hìn anh cười toe toét. Vừa nãy tâm
trạng còn chưa tốt, bây giờ nói chuyện xong với nhóm bạn anh Đình Phong, Tiểu Minh lại thấy vui vui.
_Nhìn thấy thức ăn vui quá rồi phải không? Đây, em ăn đi.
Đình Phong thấy Tiểu Minh quay ra nhìn mình, vẻ mặt rất…ham hố, đoán
ngay là cô đòi ăn nên đưa liền đùi gà rán và xúc xích rán cho cô trước.
Nào ngờ, bị Tiểu Minh gõ cho một phát vào đầu đau điếng rồi còn bị lườm.
_Anh cứ làm như em là con cún bị bỏ đói lâu ngày rồi vậy, nhìn mặt em vui là bảo em thấy thức ăn nên vậy hả.
Đình Phong nghe Tiểu Minh nói chỉ biết nhăn nhó…cười.
_Hì, rồi anh sai, mau ăn đi không nguội.
Tiểu Minh cầm túi đồ anh mua, vẫn còn không quên lườm Đình Phong một cái nữa. Thấy anh mua nhiều, Tiểu Minh mới mở từng hộp ra xem thì thật sự,
thấy không chịu nổi anh chàng Đình Phong này.
_Đình Phong, sao anh mua tới tận bốn đùi gà, lại còn tới tám cái xúc xích rán. Anh…nghĩ em là gì đây hả.
Đình Phong thấy Tiểu Minh như vậy thì chỉ cười hiền, anh chỉ từng cái:
_Anh không biết em có ăn ớt hay không, hay thích ăn thế nào nên…
_Thế còn hamburger… – Tiểu Minh nhăn mặt, không lẽ Đình Phong cũng mua mỗi cái một vị, hic.
_À, hamburger, em yên tâm, anh chỉ mua có ba cái thôi, một thịt gà, một thịt bò, một tôm…
_Ha, chỉ có ba cái thôi…
Tiểu Minh nhìn Đình Phong ngán ngẩm, không ngờ một người đứng nhất cả
khối về điểm số lại…kém thông minh đến thế. Nhưng mà, cũng không thể
trách anh được, vì Tiểu Minh không có điện thoại, Đình Phong không biết
làm thế nào nên mới mua như thế.
Một tay ôm đống đùi gà, Tiểu Minh thở dài một cái rồi quay sang anh, hỏi một câu…chẳng liên quan lắm:
_Đình Phong, nghe mấy anh Ác ma nói anh rất chăm chỉ đi học.
Đình Phong nghe thấy liền gật gù.
_Ừ, hôm nào anh cũng đến trường.
_Anh không đến trường thì đi đâu. – Tiểu Minh nhíu mày.
_Hihi, trêu em tí, nhưng đúng là hôm nào anh cũng đến lớp, không có hôm nào cũng vắng mặt cả.
_Có chép bài không?
_Tất nhiên là…không. Một thiên tài như anh thì cần gì phải chép chứ, hehe.
Đình Phong nói rồi cười ranh mãnh, xoa xoa đầu Tiểu Minh đang “gặm” đùi
gà rán bên cạnh. Nhìn Tiểu Minh miệng còn dính mỡ, quay ra nhìn mình
gườm gườm, vẻ mặt khó hiểu, rồi lại cười toe, Đình Phong thấy rất vui.
Tiểu Minh cứ vui vẻ thế này, đối với anh thật là tốt. Đình Phong rất sợ
nhìn thấy Tiểu Minh khóc. Mỗi lần cô khóc, anh chỉ biết ôm cô vào lòng
mà dỗ dành chứ chẳng biết an ủi sao vì Tiểu Minh chẳng bao giờ nói cho
anh biết lí do cô như vậy. Tốt nhất là lúc nào Tiểu Minh cũng như thế
này, không buồn bã nữa, anh dù có bị cô…lườm cũng thấy sung sướng!
_À, Đình Phong này…
_Sao em? – Tiểu Minh bỗng gọi làm cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
_Anh cũng ăn đùi gà đi chứ, xúc xích nữa này. Đình Phong này, nãy mẹ em nói chuyện với anh à?
_Ừm.
Đình Phong nghe Tiểu Minh nói thì chỉ ậm ừ. Nãy anh vừa vào đến cổng thì thấy có một chiếc ôtô dừng ngay trước mặt, sau đó thì mẹ Tiểu Minh bước ra từ đó. Bà bảo muốn nói chuyện với anh nên hai người đã đi lòng vòng
quanh khuôn viên bệnh viện một lúc. Bà hỏi anh có biết chuyện Tiểu Minh
có chồng không, có biết cô bé vì sao lại tử tự không. Nhưng cái quan
trọng nhất là bà bảo với anh là đã nhìn thấy anh làm phục vụ trong
Miss…, còn bảo nếu gia thế không ngang bằng, tốt nhất chỉ nên quan hệ
yêu đương với Tiểu Minh một thời gian rồi chấm dứt. Đình Phong đi bên
cạnh mà cũng chẳng biết mình nên có tâm trạng gì nữa. Anh thực ra đâu đã được làm người yêu của Tiểu Minh, còn chuyện gia thế…anh chẳng biết nói sao nên cứ gật đầu.
_Dù sao con bé cũng có vẻ rất yêu cậu, hãy cứ chăm sóc tốt cho nó, tôi sẽ trả cho cậu nhiều hơn số tiền cậu kiếm được ở Miss…
“Con bé cũng có vẻ rất yêu cậu”, haiz, giá mà đó là sự thật thì thật là tốt.
_Đình Phong, anh sao thế anh, sao tự nhiên lại ngồi thừ ra thế?
Tiểu Minh lay lay người Đình Phong, thấy anh cứ ngồi lặng yên nhìn xuống sàn, cô bỗng thấy lo không biết mẹ mình đã nói gì với Đình Phong mà để
anh có vẻ mặt như thế. Không phải là nói gì đó quá đáng đấy chứ.
Đình Phong bị Tiểu Minh gọi đột ngột thì bị kéo ngay ra khỏi mớ suy nghĩ lộn xộn. Anh lại nở nụ cười vốn có.
_Anh không sao, hì.
_Nãy mẹ em có nói gì với anh không?
_À, dặn dò anh chăm sóc cho em thôi. Mà Tiểu Minh này, em…nói với mẹ…anh là người yêu của em à?
Đình Phong vừa nói vừa nhìn vào mắt Tiểu Minh, thấy đôi mắt trong veo có một chút xao động. Tiểu Minh cúi gằm mặt ngay sau đó, cô vì bảo vệ Hạo
Du nên đã nói dối mẹ như vậy, cô lại làm cho Đình Phong buồn nữa rồi.
_Em chỉ vì…
_Ừ, anh biết rồi – Đình Phong cười buồn – anh nhất định sẽ chờ câu trả
lời từ chính em vào ngày mai. Thôi em ăn tiếp đi. Anh phải ra ngoài một
tí, Tiểu Phần chắc cũng sắp tan học rồi, tí cô ấy sẽ đến chơi với em.
_Anh đi đâu?
_Ngắm mấy cô chân dài một tí, hihi.
Vừa nói đùa, Đình Phong vừa xoa xoa đầu Tiểu Minh, còn cười tươi. Rồi
anh ra khỏi phòng luôn. Đình Phong bây giờ phải đến Miss… , anh đã nghỉ
làm ở đấy mấy hôm để chăm sóc Tiểu Minh, lại còn xin lương sớm hơn một
tuần, giờ Tiểu Minh đã khỏe hơn,