Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3220504

Bình chọn: 8.5.00/10/2050 lượt.

n nhà…

_Mẹ…! – Tiểu Minh nhăn nhó nũng nịu.

_Con thật là bướng bỉnh hết chỗ nói. Bây giờ có người yêu rồi nên không cần bà mẹ này chăm sóc cho nữa phải không.

_Không mà mẹ. Con hứa bao giờ khỏe sẽ về ngay. Sắp Tết rồi còn gì, mẹ nhỉ.

_Haiz, ừ, thôi được rồi, vậy mẹ sẽ cho bác quản gia thường xuyên đến thăm con.

Tiểu Minh nghe mẹ “ừ”, chưa kịp nhoẻn miệng cười đã lại nghe đến vế sau, mặt lại nhăn nhó:

_Không, mẹ, con…con chỉ cần anh Đình Phong chăm sóc thôi mẹ.

_Aizz, con bé này. Bé tí tuổi đã… Thôi được rồi, vậy mẹ sẽ gọi cho viện

trưởng mỗi ngày. Mà…phòng VIP 1 này, người ta tự sắp xếp cho con hả?

_Dạ, con không biết, chắc là Đình Phong… Sao hả mẹ?

_Không sao. Thôi được rồi, mẹ phải về công ti bây giờ, nhớ ăn uống đầy đủ, rồi mẹ sẽ tìm hiểu anh chàng của con đấy, nghe chưa.

_Hì hì, vâng ạ. Mẹ ơi, mẹ tạm thời giấu bố cho con chuyện này nhé.

_Ừ, mẹ về đây.

_Con chào mẹ.

Tiểu Minh tươi cười ra tiễn mẹ, thấy mẹ đi xa rồi mới đóng cửa và về lại giường ngồi thở dài. Cô càng ngày càng thấy mình giả tạo quá, sao có

thể nói dối mẹ một cách dễ dàng như thế. May mà Đình Phong không có ở

đây…haiz…

Tiểu Minh chán nản lại chui lên giường nằm, cô lại lật cái chăn vừa gập

xong ra trùm kín đầu, mệt mỏi quá rồi chẳng muốn suy nghĩ gì nữa, tất cả là tại cô hết, tại cô xấu xa, bây giờ lộ chuyện rồi còn liên lụy đến cả Hạo Du nữa. Chỉ sợ, nếu bố mẹ anh biết sẽ giận mà không chấp nhận anh

với Tú Giang… Lỗi lầm của cô sẽ càng ngày càng chồng chất mất thôi.

“Cốc…cốc…cốc…”

Giật mình, Tiểu Minh bật ngay dậy vì nghe thấy tiếng gõ cửa. Là ai mà

đến phòng cô còn phải gõ cửa nữa, lẽ nào là…Hạo Du? Tiểu Minh thấy tim

mình cứ đập loạn xạ cả lên. Cô chỉnh lại tóc, quần áo, ngồi ngay ngắn

lại trên giường rồi mới lên tiếng.

_Ai đấy ạ, vào đi ạ.

Rồi cánh cửa bật mở, Tiểu Minh hồi hộp nhìn vào cái người vừa mới bước vào. Là một người con trai dáng người mảnh khảnh

“Cốc…cốc…cốc…”

Giật mình, Tiểu Minh bật ngay dậy vì nghe thấy tiếng gõ cửa. Là ai mà

đến phòng cô còn phải gõ cửa nữa, lẽ nào là…Hạo Du? Tiểu Minh thấy tim

mình cứ đập loạn xạ cả lên. Cô chỉnh lại tóc, quần áo, ngồi ngay ngắn

lại trên giường rồi mới lên tiếng.

_Ai đấy ạ, vào đi ạ.

Rồi cánh cửa bật mở, Tiểu Minh hồi hộp nhìn vào cái người vừa mới bước

vào. Là một người con trai dáng người mảnh khảnh, đi cùng là mấy người

con trai nữa. Haiz, là nhóm Hiểu Minh, bạn của anh Đình Phong.

_Chị hai, chị thế nào rồi, đã khỏe chưa?

