gười đó nhiều thật
nhiều, nhiều hơn cả khi em yêu anh, để em có thể trở thành người hạnh
phúc nhất thế gian này, hạnh phúc hơn cả anh. Khi đó anh sẽ không còn
cảm thấy mình có lỗi nữa. Như vậy có được không?
Tú Giang nói rồi lại quay ra nhìn Hạo Du cười.
Hạo Du cũng cười.
_Ừ, được như vậy thì thật là tốt.
Rồi chợt, Tú Giang kéo Hạo Du lại rồi ôm lấy cậu. Cô dựa đầu vào vai Hạo Du, thủ thỉ:
_Không tốt tí nào. Anh phải trở thành người hạnh phúc nhất thế gian. Nếu không, cho dù anh đang yêu bất kì ai, em cũng sẽ giành lại anh để biến
điều đó thành sự thật đấy. Lúc đó, em sẽ trở thành người hạnh phúc thứ
hai, sau anh.
Nói xong rồi Tú Giang bỗng lại buông Hạo Du ra. Cô nhìn anh, thở dài có vẻ đầy tiếc nuối:
_Nhưng mà chắc không thể đâu nhỉ, vì Tiểu Minh sẽ làm việc đấy thay em
mất rồi. Anh cũng phải làm cho cô ấy hạnh phúc đấy nhé, nhưng đừng có
hơn em, hihi, em sẽ ghen đấy.
Tú Giang cười cười, buông câu đùa nhưng chẳng biết tâm trạng có vui vẻ
không. Rồi thấy Hạo Du đưa tay xoa đầu Tú Giang rất dịu dàng.
_Sang đấy em phải tự chăm sóc mình nhé!
_Nào, em có phải trẻ con đâu. Anh lo cho mình ý.
_Anh biết em không thích cô đơn, lại rất sợ ở một mình, sang bên đó nhớ kết nhiều bạn nhé, có ai bắt nạt thì gọi về cho anh.
Tú Giang nghe Hạo Du nói thế lại cười:
_Hay anh sang đấy luôn với em đi, thế thì em chẳng còn cô đơn, cũng không lo có ai chăm sóc, lại còn có người bảo vệ.
Tú Giang chỉ nói đùa như thế, không ngờ sau khi nói xong lại khiến tâm
trạng của cả hai chùng xuống. Hạo Du nghe Tú Giang nói vậy lại thấy rất
có lỗi với cô, cứ tự trách mình khiến Tú Giang phải bỏ sang Mĩ du học có một thân một mình. Không ai chăm sóc cho cô, cậu cũng lo lắm.
Tú Giang biết mình đã nói một câu không nên nói, liền vội tiếp tục nói để lấp liếm đi câu vừa nãy:
_Hì, làm sao mà anh chịu theo em chứ nhỉ, mới ở đây có từ hôm qua đến
giờ đã nóng ruột muốn trở về bên Tiểu Minh rồi, nhớ cô ấy lắm hả?
Hạo Du gượng gạo cười đáp trả:
_Anh đâu có nói là anh muốn trở về bên cô ấy.
_Nhưng em thấy có ai cứ mở ảnh Tiểu Minh ra xem rồi cứ tự cười một mình.
Hạo Du nghe nghe Tú Giang nói thì chỉ biết ngượng ngùng cười hì hì. Đúng là cậu rất nhớ Tiểu Minh, nhớ quá không chịu được nên mang ảnh ra ngắm
cho đỡ nhớ. Cậu định mai tiễn Tú Giang lên máy bay rồi sẽ vào ngay viện
với Tiểu Minh, có lẽ Tiểu Minh đã tỉnh rồi, không biết có nhớ cậu như
cậu nhớ cô không đây.
_Tí nữa anh có ra sân bay tiễn em đi không?
_Tí nữa? À ừ nhỉ, anh lại cứ nghĩ là mai. Có chứ, tiễn em về rồi anh ra viện luôn, không biết Tiểu Minh đã tỉnh chưa.
_Hì, sắp được gặp cô ấy rồi, sướng nhé.
Tú Giang cười buồn rồi lại thở dài.
_Điều em luyến tiếc nhất là không được chào tạm biệt cô ấy trước khi đi. Anh gặp Tiểu Minh thì nhắn cô ấy giúp em là em vẫn coi cô ấy là bạn, là một người chị em tốt anh nhé. Nếu cô ấy có giận em thì bảo cô ấy hãy
tha thứ cho em. Nhưng chắc Tiểu Minh không giận em đâu, cô ấy là một cô
gái rất tốt mà.
_Ừ, anh cũng đoán là Tiểu Minh sẽ không giận em đâu.
_Hì – Tú Giang mỉm cười nhìn Hạo Du – đối xử tốt với cô ấy nhé. Anh mà bỏ rơi cô ấy thì em sẽ không tha cho anh đâu.
_Ừ, anh hứa. Em cũng phải kiếm một người yêu em hơn anh đã từng làm và…
_Và hãy yêu người đó nhiều hơn em từng yêu anh chứ gì?
_Hì, đừng quên ước mơ của hai chúng mình nhé.
_Vâng, anh cũng phải nhớ đó.
_Ừ, không được quên.
Đình Phong tỉnh dậy sau một
giấc ngủ không mấy ngon lành, người anh đau ê ẩm, đầu nặng trĩu, choáng
váng, mắt thì hình như chỉ cứ muốn khép lại. Anh bước ra khỏi giường mà
loạng choạng một lúc lại ngồi phịch xuống. Nhưng đến lúc này, Đình Phong mới như tỉnh táo hoàn toàn, anh không thấy Tiểu Minh đâu. Sợ hãi và lo
lắng bắt đầu xâm chiếm tâm trí anh khi Đình Phong không tìm thấy cô cả
trong phòng tắm. Anh đứng bần thần một lúc như suy nghĩ xem liệu Tiểu
Minh có thể đang ở đâu rồi mới vội lao ra khỏi phòng với nỗi lo cô đang ở chỗ nào đó, đã, đang và chuẩn bị làm một việc gì đấy dại dột để tự hủy
hoại bản thân.
Bất ngờ có tiếng gọi nho nhỏ vang lên khiến Đình Phong đứng khựng ngay lại, còn thấy tim như suýt thì vỡ ra.
_Anh…Đình Phong…anh…đi đâu đấy…?
Đình Phong bật cười quay lại, tim anh vẫn đập nhanh liên hồi vì lo lắng. Bước đến bên giường chỗ có tiếng nói, Đình Phong vẫn còn nghĩ mình sao
ngu ngốc không nghĩ ra là Tiểu Minh có thể nằm cùng với Tiểu Phần.
_À…anh…định ra ngoài hóng gió…một tí, hì. Anh làm em tỉnh à? – ngồi xuống mép giường, Đình Phong nói dối.
_Vậy…cho em đi với, được không?
_Ừ, được chứ, lại đây.
Nói rồi Đình Phong đứng ngay dậy. Anh nhẹ nhàng nhấc bổng Tiểu Minh
xuống đất. Nhưng không hiểu sao, chính anh lại phải mất vài phút để đứng vững và nhìn rõ mọi thứ.
_Anh sao thế Đình Phong, nhìn anh…sao có vẻ không được khỏe?
_À, anh không sao. – Đình Phong gượng cười, rõ ràng sức khỏe của anh đang có vấn đề.
_Thật chứ ạ?
_Ừ, không sao. Để anh lấy cho em áo khoác, giờ này bên ngoài vẫn hơi rét.
Đình Phong nói rồi lấy tạm áo khoác của anh mặc cho Tiểu Minh, hơi ngại vì hình như nó có dính mùi bánh trưa