bố mẹ, anh bận việc công ti, không đưa em đi được.
Rồi bất ngờ Đình Phong quàng tay ôm chặt Tiểu Minh vào lòng, thơm nhẹ lên tóc cô.
_Anh xin lỗi, xin lỗi, là lỗi của anh hết.
_Hì, không sao mà, đừng xin lỗi nữa.
Tiểu Minh lại cười. Rồi Đình Phong kéo Tiểu Minh ngồi xuống bờ cát vàng, hai người ngồi bên nhau, Tiểu Minh dựa vào vai Đình Phong, xem anh vẽ
trái tim rồi ghi tên hai người trên cát, thấy lòng ấm áp vô cùng. Lần
này đáng lẽ ra cô đã ngủ được rồi cơ, nhưng rồi lại nghe Đình Phong cất
tiếng liền mở mắt.
_Vợ yêu, giờ…em coi Hạo Du là gì?
Tiểu Minh không khỏi sửng sốt:
_Sao anh hỏi thế?
_Em cứ trả lời đi.
_Thì cũng bình thường.
_Tức là…bạn bè bình thường?
_Em…em nghĩ…dù sao cũng đã là từng quen biết, nếu gặp lại mà cứ giả vờ
không thấy, thì cũng…cũng thật là…không hay. Đình Phong, anh không vui
sao, nếu anh không thích... – Tiểu Minh thấy sắc mặt Đình Phong có chút
biến đổi vội vàng nói.
_Được rồi, không sao cả – Đình Phong vừa nói vừa dịu dàng đưa tay ra sau ôm lấy Tiểu Minh – anh tất nhiên là không thích vợ yêu mình thân thiết
với một tên con trai khác, nhưng nếu em muốn như vậy, vậy thì cứ theo ý
em đi, chỉ cần em nhớ…người yêu em là Đình Phong này là được.
Đình Phong trầm giọng nói. Anh đã nghĩ kĩ rồi, dù sao cũng chỉ là bạn,
chỉ cần anh không để Tiểu Minh tiếp xúc quá nhiều với Hạo Du là được.
Nếu chỉ là gặp nhau ngoài đường, chào hỏi mấy câu hoặc đôi khi là liên
lạc, nếu cô muốn, anh không nên cấm. Ghen tuông lo sợ mãi cũng làm anh
mệt mỏi, Tiểu Minh cũng chẳng thoải mái, anh nên tin tưởng cô nhiều hơn, đã yêu thì không được phép nghi ngờ Tiểu Minh như thế. Tốt nhất nên
vậy, Đình Phong nghĩ. Nếu một lúc nào đó, mọi chuyện ngoài tầm kiểm soát (Tiểu Minh quá thân thiết với Hạo Du chẳng hạn) khi đó anh sẽ có cách
giải quyết khác.
_Người em yêu là anh mà Đình Phong, Hạo Du…chỉ là quá khứ thôi.
Đình Phong nghe Tiểu Minh nói thế mà xúc động vô cùng, lại mừng rỡ. Anh
cố gắng kiềm chế cảm xúc để không cười lên sung sướng, nhẹ nhàng xoa đầu vợ yêu, anh nói:
_Tí mình về thăm bố mẹ em nhé, em vẫn chưa về nhà từ hôm ấy đúng không? Anh thấy quà em mua vẫn để ở nhà.
_Vâng ạ, hì, vậy giờ mình đi luôn ạ? – Tiểu Minh hồ hởi nói.
_Không, em phải ở bên anh lúc nữa, hì hì, biết anh nhớ vợ yêu đến sắp chết rồi không hả?
_Nói xạo, em thấy anh khỏe như gì ý, hihi.
_Haha, như gì là như gì nào.
Đình Phong nói rồi “chụt” một cái thơm lên má Tiểu Minh làm mặt cô ngay
phút chốc đỏ lựng như quả cà chua chín. Tiểu Minh ngượng ngùng đẩy Đình
Phong ra rồi vội nhìn ra xung quanh, không thấy ai trong vòng bán kính
mười mét cô mới dám thở phào một cái.
