nào mà, nhưng chắc vì
khó xử nên cô cứ nói là để cho cô thời gian suy nghĩ vậy thôi, câu là
lời có sẵn là “không” rồi. Đêm qua, nằm bên Đình Phong mà cô cứ ôm lấy
anh rồi gọi tên Hạo Du, có khi còn cười thành tiếng nữa, hẳn là mơ gì
hạnh phúc lắm. Đình Phong nằm đấy nhưng có ngủ được đâu, tim đau như bị
xát muối như vậy thì ngủ thế nào được cơ chứ.
_Này, Đình Phong, anh không dậy đi à, còn định ngủ đến bao giờ nữa.
Đình Phong nghe thấy rõ Tiểu Minh gọi nhưng cứ nằm im không nói gì. Anh cũng nhắm mắt luôn lại.
_Đình Phong, đã ngủ rồi à, nhanh thế. – Tiểu Minh vừa gọi vừa lay Đình Phong.
_Này, anh…
Gọi đến lần thứ ba không thấy Đình Phong lên tiếng. Lại thấy anh cứ nằm
yên trong chăn không động đậy gì, Tiểu Minh cũng thấy lo lo. Mở chăn
Đình Phong ra, nhìn anh mắt nhắm nghiền, mặt thì vẫn giữ những mệt mỏi,
Tiểu Minh thấy lo lắng vô cùng. Cô vừa lay mạnh người anh vừa gọi hốt
hoảng:
_Đình Phong, anh ốm à, này…
_Này…anh…anh sao thế… Đình Phong, anh sao thế này, không nghe thấy em gọi à. Anh…bệnh gì sao? Đình Phong ơi…
Tiểu Minh vừa gọi vừa rơm rớm nước mắt. Cô sờ lên trán anh thấy thân
nhiệt vẫn bình thường lại càng thấy lo hơn, lại còn lay mãi mà không
thấy Đình Phong phản ứng gì, mắt cứ nhắm nghiền. Cô vừa lo vừa sợ, đang
toan đứng dậy đi gọi người thì thấy Đình Phong kéo tay cô đặt vào ngực
anh.
_Vịt con, anh bị bệnh thật rồi, tim anh đau quá, hình như còn đang chảy máu nữa.
Tiểu Minh đang lo sợ như thế, thấy Đình Phong tỉnh lại rồi thì vui mừng
khôn xiết nhưng đến khi nghe giọng anh, cộng thêm cái vẻ mặt đang trêu
người cô kia, Tiểu Minh biết ngay là Đình Phong đang đùa mình mà. Cô tức giận muốn phì khói ra hai tai luôn.
Nhưng rồi ngẫm kĩ câu nói của Đình Phong, Tiểu Minh chỉ nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay anh, cười buồn:
_Đình Phong, anh hứa sẽ chờ câu trả lời đến mai cơ mà.
Rồi Đình Phong cũng ngồi bật dậy, thở dài:
_Anh chỉ sợ câu trả lời của em sẽ làm anh thất vọng.
Tiểu Minh nhìn vẻ mặt buồn rầu của Đình Phong, không biết nói thêm gì
nên cứ nhìn ra bên ngoài, thở dài thượt. Thực ra, cô đang mong lắm đây,
mong sẽ “được” từ chối Đình Phong, như vậy có nghĩa là Hạo Du hôm nay sẽ đến thăm cô. Nhưng vậy thì Đình Phong sẽ phải buồn nhiều lắm. Nếu thế
cô sẽ lại càng thấy mắc nợ anh nhiều hơn.
Đình Phong nhìn Tiểu Minh như thế, cũng thở hắt một cái. Rồi anh xoa nhẹ đầu Tiểu Minh, (giả vờ) cười cười:
_Trêu em bây giờ chán quá đi vịt con ạ. Nãy anh cứ tưởng em sẽ hoảng hốt hét lên là “Đình Phong, anh bị bệnh tim à” chứ, hóa ra lại nhận ra mất
rồi. Em chẳng ngây ngô và ngốc nghếch như trước nữa, cũng đã lớn hơn
nhiều rồi đấy. Haiz, thôi, anh dậy đánh răng rửa mặt đã, em ăn sáng đi
nhé.
