cũng biết là con chưa nên có…bạn
trai, nhưng… Anh…anh Đình Phong, anh ấy mới là người con yêu. Anh ấy
cũng rất yêu con nên luôn ở bên chăm sóc con, mẹ thấy đấy, anh ấy còn
gọi con là “vịt con” nữa, rất thân mật phải không ạ. – Tiểu Minh vừa nói vừa cố cười.
_Cậu trai lúc nãy…là…bạn trai con? Là người con yêu? – mẹ Tiểu Minh vẫn nghi hoặc.
_Dạ vâng ạ.
_Vậy thì càng phải đến nhà thông gia nói rõ ngọn ngành. Hai đứa đã không yêu nhau thì con duy trì hôn nhân này làm gì nữa.
Mẹ Tiểu Minh nói rồi lại đứng dậy. Thấy thế, Tiểu Minh mới vội kéo mẹ ngồi xuống. Cô ôm ngay lấy mẹ, thủ thỉ vào tai bà:
_Mẹ à, mẹ ơi, chuyện này bố còn chưa biết, con cũng chưa có quyết định gì cả, mẹ phải để con nói chuyện với Hạo Du đã chứ.
_Bố thì mẹ sẽ đến công ti ngay bây giờ để nói với ông ấy. Còn Hạo Du,
con định nói chuyện gì với nó nữa, con nằm viện mà nó không có đến thăm
con. Mẹ còn chưa truy hỏi vì sao con tự tử đâu đấy.
_Mẹ…
Tiểu Minh nhìn mẹ, lại bắt đầu sụt sùi, đúng là may mà mẹ cô không truy
hỏi lý do cô tự sát nhưng nếu bà cứ quyết tâm sang nhà Hạo Du nói chuyện rõ ràng với mẹ chồng cô thì cô biết phải làm sao đây.
_Mi Mi, hay là con không muốn li hôn với nó. Con nói mẹ nghe xem nào.
Tiểu Minh nghe mẹ hỏi, cô chỉ cúi gằm mặt không nói gì, thực ra là vì cô đang suy nghĩ nên phải nói thế nào. Cô sao mà lại muốn li hôn với Hạo
Du được chứ, nhưng dường như mối quan hệ “vợ chồng bắt ép” này cũng
không còn ràng buộc hai người nữa, sớm muộn gì chuyện li hôn cũng xảy
ra, cô có không muốn cũng không thể. Huống chi, chính cô đã có cái quyết định, nếu hôm nay Hạo Du không đến thăm cô, cô sẽ tự làm đơn xin li hôn trước và đồng ý làm bạn gái anh Đình Phong. Nhưng nếu bây giờ mẹ và bố
cô đến nói chuyện với bố mẹ Hạo Du, cô chỉ sợ Hạo Du bị bắt ép quay về
bên cô lại càng ghét cô hơn, hoặc là, anh sẽ phản đối đến cùng rồi nhỡ
đâu sẽ bị bố anh đánh. Như vậy sẽ làm mọi chuyện thêm tồi tệ mất thôi.
Cô phải nói với mẹ thế nào đây để mẹ cô không đến thăm nhà thông gia
nữa. Cô…thực sự vẫn còn muốn chờ xem, hôm nay Hạo Du có đến thăm cô
không, anh có còn chút tình thương gì dành cho cô không.