Tiểu Minh lườm Đình Phong:
_Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám…ư…
Câu nói của Tiểu Minh chưa kịp thoát ra hết đã bị chặn lại bởi…nụ hôn
của Đình Phong. Một nụ hôn ngọt ngào, lãng mạn mang dư vị của sự nhung
nhớ, tình yêu và…khẳng định, khẳng định sự sở hữu.
Dưới ánh nắng nhẹ nhàng, êm dịu, ánh nắng của một ngày cuối đông, bóng đôi trai gái chảy dài trên cát…
9.30 p.m
Chín rưỡi tối, bây giờ Tiểu Minh và Đình Phong mới ra khỏi nhà bố mẹ cô
để trở về nhà. Ông Dương Hoàng cùng vợ ra tận cổng tiễn hai-đứa-con.
Ôm lấy đứa con gái bé bỏng, mẹ Tiểu Minh âu yếm dặn dò con:
_Nhớ tự chăm sóc mình thật tốt, rảnh thì về chơi với bố mẹ để bố mẹ khỏi nhớ, hai đứa ở có xa lắm đâu mà cả tháng mới về một hai lần.
_Dạ vâng, con nhớ rồi ạ. Con không có ở nhà chăm sóc bố mẹ, bố mẹ nhớ
giữ gìn sức khỏe. Bố đấy ạ, đừng uống nhiều rượu, bố đâu còn trẻ gì nữa
ạ, sức khỏe là quan trọng nhất mà, bố phải nghe con đấy nhé.
_Ừ, được rồi, bố nghe con gái bố. Thế thôi, muộn rồi, hai đứa về sớm đi. Đình Phong, cháu đi cẩn thận, đi chậm chậm thôi nhé. – bố Tiểu Minh
cũng ân cần dặn dò.
_Vâng, cháu biết rồi, vậy hai bác nghỉ ngơi, cháu đưa Tiểu Minh về ạ.
Đình Phong vừa nói vừa nắm tay Tiểu Minh siết nhẹ, nhìn cô âu yếm rồi
khẽ gật đầu một cái. Tiểu Minh cũng hiểu ý mà gật đầu đáp trả.
_Bọn con về đây ạ, con chào bố mẹ, bố mẹ nghỉ ngơi sớm ạ. – Tiểu Minh khẽ cúi đầu chào.
_Hai đứa về nhé. Đình Phong, con đi xe cẩn thận, buổi tối đường vắng cũng không được chủ quan mà đi nhanh đâu đấy.
_Vâng ạ. Về thôi em.
Cúi chào bố mẹ một lần nữa, Tiểu Minh mới cùng Đình Phong lên xe, ngồi
vào chỗ rồi vẫn không quên vẫy tay qua cửa kính xe chào tạm biệt. Cô cảm thấy không nỡ xa nhà, dù sao đó cũng là nơi có hai người thân yêu nhất
của cô. Tất nhiên, nếu cô ở lại, người thân yêu thứ ba mang tên Đình
Phong đang ngồi cạnh cô đây sẽ dỗi cô không thèm nhìn mặt cô luôn mất.
Nghĩ đến đây, Tiểu Minh bất giác mỉm cười, cảm giác lưu luyến không muốn xa bố mẹ cũng vơi đi phần nào.
Về đến nhà, Đình Phong đi tắm nên Tiểu Minh tranh thủ online một tí, cô
đã tắm ở chỗ bố mẹ rồi, mà không hiểu sao hôm nay Đình Phong lại ở nhà
mà tắm, không sang chỗ cô, còn làm ra vẻ bí hiểm, vào là đóng cửa lại
ngay. Nhưng không để ý nhiều lắm, Tiểu Minh cũng đóng cửa rồi ôm cái lap lên giường, lười biếng vừa nằm ăn socola vừa lên mạng.
Đến lúc kích vào hai chữ “đăng nhập” và nhìn cái