ỡi tôi mới chọn xong thực phẩm cho bữa tối và cả hoa quả
tươi. Hôm qua cần mua những gì tôi đã bàn hết với Đình Phong rồi, anh
bảo tôi cũng không cần mua nhiều quá (thực ra những món cầu kì tôi chẳng biết làm >.<, ở với Đình Phong lâu thành ra ỷ lại, cơ bản chỉ còn biết nấu những món đơn giản ăn bình thường, có bữa nào lớn toàn do Đình Phong chủ đạo hết >.<), Đình Phong đi làm về sẽ qua Miss… mua thêm, hoặc là gọi người mang đến.
Đưa Tiểu Phần cầm giúp đồ, tôi trả tiền rồi cùng cô ấy đi ra xe, “nhét”
đồ vào cốp và lên. Bây giờ Tiểu Phần sẽ đưa tôi đi gặp Nhất Thiên.
_Anh ta ở đâu thế Tiểu Phần? – tôi hỏi.
_Tớ cũng không biết, có lẽ anh ở Candy Shop.
_Candy? Chẳng phải là cái cửa hàng lưu niệm ở gần trường mình hay sao, Nhất Thiên ở đó làm gì?
Candy Shop là quán đồ lưu niệm ở gần trường cấp ba cũ của chúng
tôi, hồi trước tôi rất hay đến đó cùng Tiểu Phần nhưng từ ngày chuyển
nhà thì cũng không mua đồ ở Candy nữa.
_Tớ chưa nói cho bạn nghe à, chị gái Nhất Thiên là chủ của Candy, chị ấy lấy chồng bên Mĩ nên quán nên giờ anh ta làm chủ. Mà bạn cũng lâu không đến đó đúng không?
_Ừ, lâu lắm rồi, hình như từ ngày chuyển nhà, tớ mới đến đó một lần, cái lần đi với bạn mua quà sinh nhật đó.
_Ừ, tớ nhớ rồi. Lần đó tớ vẫn chưa gặp rắc rối gì với Nhất Thiên, từ sau chuyện đó tớ cũng chẳng đến đấy nữa.
_Hì, không biết tớ biết mặt Nhất Thiên chưa nhỉ? Anh ta đẹp trai lắm à.
_Ừ, đẹp trai. Nhưng giờ thì khác trước khá nhiều, trước đây thì có vẻ
trẻ con, cũng hay cười hơn, bọn tớ có đi với nhau vài lần mà, giờ thì
chín chắn và…có phần đáng sợ hơn, mặt lúc nào cũng đằng đằng sát khí,
hỏi thì nói, không thì thôi. Đến nụ cười cũng bị thay đổi!
Tôi nghe thế không thắc mắc gì mà chỉ gật gù thích thú:
_Vậy tức là trước kia thì là “baby boy”, còn giờ thì là “cool boy”?
_Cũng không hẳn, hì.
_Mà không biết tớ gặp anh ta chưa nhỉ, nếu là ở Candy thì tớ phải biết chứ?
_Có khi chưa đâu. Lúc tớ gặp Nhất Thiên lần đầu, nghe nói chị anh ta là chủ Candy cũng lạ lắm, vì trước kia tớ chưa gặp bao giờ.
_Ra vậy, chắc tớ cũng chưa gặp đâu. Thế giờ có chắc Nhất Thiên ở Candy không thế, nhỡ ở nhà? Sao bạn không hẹn anh ta trước.
_Tớ không có lưu số anh ta, bao giờ cần gặp tớ cũng đến Candy mà.
_Tự nhiên tớ thấy hồi hộp ghê, hihi.
Tôi cười cười, đúng là tự nhiên thấy rất thích thú. Tiểu Phần khen đẹp
trai thì chứng tỏ anh ta…rất đẹp trai, tuy tôi đã có Đình Phong “tài sắc hơn người” rồi nhưng nghĩ đến trai đẹp là đã phấn khích vô cùng
>.<, hơn nữa Nhất Thiên lại là đối tượng-được-Tiểu Phần-khen, rất
tò mò là đằng khác.
