ộng đậy tí nào. Có lẽ anh mệt mỏi lắm rồi
nhưng vẫn cố.
_Tiểu Phần à, em đỡ lấy Tiểu Minh giúp anh một tí được không? Người anh…sắp không còn cảm giác gì nữa rồi.
_Dạ vâng, được thôi ạ.
Thấy Đình Phong nhờ, Tiểu Phần vội vàng đứng dậy ngay. Cô đến gần, mới
định đỡ vai Tiểu Minh cho Đình Phong bước xuống giường thì chợt thấy
Tiểu Minh quàng tay ôm chặt lấy anh, mắt vẫn nhắm nghiền mà giọng sao
nghe thảm thiết:
_Hạo Du, đừng bỏ em, đừng rời xa em mà…
Rồi nước mắt từ đâu cứ ồng ộc chảy ra, phủ kín hai bên má Tiểu Minh.
Đình Phong thấy vậy, không nói thêm gì đã vội vàng ngồi lại xuống. Anh
cũng vòng tay ôm vỗ về cô:
_Ừ, anh không đi đâu cả, anh vẫn ở bên em đây.
Tiểu Minh lúc này lại im thin thít. Cô dựa đầu vào ngực Đình Phong,
thiêm thiếp ngủ, ngoan ngoãn như một đứa trẻ. Tiểu Phần cứ đứng nhìn hai người, vài phút sau mới cuống cuồng lấy khăn ướt lau mặt cho Tiểu Minh
khỏi “lớp nước mắt” dày đặc. Rồi cô mới lại yên xuống chỗ.
Lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt của người cô yêu, Tiểu Phần lại càng thêm
xót xa. Đình Phong nhìn mệt mỏi lắm, đôi mắt cảm giác như đang mờ dần
đi, tối tăm, như màu nước đục. Rồi bỗng một giọt nước trắng từ từ chảy
ra từ khóe mi anh. Tiểu Phần sửng sốt đứng bật dậy, chưa kịp định hình
giọt nước kia có phải là nước mắt không thì đã thấy Đình Phong gục mặt
xuống vai Tiểu Minh, siết chặt hơn vòng tay ôm cô trong khi vai anh đang run lên bần bật.
12 p.m
_Ư…ư…ư…
_A…suỵtttt…
Thấy Tiểu Minh đã tỉnh dậy và mở mắt ra nhìn xung quanh, Tiểu Phần liền
vội vàng bịt miệng Tiểu Minh, sợ cô lại nói thêm gì. Tiểu Phần chỉ vào
Đình Phong đang ngồi dựa vào cột giường mà ngủ rồi lại quay ra nhìn Tiểu Minh. Thấy bạn mình đã hiểu, Tiểu Phần mới bỏ tay che miệng Tiểu Minh
ra rồi ra hiệu cho cô bước ra khỏi giường. Tiểu Minh liền làm theo lời
Tiểu Phần, nhẹ nhàng đi xuống đất.
_Đỡ Đình Phong nằm xuống giường nhé. – Tiểu Phần thì thầm.
Tiểu Minh nghe thấy liền gật đầu rồi cùng Tiểu Phần đỡ Đình Phong nhẹ
nhàng nằm xuống. Tiểu Minh còn đắp chăn lên cho anh rồi mới sang giường
bên ngồi. Tiểu Phần đứng tần ngần bên giường Đình Phong, thấy anh vẫn
nằm yên ngủ mới yên tâm sang chỗ Tiểu Minh ngồi xuống.
Thấy Tiểu Minh đang nhìn lơ đãng, Tiểu Phần mới cầm bàn tay phải của Tiểu Minh, xoa nhẹ lớp băng bên ngoài, nói như trách:
_Tiểu Minh, bạn làm tớ với anh Đình Phong được một phen khiếp sợ.
