Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Cuối Cùng...mình Cũng Thuộc Về Nhau!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3221855

Bình chọn: 8.5.00/10/2185 lượt.

Phong kịp nói gì, Tiểu Phần đã vội và lên tiếng trước:

_Anh Đình Phong à, nãy em có nói với Tiểu Minh…

_Nói gì?

Đình Phong vừa nhìn Tiểu Phần bằng đôi mắt giận dữ vừa sừng sộ hỏi. Tiểu Phần thấy thái độ của anh như thế thì tự nhiên trở nên sợ hãi. Nuốt

nước bọt đến ba lần, cô mới bình tĩnh lại kể cho Đình Phong nghe những

gì cô đã nói với Tiểu Minh.

_Nếu bạn hứa sẽ không buồn, tớ sẽ kể.

_Ừ, tớ…hứa.

_Nhưng…bạn thực sự muốn nghe chứ?

_Ừ, bạn mau kể đi, Tiểu Phần, dù thế nào tớ cũng sẽ không buồn đâu, tớ hứa đấy.

_Vậy…chuyện là thế này. Cái hôm mà bạn cắt tay ý, tớ nghe anh Đình Phong kể, hôm đấy anh ý đã gặp Hạo Du…

_Anh ấy đã gặp Hạo Du ư? Ở đâu?

_Nhà bạn, khi anh ấy phát hiện ra bạn…Hạo Du…cũng có mặt ở đó. Chính cậu ấy đã mở cửa cho Đình Phong vào nhà.

_Gì…gì cơ? Ý…ý bạn là…

_Hạo Du biết bạn cắt cổ tay tự tử nhưng vẫn để mặc bạn cho đến khi Đình Phong đến và đưa bạn đi viện.


“Chát”

_Cô điên à, sao lại nói như thế với Tiểu Minh, cô mất trí rồi hả?

Đình Phong giận dữ đến tột độ, trước cơn nóng giận dữ dội khiến người

anh như bốc hỏa, Đình Phong vung tay tát một cái rất mạnh vào má Tiểu

Phần, làm má cô cũng đỏ rực lên. Đình Phong lại vừa nói như thét vừa bóp mạnh vai cô, khiến Tiểu Phần vừa đau lại sợ hãi. Nhưng với ý nghĩ mình

làm thế là muốn tốt cho Đình Phong, Tiểu Phần như được tiếp thêm sức

mạnh, cô dùng hết khả năng đẩy tay Đình Phong ra, cũng hét lên:

_Anh tưởng em muốn dối gạt Tiểu Minh như vậy chắc, là để giúp anh thôi, anh hiểu không?

_Giúp…tôi?

_Phải. Anh có biết vì sao Tiểu Minh lại ra hẹn cho sẽ cho anh câu trả

lời vào ngày mai không, anh có biết không? Là cô ấy, cô ấy… Nếu Hạo Du

hôm nay không đến thăm cô ấy, thì Tiểu Minh mới chấp nhận tình cảm của

anh đấy, hiểu không hả?

_Sao…làm sao cô biết?

_Lúc đầu, khi nghĩ Tiểu Minh nói thế với anh, em đã phần nào đoán được

ra suy nghĩ của cô ấy. Nhưng hôm nay thì chính cô ấy đã nói với em,

trong lúc cô ấy khóc.

Tiểu Phần vừa nói lại vừa nhớ lại lời Tiểu Minh lúc đó.

_Tiểu Phần à, tớ phải làm sao bây giờ chứ, tớ đã định nếu hôm nay Hạo Du không đến thăm tớ, tớ sẽ đồng ý làm bạn gái Đình Phong. Hóa ra là…tớ đã hi vọng vô ích rồi, Hạo Du sẽ không bao giờ đến, không bao giờ,

không phải vì anh ấy không biết tớ tự tử mà vì anh ấy có biết cũng không bao giờ đến. Tớ phải làm sao đây Tiểu Phần ơi, thậm chí anh ấy còn định để mặc cho tớ chết, vậy thì tớ còn sống làm gì đây Tiểu Phần ơi, huhu…


_Nhưng đằng nào, Hạo Du cũng không đến, nó còn đang ở bên con nhỏ kia kìa, vậy thì nói như vậy có ích gì chứ hả?

