The Soda Pop
Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3219730

Bình chọn: 7.00/10/1973 lượt.

n khuôn mặt tràn ngập vui sướng

của Tiểu Minh khi thấy anh cầm túi đồ ăn về, hẳn là cô sẽ vui lắm đây.

Chợt, có một người phụ nữ đi ngược chiều va vào anh mà không chịu xin

lỗi. Đình Phong tức tối nhìn theo, định bụng chử i cho bà ta một trận.

Nhưng thấy dáng vẻ vội vã của người phụ nữ đáng tuổi mẹ mình đó, anh lại thôi, tiếp tục đi mua đồ cho Tiểu Minh.

Người phụ nữ va vào Đình Phong mà không xin lỗi kia hẳn là đang rất vội, đi vào bệnh viện chắc chỉ có thể vì người thân của bà ta đang phải cấp

cứu hoặc gì đó. Nhưng bà ta tuy chạy nhưng gương mặt lại bình thản đến

lạ thường, vẻ lo lắng chắc chỉ tồn tại trong đôi mắt đang sóng sánh dao

động kia. Có thể là bà ta đang che giấu tâm trạng thật của mình một cách rất tài tình, mà người nhà giàu thì thường không bộc lộ cảm xúc ra

ngoài thật. Bà ta thì lại là một người phụ nữ rất đẹp và quý phái. Là

phu nhân của tổng giám đốc một tập đoàn thời trang chứ đâu phải vừa.

Bà ta chạy vội vã trên hành lang, đến trước cửa phòng VIP 1 thì dừng

lại. Cô gái nhỏ mặc trang phục của bệnh viện, đang ngồi gập chăn trên

giường, thấy ánh sáng bên ngoài bị che khuất mới ngẩng mặt lên nhìn. Bất giờ, cô bé như chết trân tại chỗ khi nhận ra người phụ nữ kia

_M…mẹ…

_Mi Mi, trời ơi, con gái của mẹ, con đi viện từ khi nào mà không nói với bố mẹ hả. Con bị đau ở đâu hả, hay bị ốm, mà sao con gầy và xanh thế

này hả con.

Thấy cô con gái bé bỏng của mình đang ngồi trên giường, khuôn mặt xanh

xao, hốc hác, người phụ nữ chạy vội vào ôm lấy con mình xót xa. Con gái

của bà – Minh Minh, cô bé đi viện từ khi nào mà bà không hề hay biết.

Tiểu Minh nằm trong vòng tay mẹ, cô vừa bất ngờ vừa lo sợ, không biết mẹ cô đã biết chuyện cô tự tử và chuyện cô với Hạo Du chưa mà lại đến được đây. Nhưng sau nhiều ngày không được gặp, cô cũng nhớ mẹ vô cùng. Mắt

cô ngân ngấn nước khi cảm nhận được hơi ấm, tình yêu và sự lo lắng từ

mẹ. Cô cũng tự trách mình đã để mẹ lo lắng cho đứa con–đã–đi–lấy–chồng

này.

_Mẹ à, con không sao, con chỉ bị suy nhược cơ thể thôi, con sợ bố mẹ lo lắng nên không dám nói.

_Con làm gì mà để đến nỗi bị suy nhược cơ thể hả, Hạo Du nó không chăm

sóc cho con sao. Mà tay con làm sao thế kia hả Mi Mi. Sao lại băng thế

kia, để mẹ xem nào…

_A, không sao đâu mẹ… – Tiểu Minh giấu vội cánh tay ra sau.

_Đưa mẹ xem!

Mẹ cô nói như ra lệnh. Nghe thấy con mình nói là bị suy nhược cơ thể, bà đã thấy lo lắm rồi, giờ còn thấy cổ tay trái cô bé phải băng bó, bà còn thấy lo hơn, không biết con mình làm sao. Băng ở cổ tay, lẽ nào…lại là

do…tự sát…

_Đưa tay đây mẹ xem nào.