Bạn…chán ghét cuộc sống này đến vậy sao. Tớ biết bạn rất đau khổ vì
chuyện Hạo Du, nhưng…trên đời này còn rất nhiều người yêu bạn. Sao bạn
không nghĩ đến bố mẹ bạn, cả tớ và anh Đình Phong nữa. Mọi người đều rất cần bạn mà.
Tiểu Minh nghe Tiểu Phần nói vậy chỉ cúi gằm mặt không nói gì. Cô không
ngu ngốc đến nỗi không nhận ra là cô còn có rất nhiều người yêu thương
cô, nhưng con tim yêu Hạo Du đã đau đớn đến mức không còn muốn đập nữa.
Cô…thực sự muốn chấm dứt cuộc sống này lắm rồi, nhưng sau khi nghe Tiểu
Phần trách móc, cô cũng tự thấy mình có lỗi khi hết lần này đến lần khác khiến Tiểu Phần và anh Đình Phong phải lo lắng cho mình, và còn…bố mẹ
cô nữa.
_Tiểu Minh, bạn có nghe tớ nói không? Hay bạn nghe rồi mà vẫn không
hiểu? Tiểu Minh à, bạn đừng có ngu ngốc như vậy được không, vì Hạo Du mà hai lần tự hủy hoại bản thân mình. Bạn nghĩ sinh mệnh này là của riêng
bạn thôi sao, nên bạn có quyền chấm dứt nó? Tiểu Minh, bạn không có
quyền đấy đâu, bạn hiểu không? Thân xác này là bố mẹ bạn cho bạn, bạn
không thể chỉ vì Hạo Du mà muốn chết thì chết, muốn sống thì sống. Bạn
như thế là bạn ích kỉ lắm, bạn biết không. Bạn có nghĩ tớ đau lòng lắm
không khi thấy bạn như vậy, cả anh Đình Phong nữa, cả hai bọn tớ đều rất yêu thương bạn, còn bố mẹ bạn nữa, hai bác sẽ sống thế nào khi không có bạn chứ. Bạn đừng làm những yêu bạn phải đau đớn hơn nữa…
Tiểu Phần nói rồi xúc động đến nỗi nước mắt sắp trào ra đến nơi, may mà
cô đã kìm nén lại được. Hít một hơi thật dài lấy lại bình tĩnh, Tiểu
Phần nhìn lên Tiểu Minh thì thấy Tiểu Minh cũng đang rất buồn, nước mắt
đã ngân ngấn đầy ắp, chỉ cần một cái chớp mắt là nước đã có thể trào ra
thành dòng. Nhưng Tiểu Minh ngồi giữ vẻ mặt như thế rất lâu mà không
chớp mắt. Đến Tiểu Phần cũng không thể biết được Tiểu Minh đang nghĩ gì
nữa. Thấy Tiểu Minh cứ im lặnh mà giữ yên những nét buồn rầu trên khuôn
mặt, Tiểu Phần lại cúi mặt xuống giường mà tiếp tục nói.
_Tiểu Minh à, tớ có một chuyện muốn nói với bạn.
_Lại…chuyện gì…nữa?
Lần này mới thấy Tiểu Minh lên tiếng với giọng rất nhẹ.
_Bạn biết không, khi nãy ôm bạn…tớ thấy…Đình Phong…khóc…
_......
_Anh ấy chắc sợ tớ nhìn thấy nên sau khi có một giọt nước mắt rơi ra đã
vội gục ngay đầu xuống vai bạn. Vai anh ấy cứ rung lên bần bật, nhìn
đáng thương lắm. Bạn biết không, khi một người con trai phải đổ lệ, là
khi anh ta cảm thấy đau đớn đến tột cùng, nỗi đau không thể chứa đủ
trong tim nữa nên mới hóa thành nước mắt rơi ra ngoài…
_......
_Chắc bạn không biết đâu, khi ngủ…bạn toàn ôm Đình Phong và…gọi anh ấy
là Hạo Du, còn bảo anh ấy đừng rời xa bạn. Thử hỏi, sao anh ấy không đau đớn cho được…
T