939 lượt.

ng biết sẽ xử

lý thế nào.

Chờ Đình Phong đi một lúc rồi, đối diện với vẻ mặt nghiêm túc của mẹ,

Tiểu Minh lo sợ vô cùng. Cô tự tay tháo băng ra mà không để mẹ nhắc

thêm. Vết cắt đã se se lại, chỉ còn lại sẹo là một vệt dài ngang cổ tay, có lẽ sẽ không bao giờ biến mất được.

Mẹ Tiểu Minh nhìn thấy vết thương trên tay con mình mà gương mặt biến

sắc, từ đỏ hồng sang trắng bệch. Vậy là bà đã đoán đúng. Có chuyện gì

khiến cô con gái lúc nào cũng lạc quan, yêu đời của bà phải tự sát, là

chuyện gì???

_Mi Mi, chuyện này là sao con? – bà cầm lấy tay con mình thương xót.

Tiểu Minh nghe mẹ hỏi rồi chỉ lẳng lặng lắc đầu. Cô thu tay lại rồi thở

dài. Vậy là mẹ cô đã biết cô tự tử, những chuyện liên quan thì cô phải

trả lời mẹ sao đây.

_Mi Mi, con gái mẹ lúc nào cũng vui cười cơ mà, sao bây giờ con tiều tụy thế này, lại còn dám làm cái việc dại dột ấy. Vì sao hả con? Có phải vì Hạo Du, nó đối xử với con không tốt?

Vừa nghe thấy hai chữ “Hạo Du”, Tiểu Minh thấy như có một dòng điện chạy dọc toàn thân, cô ngẩng lên nhìn mẹ mà lắc đầu lia lịa. Nhưng hai dòng

nước mắt chảy dài hai gò má đã cho mẹ cô biết câu trả lời.

Mẹ Tiểu Minh nhìn thấy con gái mình khóc, bà phải cố nén lòng mãi để

nước mắt không chảy ra. Cố giữ được sự bình tĩnh, bà tiếp tục hỏi:

_Mi Mi, Hạo Du đâu rồi? Thế nó đâu rồi mà lại không ở đây chăm sóc con hả?

Tiểu Minh nghẹn ngào, vẫn muốn cố gắng che giấu cho Hạo Du:

_Mẹ, anh ấy phải đi học nên không ở đây được.

_Đi học? Mi Mi, con định nói dối mẹ đến bao giờ. Mấy hôm mẹ gọi cho con

không được nên rất lo lắng, gọi cho Hạo Du thì nó kêu con vẫn khỏe rồi

viện cớ không cho mẹ gặp con. Đến hôm nay, mẹ quyết định gác việc ở công ti đến thăm hai đứa thì thấy nhà đóng cửa, mẹ mới tìm đến trường. Thầy

chủ nhiệm con nói là con đã nghỉ học ba hôm nay vì bị ốm. Con có biết là khi ấy tim mẹ như ngừng đập không? Rồi mẹ xuống lớp Hạo Du, rồi cũng

biết tin nó nghỉ học ba ngày rồi. Không hiểu hai đứa bây giờ đang ở đâu, cuối cùng thì có một cô bé cho mẹ biết con đang nằm viện, nhưng con làm sao thì nó không chịu nói. Đến bây giờ đây, thì con lại nói dối mẹ. Con nói thật đi, vì sao con lại làm chuyện dại dột ấy. Còn Hạo Du thì nó ở

đâu? Ở đâu mà không đi học cũng không chăm sóc con, hả?

Trước những lời nói của mẹ, Tiểu Minh chỉ biết khóc thôi chứ không biết

phải nói gì nữa. Cô cầm lấy tay mà khóc lên nức nở, vừa lo vừa sợ. Lo sợ mẹ cô sẽ biết tất cả mọi chuyện. Rồi còn buồn nữa, Hạo Du không đi học

cũng không đến thăm cô, hẳn là anh đang ở chỗ Tú Giang, đang vui vẻ bên

cô ấy rồi.

