anh phải quay lại làm bù nữa.
Miss… là một nhà hàng tương đối lớn ở cái thành phố này, Đình
Phong làm phục vụ ở đây từ đầu lớp mười, chẳng hiểu sao họ lại nhận một
thằng nhóc 16 tuổi vào làm nhưng cũng nhờ vậy mà anh kiếm được tiền chi
tiêu mà không cần phải dùng tiền của “hai con người đó”. Khi đầu anh chỉ làm phục vụ nhưng số tiền của nhận được một tháng là rất nhiều. Đến bây giờ, Đình Phong thỉnh thoảng còn làm bánh nữa, bánh của anh cũng rất
được phái nữ ưa chuộng nên tiền lương hàng tháng lại còn nhiều hơn nữa.
Đình Phong chưa bao giờ nghi ngờ vì sao mình lại được ưu ái đến vậy.
Ngay từ khi đến xin việc, Đình Phong đã được nhận ngay vào làm, công
việc rất nhẹ nhàng mà lương lại nhiều. Rồi khi anh muốn học làm bánh,
ông chủ cũng đồng ý luôn không chút lăn tăn, còn cho phép đưa bánh anh
làm ra phục vụ khách. Nhiều khi, ông chủ còn hỏi han anh làm có mệt lắm
không, rồi còn cho anh nhận thêm tiền bồi dưỡng. Đình Phong nghỉ làm
cũng vẫn được lấy tiền.
Bây giờ, thì anh đã hiểu vì sao, là vì “ông già đó” đã can thiệp vào công việc của anh, có lẽ anh sẽ chỉ làm ở Miss… vài hôm nữa rồi sau Tết sẽ phải về làm cho ông ta.
_Con muốn nhờ ta gọi điện đến cho viện trưởng bệnh viện đó để sắp xếp phòng VIP cho người con gái con yêu?
_Đúng vậy. Tôi chỉ nhờ ông đúng việc này thôi.
_Với tính cách của con, ta đoán là cô bé ấy đang nằm trong phòng VIP
rồi, con chỉ muốn chắc chắn sẽ không ai chuyển phòng đi thôi, phải
không?
_Đừng nhiều lời nữa, hãy làm theo lời tôi đi, rồi tôi sẽ không đến làm phiền ông nữa đâu.
_Đình Phong, sao con lại nói như vậy, việc con trai ta nhờ, ta chắc chắn sẽ làm, cho dù khó khăn đến đâu, huống chi chỉ là một cuộc điện thoại.
Nhưng…ta có một yêu cầu.
_Hừ, yêu cầu gì thì ông cứ gọi đi đã.
_Không, phải nói rõ ràng đã.
_Thôi được rồi, trừ việc bắt tôi về nhà ra, yêu cầu gì cũng được.
_Ta muốn con về nhà, giúp ta quản lí ĐP1.
_Không. Tôi đã nói là sẽ…
_Ta sẽ trả tiền viện phí cho cô bé.
_Không cần. Tiền tôi kiếm được đủ để trả tiền viện phí cho cô ấy. Ông đổi yêu cầu gì nhanh lên, tôi không rảnh đâu.
_Con định đi đâu, có phải đến Miss… để lấy tiền lương sớm?
_Ông…sao ông biết.
_Tất nhiên là ta biết, thậm chí ra còn có thể không cho con lĩnh số tiền đấy.
_Ông…ông nói cái gì?
_Con không phải tức giận như thế, Đình Phong. Ta nói cho con biết, con
nghĩ là số tiền con làm ra đủ để con tự nuôi sống bản thân mà không cần
đến sự trợ giúp của ta sao. Con nghĩ là chỉ làm phục vụ mà số tiền lương lên đến mấy chục triệu một tháng sao. Con thật ngây thơ quá đấy, Phong
Phong ạ.
_Đừng có gọi tôi như thế! Ông…ông dám can thiệp vào công việc của tôi sao, ông dám…
_Ngoan nào con trai, lớn tiếng với bố của mình không phải là điều một
đứa con ngoan nên làm đâu. Bây giờ tính thế nào đây. Con cần lấy danh
nghĩa của ta để họ sắp xếp phòng VIP cho con bé con yêu, ta có thể giúp
con nhưng cũng có thể khiến họ đổi phòng cho nó. Chỉ cần con về làm cho
ta, cô bé sẽ được chăm sóc trong điều kiện tốt nhất, tiền viện phí con
cũng không phải lo, chẳng phải là một cuộc trao đổi quá hời sao.
_Tôi sẽ không bao giờ về làm cho ông đâu.
_Vậy được thôi. Con bé sẽ được chuyển sang phòng thường ngay bây giờ, và tiền lương, còn chờ tuần sau lấy nhé.
_Ông…ông…
_Ta cho con hai phút suy nghĩ đấy. Hãy nghĩ kĩ đi.
_Thôi được rồi, tôi chấp nhận, gọi ngay đi.
_Đồng ý thì hãy kí vào đây, ta cần có sự đảm bảo.
_Hừ, được rồi đó, nhanh lên.
Nghĩ lại đến đây, Đình Phong thấy tức giận đến nỗi máu trong người như
đang sôi lên sùng sục, tay nắm chặt tay lái khiến nó như có thể vỡ vụn
ra ngay tức khắc. Anh thật sự, bây giờ, chỉ muốn đâm chết một ai đó trên đường cho hả dạ. Tất nhiên là anh không đến nỗi ngu ngốc như vậy.
Sự tức giận như hóa thành lực đẩy, khiến cho chiếc xe lao đi vun vút trên đường.
Tiểu Minh ngồi một mình
trong phòng bệnh, cô cầm cái đùi gà rán đã nguội từ bao giờ. Cố gắng
“gặm” nốt nó, cô lại xếp lại đồ Đình Phong mua gọn ghẽ lên bàn rồi mới
đứng dậy vào trong rửa tay.
Xả nước cho đầy bồn rửa mặt, Tiểu Minh rửa sạch bên tay dính mỡ rồi lại
xả thêm một bồn đầy nước nữa mà hất lên mặt. Nước lành lạnh chảy từ từ
từ mặt xuống cổ làm cô khẽ rùng mình. Cô lấy khăn lau khô nước trên mặt
đi rồi trở lại giường ngồi. Không hiểu sao, khi không có ai ở bên cạnh
thế này, Tiểu Minh lại có cảm giác sợ hãi rất mơ hồ. Nỗi sợ bao trùm
khiến cô thở cũng không dám thở mạnh.
Đang ngồi ngẩn ra trên giường, cổ tay của Tiểu Minh bỗng đau đau. Cô đưa cánh tay trái lên rồi mới biết nước đã ngấm vào ướt hết cả băng. Cô từ
từ tháo ra rồi lấy giấy ăn nhẹ lau nước đi cho khô vết thương. Một vệt
cắt vẫn còn hơi đỏ màu máu hiện ra ngang cổ tay trái, chỉ có duy nhất
một vệt. Cô nhớ hôm đó, sau khi viết thư cho Hạo Du, cô đã chọn bộ váy
đẹp nhất mang ra mặc rồi ngồi trên sàn lựa dao. Quả thực, Tiểu Minh cũng tự thấy sao mình lại có thể dũng cảm đến thế. Cô đã xem những bộ phim
mà diễn viên trong đó cũng cắt tay tự tử, nhưng chẳng ai là bình tĩnh
được như cô: chọn từng con