_Chị hai, bọn em giờ mới đến thăm chị, thật là thất lễ.

_Chị hai, bọn em mua đồ đến thăm chị nè.

_Chị hai,…

Mấy anh bạn Đình Phong vừa vào đã làm náo loạn cả phòng bệnh lên. Tiểu Minh tươi cười nhìn họ.

_Đừng gọi em là chị hai mà, cứ gọi là Minh Minh hay Tiểu Minh là được

rồi. Các anh đến thăm em thế này thật tốt quá, còn mua quà cho em.

_Có gì đâu mà. Sáng bọn anh vừa bị đại ca chử i cho một trận đây.

_Sao thế ạ?

_Chuyện em bị nhóm Gia Nhi đánh đó, bọn anh không bảo vệ được cho em, nên bị đại ca mắng té tát.

_Đừng giận bọn anh nha. Bọn anh cũng đâu biết. Đại ca sang Thái thế là mấy đứa chẳng đến trường.

_Đúng rồi, có đại ca đi học chăm chỉ nên bọn anh mới đi, chứ đại ca nghỉ nên bọn anh cũng thôi luôn, hihi.

Tiểu Minh nghe mấy anh bạn Đình Phong nói mà phì cười:

_Hì, không…không sao mà, chuyện qua lâu rồi, thế…các anh đã gặp Đình Phong lúc nào ạ?

_Lúc sáng đó, bị đại ca mắng thế là bọn anh đến thăm em luôn, mà nãy

cũng vừa gặp. Bọn anh có mua socola đó, đại ca bảo em thích ăn socola.

_Dạ vâng ạ, cảm ơn các anh. Ơ thế vừa gặp, vậy Đình Phong đâu rồi ạ?

_Nãy bọn anh đến thì thấy đại ca đang đi vòng vòng quanh khuôn viên với bà nào ý, hình như không phải là mẹ.

Tiểu Minh nghe Vương Kì nói thế mà giật nảy mình, chắc không phải mẹ cô đấy chứ.

_A, có phải một người phụ nữ mặc váy áo xanh lục?

_Ừ, đúng rồi, đúng rồi đó.

_Hic, vậy là mẹ em đó.

_Haha, mẹ vợ dặn dò con rể hả, đúng không, haha.

_A, không phải mà >.<

Tiểu Minh đỏ bừng mặt. Thực ra, từ cái ngày Đình Phong giới thiệu cô là

“chị hai” đó, Tiểu Minh cũng chưa khi nào có dịp thanh minh lại, cứ để

bọn họ hiểu lầm cô là người yêu Đình Phong. Bây giờ cô có nên nói cho họ biết không đây, dù sao, nếu hôm nay…

_Các anh à, thực ra…

_A, đại ca, đại ca nói chuyện với mẹ vợ xong rồi đó hả?

_Mấy thằng này, sao lại biết vậy hả.

Nghe thấy tiếng Đình Phong từ ngoài cửa, Tiểu Minh thôi không nói nữa mà quay ra nhìn anh, tươi cười. Đình Phong giơ hai túi đồ thơm phức lên

như khoe với Tiểu Minh. Anh ngồi xuống cạnh cô, cũng cười tươi, ánh mắt

nhìn cô âu yếm.

_Vịt con, anh mua rất nhiều, cho em ăn bao giờ béo lên thì thôi nè.

Thấy Đình Phong với Tiểu Minh (có vẻ) chuẩn bị ăn trưa, lại tình cảm như rhế, nhóm Hiểu Minh cũng biết ý mà nháy nhau ra về.

_Đại ca, chị hai à, bọn em đến thăm chị hai rồi về đây nha, không làm phiền hai người nữa.

_Chị hai mau khỏe đi học nhé, vắng đại ca bọn em chẳng muốn đến trường nữa.

_Chị hai à…

_Dạ vâng, bye các anh nha.

Tiểu Minh vẫy tay chào rồi cảm ơn họ rối rít, xong cô lại lên giường

ngồi bên cạnh Đình Phong, quay sang n


XtGem Forum catalog