_Hic, bạn thích thú thế sao Tiểu Minh, gặp anh ta thế nào cũng thấy
vọng. Tớ chỉ sợ bạn phải chịu ấm ức, thái độ của anh ta thật sự là rất
khó chấp nhận. Tớ không làm gì được mới định chấp thuận nghe theo sự sắp xếp của bố mẹ.
Hic, tôi đang nghĩ đến chuyện nếu Nhất Thiên là một người con trai tốt,
tôi sẽ thuyết phục Tiểu Phần thử làm quen với anh ta, tất nhiên là không phải với thái độ miễn cưỡng, như ban đầu đã nghĩ đến nhưng giờ nghe
Tiểu Phần nói vậy thì lại thấy chán nản luôn.
Cuối cùng, cho đến khi đứng trước cửa Candy đây thì tôi đã quyết
định nói chuyện với anh ra với mục đích-thực sự-giúp-Tiểu Phần: hỏi lí
do vì sao anh ra không phản đối (lại với thái độ rất bàng quan) và làm
cho anh ta thôi cái ý nghĩ đó đi. Dù sao cô bạn thân của tôi cũng không
thích, tốt nhất là không nên “hùa” vào cùng bố mẹ Tiểu Phần gượng ép cô
ấy.
Tôi đứng ngoài cửa chờ Tiểu Phần chứ không vào. Tiểu Phần chắc quen mấy
chị bán hàng ở đấy nên vào là tiến thẳng đến hỏi luôn, thấy họ lắc đầu,
hic, hình như anh ta không có ở đây.
Sau đó tôi thấy Tiểu Phần đi ra với bộ dạng chán nản. Tôi liền hỏi:
_Thế nào bây giờ, có chờ không?
_Thôi, chắc Nhất Thiên về nhà rồi, tớ đoán là anh ta lại đi chơi đâu đó rồi về thẳng nhà luôn.
_Vậy làm sao giờ – tôi lại hỏi.
_Tớ đưa bạn về, hì.
Rõ là gượng cười vì tôi thấy mặt cô bạn tràn đầy sự thất vọng. Tôi cũng buồn, lên xe luôn, im lặng.
Cả quãng đường đi không ai nói với ai một lời, đến lúc xe dừng trước khu chung cư tôi ở, xuống xe rồi, tôi mới vỗ vai Tiểu Phần, khẽ cười:
_Mấy hôm nữa Đình Phong đều bận, có gì hôm nào bạn hẹn Nhất Thiên, tớ sẽ đến gặp. Đừng buồn mà.
_Vậy được không?
_Được mà, bạn đừng lo.
Tôi mỉm cười trấn an.
_Cám ơn bạn, Tiểu Minh.
_Cám ơn gì chứ Tiểu Phần, bạn thật là, có coi tớ là bạn nữa không đấy.
_Vợ yêu?
Tôi vừa nói xong, chưa kịp nghe Tiểu Phần đáp lại thì đã nghe tiếng gọi
yêu thương từ phía xa, Đình Phong. Ngay cùng lúc nhận ra anh đang tiến
lại gần, cười dịu dàng nhìn mình, tôi quay ra cười rất tươi với anh, còn có thể tự thấy hai mắt mình híp tịp lại.
_Phong Phong, anh đã về rồi sao?
_Ừ, hôm nay anh về sớm. Thấy em đứng đây từ lúc lái xe vào nhưng cất xe
rồi anh mới gọi, hì. – Đình Phong vừa nói còn vừa thơm lên tóc tôi – thế nấu cơm chưa mà còn đứng đây?
Tôi nhoẻn cười ngốc nghếch nhìn anh rồi chỉ vào Tiểu Phần đang đứng đối
diện, có lẽ vì cử chỉ thâ