Nói rồi, Đình Phong đứng dậy luôn và đi vào trong. Tiểu Minh ngồi ở
ngoài, nhìn theo anh cũng buồn buồn. Nhưng chỉ được một tí, cô lại lấy
lại được tâm trạng ngay. Tiểu Minh ngó vào trong, lớn tiếng hỏi:
_Đình Phong này, sao ở đây có nhà tắm rồi mà sáng người ta vẫn mang nước cho em rửa mặt.
Một lúc sau mới nghe tiếng Đình Phong vọng ra:
_Em là bệnh nhân chứ sao. Thế lúc em chưa tỉnh thì ai vác em vào đây mà tắm cho em được.
Rồi người ta nghe thấy tiếng la thất thanh của Tiểu Minh.
_A…a…a…, anh đừng bảo từ lúc em nằm viện, em chưa được tắm rửa gì đấy nhá…
Đình Phong ở trong đang đánh răng, nghe tiếng Tiểu Minh hét buồn cười
quá tí thì…phun hết luôn bọt ra tấm gương trước mặt, may mà cố nhịn
được. Làm vệ sinh cá nhân xong, Đình Phong mới đi ra ngoài. Anh ngồi
phịch xuống bên cạnh Tiểu Minh, thấy cô đang…ngửi hai tay và cái áo bệnh nhân là lại phì cười.
_Không phải ngửi, mỗi ngày Tiểu Phần đều lau người và thay quần áo cho em.
_Thật chứ ạ? – Tiểu Minh tròn mắt.
_Nếu không thì giờ em đã bốc mùi lên rồi, anh sẽ không chịu ở đây mà chăm sóc em nữa đâu.
_Hì hì, vậy thì tốt.
_Hì, ừ, mà em chưa ăn cháo đi hả. Nó nguội mất bây giờ.
Đình Phong chuyển ngay chủ đề, anh chỉ vào bát cháo thịt băm đang để
trên bàn kia vừa nhìn sang Tiểu Minh hỏi. Tiểu Minh xoa bụng phụng phịu:
_Đói nhưng mà cháo chán lắm. Thà ăn cháo Tiểu Phần mang đến còn hơn.
_Vậy vịt ngốc thích ăn gì, anh đi mua cho nhé!
Nói rồi Đình Phong đưa tay xoa đầu Tiểu Phần, cười rất dịu dàng. Tiểu
Minh nghe anh nói, mắt sáng rực lên vui thích. Từ hôm qua đến giờ, cô
toàn bị bắt ăn cháo, chán kinh, giờ phải bảo Đình Phong mua cho cô một
vài món khoái khẩu mới được.
_Hihi, anh mua cho em socola nhé, cả đùi gà rán. Em thích cả xúc xích
rán, khoai tây chiên. Mua quà cho em mấy bịch sữa socola với cả… Tạm
thời thế đã vậy, năm thứ nhé.
_Toàn đồ ăn vặt thế hả. Liệu người ốm có được ăn không nhỉ.
_Được, được mà. Anh đi mau đi, em thèm lắm rồi.
Tiểu Minh vừa nói vừa đẩy Đình Phong đi, mắt cô vẫn cứ sáng rực lên vì
sung sướng. Đình Phong thấy Tiểu Minh vui vẻ được như vậy cũng thấy vui
lây. Anh xoa đầu Tiểu Minh, nhẹ nhàng nói:
_Anh đi rồi về ngay, có gì em gọi y tá nhé.
_Vâng ạ. – Tiểu Minh gật đầu ngoan ngoãn.
Thấy Tiểu Minh đã vẫy chào mình, Đình Phong mới ra khỏi phòng, đi về
phía cổng viện. Anh vừa đi vừa nghĩ đế