_Sao lại không chứ, Tiểu Minh đang nghĩ là Hạo Du không biết chuyện cô

ấy tự tử đấy, anh hiểu không? Nếu em không nói thế, anh nghĩ là Tiểu

Minh sẽ vẫn chấp nhận tình cảm của anh vào ngày mai sao? Chắc chắn là cô ấy sẽ không bao giờ cho anh cơ hội nữa đâu…

_Cho dù là như vậy, nhưng…để Tiểu Minh phải đau khổ như thế, nhỡ cô ấy lại nghĩ quẩ…

“Xoảng…”

Tiếng đổ vỡ từ đâu đột ngột vang lên làm gián đoạn câu nói của Đình

Phong, tiếng thủy tinh vỡ xé toang không khí, cùng lúc xé toang trái tim anh. Nhận ra tiếng vỡ từ phòng Tiểu Minh, anh hốt hoảng, cuống cuồng

chạy về phía đó, trong đầu đã ngồn ngộn những âu lo. Tiểu Phần chạy đằng sau cũng lo lắng không kém.

“A…a…a…”

Sau tiếng la thất thanh của Tiểu Phần, máu từ cổ tay trái Tiểu Minh đã

bắt đầu nhuốm đỏ đống thủy tinh vỡ dưới sàn, một tay cầm mảnh cốc vỡ

cũng đang chảy xuống từng giọt máu đỏ tươi.

Nhưng rồi dòng chất lỏng đặc sánh ấy cũng bị ngăn lại bởi bàn tay Đình

Phong. Anh vừa giữ tay vào vết thương để cầm máu vừa hét lên đầy kinh

hãi:

_Mau gọi bác sĩ, nhanh lên…

* * * * * *

9 p.m

_Cô bé vẫn ngủ à?

_Vâng ạ.

_Từ lúc tiêm thuốc an thần đến giờ đã tỉnh lại lần nào chưa?

_Chưa ạ.

_Được rồi, đêm sẽ lại có người đến kiểm tra nhé.

_Bác sĩ, vết thương của cô ấy…?

_Ừm, may mắn là không sâu, cũng không ảnh hưởng gì đến các mạch máu, có

lẽ là gây ra trong lúc tâm trí đang hoảng loạn nên mới vậy. Nhưng tôi e

rằng nếu có lần sau, có lẽ sẽ không gặp may như vậy đâu. Hãy chăm sóc và trông coi bệnh nhân cẩn thận, đừng để cô bé kích động thêm lần nào nữa.

_Dạ vâng, chào bác sĩ ạ.

Tiểu Phần ra tiễn ông bác sĩ ra khỏi phòng rồi mới đóng cửa, trở lại chỗ ngồi bên giường Tiểu Minh. Cô ấy vẫn cứ ngủ từ trưa đến giờ chưa tỉnh

lần nào. Mà cũng có vài lúc mê sảng, Tiểu Minh ôm lấy Đình Phong rồi lại gọi tên Hạo Du, lần này không cười, mà sau mỗi lần gọi là lại thấy nước mắt chảy ra, nhìn đáng thương vô cùng.

_Hạo…Du…Hạo…Du…à…

Những lúc như vậy, Tiểu Phần lại ngẩng lên nhìn Đình Phong xem thái độ

của anh thế nào. Nhưng Đình Phong khuôn mặt rất vô cảm, anh dường như

không buồn, không lo lắng, không tức giận… Nhưng…đôi mắt sâu thăm thẳm,

Tiểu Phần nhìn là biết anh đang đau buồn lắm. Tiểu Phần thấy là lại rất

thương anh. Đình Phong đã ngồi yên trên giường cho Tiểu Minh ôm như thế

đã rất lâu rồi. Anh cứ ngồi để cho Tiểu Minh ôm rồi cũng ôm lại cô. Mặc

cho Tiểu Minh cứ gọi tên Hạo Du mãi, Đình Phong vẫn ngồi thẳng người,

không nhúc nhích, cũng không đ


Polaroid