_Mẹ à, không sao đâu ạ.

_Vịt con, trưa nay em…

Bỗng nhiên có tiếng nói xuất hiện từ cửa phòng. Là Đình Phong, Tiểu Minh suýt hét lên vì vui mừng, biết đâu sự xuất hiện của anh lại làm mẹ cô

quên đi cái tay bị thương của cô.

_A, anh Đình Phong, đây là mẹ em. – Tiểu Minh vừa đưa tay về hướng mẹ vừa giới thiệu bà cho Đình Phong.

Đình Phong thấy vậy liền lễ phép cúi chào:

_Dạ, cháu chào bác.

_Mẹ, đây là Đình Phong, anh ấy là…à…là bạn của anh Hạo Nhiên. Anh ấy rất tốt với con, chính anh ấy đã chăm sóc và giúp đỡ con rất nhiều trong

những ngày nằm viện.

Mẹ Tiểu Minh nghe con mình giới thiệu, thậm chí con không quay ra nhìn

anh một cái, cũng không đáp lại lời chào. Bà vẫn nhìn chăm chăm vào cổ

tay trái của Tiểu Minh, vài phút mới lên tiếng:

_Mi Mi, mẹ muốn xem tay trái của con, mau đưa đây.

_Mẹ à, con khô…

_Mẹ không nói nhiều đâu.

Thấy mẹ mình vẫn quả quyết đòi xem, Tiểu Minh làm mặt nhăn nhó không

biết phải nói và làm thế nào bây giờ. Đình Phong thấy cô như vậy thì vội chạy vào, đỡ lấy cánh tay Tiểu Minh nhẹ nhàng. Anh tươi cười:

_Bác à, tay cô ấy chỉ bị trật khớp, chỉ vậy thôi ạ.

Nhưng mà nói rồi, Đình Phong mới nhận ra mình vừa nói một câu có

vẻ…không thông minh lắm. Trật khớp thì đâu cần băng bó gì chứ. Và hình

như Tiểu Minh cũng đã nhận ra ý tốt–bị–nhầm lẫn của Đình Phong, cô hết

nhìn mẹ lại nhìn anh, ái ngại.

Rồi mặt người phụ nữ ngồi đối diện bỗng trở nên rất lạnh lùng. Nói với Đình Phong nhưng bà không thèm nhìn vào anh:

_Tôi không hỏi cậu. Mi Mi, mẹ không muốn nhắc lại lần nữa đâu. Chắc con hiểu tính mẹ rồi chứ hả?

Nghe thấy giọng nói vô cùng nghiêm khắc của mẹ. Tiểu Minh biết không thể nào giấu giếm được nữa. Sợ Đình Phong thấy khó chịu với thái độ của mẹ, cô quay sang Đình Phong, hỏi nhỏ:

_Nãy anh định hỏi em gì vậy?

_À, em muốn ăn gì trưa nay để anh mua luôn cho.

_Ừm, em chưa nghĩ ra, anh mua hamburger cho em cũng được nha. Thôi anh đi đi, em nói chuyện với mẹ một tí.

_Ừ, anh đi. Cháu chào bác ạ.

Đình Phong cúi chào mẹ Tiểu Minh rồi lại đi ra. Anh quả thực đang vô

cùng bực tức, nãy người phụ nữ đó đâm vào anh đã không xin lỗi, bây giờ

lại có thái độ như thế. Nếu không phải là mẹ Tiểu Minh, mẹ của người con gái anh yêu thì anh đã không tiếc gì mà chử i cho bà ta một trận rồi.

Thật chẳng giống người có học tí nào. Đình Phong vừa đi vừa lầm bầm.

Nhưng kể ra, sự xuất hiện của bà cũng mang lại cho Đình Phong một chút

thích thú. Nếu mẹ Tiểu Minh biết chuyện cô với Hạo Du, khô