ọi một cú điện thoại.
"Hi Nhi." Chuông điện thoại còn chưa vang lên, đã có người nhận điện thoại rồi, đối phương truyền đến một giọng đàn ông khàn khàn, có sức hút đặc biệt mê người.
Y Hi Nhi nhìn gương trong thang máy, tự tin cười cười, cảm giác tình trạng của mình hôm nay hình như đặc biệt tốt, mặt mày hồng hào, quả nhiên mỹ nữ đẹp cũng vì ngủ, có lẽ do mới vừa du lịch thật lâu, cho nên vô cùng uể oải, thời gian ngủ mỗi ngày cơ hồ đều từ mười hai giờ đến mười sáu giờ, có điều vậy cũng tốt, ngủ ngon da cũng đẹp hơn, cả người xem ra cũng không ít ý vị.
"Tối nay khi nào thì về nhà nha?" Giọng Y Hi Nhi có chút lười biếng, cho thấy cô mới vừa rời giường không bao lâu, trên thực tế cô ngủ thẳng đến sáu giờ rưỡi mới rời giường, tùy tiện ăn chút gì rồi ra ngoài, gần đây ăn uống hình như trở nên không tốt rồi, có điều nguyên nhân lớn nhất là vừa qua ngày ngày đều ngủ, tiêu hao không được bao nhiêu năng lượng, cho nên ăn cũng tương đối ít.
Thật là lợi cho Vũ Văn Bác quá rồi.
Y Hi Nhi nhăn mặt cau mũi nghĩ đến, tiếp theo lại vui vẻ nhìn thân hình của mình một chút, không biết có phải ăn ít nên gầy hơn không.
Mặc dù vốn là Y Hi Nhi cũng không mập, nhưng phụ nữ vĩnh viễn đều không ghét bỏ mình quá gầy .
"Trên tay còn có một văn bản kế hoạch mua bán chưa làm xong, anh đang xét duyệt, đoán chừng phải đến nửa đêm, em ăn cơm chưa?" Vũ Văn Bác buông tài liệu trong tay ra, xoa bóp mi tâm (điểm giữa hai đầu lông mày) một cái, cả người thả lỏng nằm trên ghế da.
Trên tay Vũ Văn Bác là kế hoạch hợp tác mua bán với Trung Mỹ, nếu như có thể tiến hành thuận lợi, thì đồng nghĩa với việc tập đoàn Vũ Văn hoàn toàn đã đánh vào trung tâm thương mại đế quốc Mỹ rồi, đối với việc phát triển của tập đoàn Vũ Văn trong tương lai rất có ích, nhưng người Mỹ cũng không thích chỉ ngồi không, khắp các phương diện đều tồn tại cọ sát trong đó, mặc dù nước Mĩ sau khi trải qua khủng hoảng tài chính đã không còn như trước nữa, nhưng khủng hoảng tài chính qua đi, nước Mĩ vẫn như cũ vượt lên đứng đầu thế giới thương mại, đủ để nói rõ buôn bán nước Mĩ đã sớm phát triển như cây lớn rễ sâu, đáng hận hơn, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, thị trường nước Mĩ trước sau đều là một khối thịt béo.
Truyện chỉ được post tại diễn đàn Lê Quý Đôn, không chấp nhận mang truyện đi bất kỳ đâu.
"Ăn rồi, anh yên tâm đi, em không bạc đãi chính mình đâu, em ra ngoài một chút, đã lâu không trở về Hạ Môn rồi, du lịch lâu như vậy mệt chết đi, hiện tại nghỉ ngơi cũng tốt rồi nên em muốn ra ngoài đi dạo một chút." Y Hi Nhi nhìn thang máy từ từ đi lên trên, một tầng lại một tầng.
"Về nhà sớm, đừng chơi muộn quá, em bảo Thác đến đón em về nhà." Vũ Văn Bác không chút nghĩ ngợi liền dặn dò, hiện tại mới bảy giờ rưỡi không tính là trễ, nhưng chờ Y Hi Nhi về nhà khẳng định là rất muộn, anh không yên lòng những kẻ khác.
"Thật là ông lão, lý sự lắm điều, Hạ Môn chính là địa bàn của em, em sinh sống ở chỗ này hai mươi mấy năm rồi, nhắm mắt lại em cũng có thể tìm được đường về nhà, sợ cái gì chứ." Y Hi Nhi càu nhàu, nhưng trên mặt lại cười híp mắt, dù sao cảm giác được người khác quan tâm vẫn rất tuyệt, nhất là người đó cũng là người mình quan tâm, càng làm cho người ta cảm thấy ngọt như mật.
"Đừng làm anh lo lắng." Vũ Văn Bác nghiêm túc nói.
"Được rồi em biết rõ rồi, em cúp điện thoại trước, nếu còn không ra ngoài sớm thì sẽ về nhà trễ." Y Hi Nhi nhìn thang máy đã lên tới tầng 20 rồi, vội vàng nói, muốn cúp điện thoại trước khi thang máy lên tới nơi.
"Ừ, em nhớ mặc nhiều áo khoác, đã cuối tháng mười nên buổi tối gió rất lạnh, tốt nhất mang một cái khăn quàng cổ rồi mới đi ra ngoài, trên người nhớ phải mang tiền và thẻ, nếu không phải quên thì muốn mua gì liền mua, quá nặng thì thôi, hôm nào anh đi xách đồ cho em mua." Vũ Văn Bác dặn dò lần nữa, trước sau không yên lòng để một mình Y Hi Nhi ra ngoài.
"Biết rồi, bái bai." Y Hi Nhi nói xong, cúp điện thoại trước, nếu không khẳng định Vũ Văn Bác có thể nói mãi không hết, tuy rằng rất ngọt ngào, đổi lại là bình thường, cô cũng sẽ cùng với Vũ Văn Bác nói bao nhiêu là chuyện không có ích này, nhưng hôm nay thì khác, hôm nay cô có chuyện lớn phải làm.
Đem điện thoại cài đặt chế độ im lặng, đặt trong túi áo, thang máy vừa vặn đi tới tầng 25.
"Leng keng!" Cửa thang máy chậm rãi mở ra, Y Hi Nhi nhìn tầng lầu đen như mực, đi ra ngoài.
Quen thuộc đi tới một căn phòng chứa đầy hồ sơ, Y Hi Nhi nhanh chóng mở máy vi tính ra.
"Tích tích tích!" Trong máy tính phát ra âm thanh rất nhỏ, Y Hi Nhi nhanh chóng mở trang hồ sơ cô cần.
Tra xét một lát, trên mặt Y Hi Nhi vốn nặng nề rốt cuộc nở một nụ cười .
Đêm, im ắng .
"Xin điền mật mã vào!" Dòng chữ màu vàng trên nền xanh của máy nhắc nhở thao tác.
Y Hi Nhi không cần suy nghĩ trực tiếp nhập mật mã vào, chuyện buôn bán dù cô không quản lý, nhưng Vũ Văn Bác chưa từng có ý giấu giếm, đám người Đoan Mộc Thác cũng thoải mái đem mật mã nói cho Y Hi Nhi biết, nguyên nhân là thỉnh thoảng Y Hi Nhi nhàm chán sẽ giúp đỡ một ít chuyện, mặc dù bình thường Y Hi Nhi rất tùy tiện, nhưng khi làm việc cũng khô