_Mẹ à… – Tiểu Minh vừa nói vừa dụi đầu vào ngực mẹ như làm nũng – tất
nhiên là cuộc hôn nhân của chúng con nên sớm kết thúc vì cả hai bọn con
đều không có tình cảm với nhau. Nhưng mẹ này, cuộc hôn nhân này là do
cha mẹ sắp đặt, bọn con vì nghe theo lời bố mẹ nên mới đồng ý cưới và về ở với nhau. Bọn con sớm cũng có những giao hẹn sẽ không ai can thiệp
vào cuộc sống của ai rồi. Mà Hạo Du, ngoài việc anh ấy không yêu con ra, thì anh ấy rất tốt với con, cuộc sống hôn nhân cũng khá là êm ấm. Bây
giờ mẹ muốn con li dị, vì muốn tốt cho con, con hiểu, nhưng mẹ có thể để cho chúng con tự sắp xếp giải quyết được không mẹ. Nếu mẹ sang bên đó
đòi nói chuyện rõ ràng sẽ chỉ làm to chuyện thêm thôi, trong chuyện này
không ai có lỗi đâu mẹ. Mẹ nghe con lần này đi, được không mẹ.
Mẹ Tiểu Minh nghe con gái mình nói vậy, tự trong đầu cũng thấy có phần
đúng đắn. Nhưng bà vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng hết những gì Tiểu
Minh nói được. Nếu trong chuyện này, Hạo Du không có lỗi gì, thì tại sao con gái bà phải tự tử, lại còn bị suy nhược cơ thể. Nếu không liên quan đến nó, vì đâu mà Tiểu Minh vừa nghe đến tên Hạo Du đã rơm rớm nước
mắt, lại còn phải nói dối cho nó? Hơn nữa, cho dù Hạo Du không yêu Tiểu
Minh, xét về tình về lý, nó vẫn phải đến mà chăm sóc cô bé chứ, sao lại
để mặc Tiểu Minh cho người yêu nó chăm được. Riêng chuyện này bà đã thấy con gái mình phải chịu nhiều thiệt thòi rồi. Còn chưa kể, Hạo Du dám
giấu bà chuyện Tiểu Minh tự tử phải nằm viện đã mấy hôm, bà tự thấy
không thể nào để yên chuyện này được.
_Mi Mi, mẹ vẫn…
_Mẹ à – Tiểu Minh vội ngắt lời mẹ ngay – mẹ không tin con sao. Mẹ à, nghe con đi mà, được không mẹ.
_Haiz, thôi được rồi. Nhưng mà có chuyện này con chưa được biết. Con với Hạo Du…vẫn chưa đăng kí kết hôn, hai con mới chỉ là vợ chồng trên danh
nghĩa thôi. Bố mẹ định đến khi nào các con đủ tuổi…
_Vậy…ý mẹ là…
_Nếu các con muốn li hôn cũng không cần phải ra toà gì cả, hai gia đình
sẽ nói chuyện và tự cắt đứt mối quan hệ thông gia. Nhưng nếu con muốn,
thì con cứ làm đơn li dị, kí vào rồi đưa cho Hạo Du kí, chắc nó cũng
chưa biết chuyện này đâu.
_Dạ…vâng…
Tiểu Minh trả lời chán nản. Hóa ra cô với Hạo Du chẳng phải là vợ chồng
trên giấy tờ, sự ràng buộc giữa hai người…thực ra cũng đâu có. Nếu Hạo
Du biết chuyện này, chắc anh cũng chẳng phải quan tâm, chăm sóc cô theo
nghĩa vụ như vậy. Nhưng…cũng may là Hạo Du chưa biết, nếu không, cuộc
hôn nhân của cô đã sớm đi đến hồi kết thúc rồi chứ cũng chẳng kéo dài
đến tận bây giờ.
_Mi Mi, mẹ bây giờ sẽ gọi cho viện trưởng cử bác sĩ xuống khám cho con. Nếu sức khỏe con đã bình phục, con phải về nhà với mẹ.
_Mẹ à, con…vẫn còn yếu lắm. Ở đây đã có anh Đình Phong lo cho con, mẹ
đừng lo. Bác sĩ vào khám cho con mỗi ngày mà. Bao giờ con khỏe lại hoàn
toàn, con sẽ về nhà ngay, bao giờ con giải quyết xong cuộc hôn nhân này…
_Nếu còn yếu mẹ có thể mời bác sĩ đế