Thấy Tiểu Minh khóc đáng thương như vậy, người phụ nữ không khỏi thương

xót con gái mình. Nhưng bà cần phải biết sự thật, người làm mẹ như bà,

đã để con mình phải chịu đau khổ đến mức phải tự tử như thế, bà còn

tưởng cô bé được sống hạnh phúc. Bây giờ, cho dù mọi chuyện có là sự

thật đau đớn đến đâu, nếu Tiểu Minh không nói, bà cũng phải tự tìm hiểu.

_Mi Mi, kể cho mẹ nghe đi con, mọi chuyện là thế nào. Nào, con ngoan của mẹ, con nín đi.

Bà vừa nói vừa ôm con vào lòng vuốt tóc cô nhẹ nhàng, âu yếm. Trước lời

nói dịu dàng của mẹ, thêm cái ôm ấm áp tràn đầy tình yêu thương, Tiểu

Minh cuối cùng cũng quyết định nói ra hết mọi chuyện. Cô sụt sùi nói:

_Mẹ à, mẹ cũng biết…con với Hạo Du không có tình cảm với nhau phải không ạ. Thực ra, Hạo Du, anh ấy có người yêu rồi.

_Gì cơ, nó dám “ngoại tình” khi đã có vợ sao? – mẹ Tiểu Minh vừa ngạc nhiên vừa tức giận, hỏi.

Thấy mẹ hiểu sai ý mình, Tiểu Minh vội thanh minh ngay. Cho dù có phải

kể hết tất cả sự thật, cô cũng vẫn sẽ bảo vệ Hạo Du đến cùng.

_Không, không phải, anh ấy có người yêu…trước khi bọn con lấy ngay.

Nghe thấy Tiểu Minh nói vậy, mẹ cô còn bực tức hơn nữa. Chuyện Hạo Du đã có người yêu, vợ chồng bà không hề hay biết, lại còn cùng gia đình

thông gia vun đắp cho hai đứa nó nảy sinh tình cảm. Thế mà bây giờ, con

gái bà phải chịu khổ thế đây khi chồng nó có người yêu mà không yêu

thương nó. Làm sao người làm mẹ như bà có thể chấp nhận con mình phải

chịu thiệt thòi như vậy.

_Mi Mi, được rồi, con đợi ở đây, mẹ sẽ bảo bác sĩ đến khám lại toàn bộ cho con, sau đó hai mẹ con mình sẽ cùng đi…

_Đi đâu hả mẹ? – Tiểu Minh thấy mẹ tức giận như vậy thì không khỏi lo lắng.

_Sang nhà thông gia, mẹ phải làm rõ chuyện này.

_Không…không, mẹ…mẹ nghe con nói đã, mẹ…

Thấy mẹ quyết tâm đứng dậy mà đi ra cửa, Tiểu Minh mới vội níu tay mẹ

lại. Nếu bây giờ mẹ cô sang nhà Hạo Du làm rõ chuyện thì mọi chuyện sẽ

lộ ra hết. Nếu bố chồng cô biết chuyện cô tử tự vì Hạo Du, khéo còn đánh cậu nữa. Không, không được, cô không thể để vậy được.

_Mẹ à, mẹ nghe con nói đã mẹ. Mẹ…

_Con còn muốn nói sao nữa đây. Mẹ không thể để con phải chịu thiệt thòi như thế được.

_Không có đâu mẹ. Mẹ nghe con nói nè, con…con cũng không yêu Hạo Du, con đã có…có…bạn trai rồi.

_Con…có…?

Lần này nghe con mình nói vậy, mẹ Tiểu Minh mới về lại giường ngồi,

nhưng bà vẫn chưa tin lắm nên phải hỏi lại ngay. Biết đâu, chỉ vì bảo vệ Hạo Du nên con gái bà mới nói như vậy.

_Vâng… Con xin lỗi vì giấu mẹ, con