ng có chút qua loa nào, nên một số bí mật lớn cô đều nắm giũ.
Nhập mật mã xong, Y Hi Nhi nhanh chóng tìm kiếm tài liệu cô cần có trong cơ sở dữ liệu.
Dữ liệu Y Hi Nhi mở ra chính là hồ sơ các nhân viên của tập đoàn Vũ Văn, công lao thiết lập nên những thứ này có một nữa là thuộc về Y Hi Nhi. Lúc mới bắt đầu thiết lập, vì Y Hi Nhi nhàm chán, cộng thêm bản thân cô từng ở cục cảnh sát hình sự giúp các công việc văn thư một thời gian, rất thành thạo việc thiết lập hồ sơ, nên tự tiến cử mình giúp tập đoàn Vũ Văn thiết lập hồ sơ.
Xem hồ sơ không phải là mục đích cuối cùng của cô, mục đích của Y Hi Nhi là đưa Lâm Hựu Lật vào.
Y Hi Nhi suy nghĩ thật lâu, vừa có thể trốn tránh Tây Môn Dật lại không bị Tây Môn Dật phát hiện, Di‿ễn đ‿àn L‿ê Qu‿ý Đ‿ônY Hi Nhi chỉ có thể nghĩ đến chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toàn nhất, thế nào Tây Môn Dật cũng không thể nghĩ ra rằng Lâm Hựu Lật chấp nhận hy sinh tất cả chỉ muốn rời khỏi Tây Môn Dật, lại chọn làm việc ở dưới trướng Tây Môn Dật.
Lúc tập đoàn Vũ Văn mới thành lập chỉ là công ty nhỏ không công khai, làm vậy chỉ để thủ tiêu tang vật và rửa tiền, Di●ễn đàn L●ê Quý Đ●ôn.trước khi Vũ Văn Bác chính thức muốn phiêu bạch cũng không phát triển mạnh, mà chỉ lựa chọn kinh doanh một vài lĩnh vực làm ăn như giải trí và khách sạn, cho nên có một số ít sòng bạc hợp pháp D♡iễn ☺đàn L♡ê quý Đ♡ôn☻.trên các quốc gia khác thực tế đều do Tây Môn Dật quản lý, mặc dù trên danh nghĩa là tập đoàn Vũ Văn, nhưng thực tế theo hành chính vẫn do Tây Môn Dật quản lý.
Y Hi Nhi muốn đem Lâm Hựu Lật đặt ở dưới trướng Tây Môn Dật, tuy nhiên, vì để chắc chắn đạt được mục đích, DĐ❀ ✿ ✶LQĐ❂ ❁ cô sẽ lựa chọn mấy công ty mà Dịch Đình thay thế Tây Môn Dật quản lý.
Nhưng cuối cùng phải chọn công ty nào cho phù hợp đây?
Y Hi Nhi đang cân nhắc giữa ba công ty, ba cái công ty này đều có một đặc điểm, đó chính là mặc dù người quản lý là tập đoàn Vũ Văn, nhưng trên hành chính đều thuộc hội Liệt Diễm, hơn nữa còn đều là vừa mới bàn giao cho Dịch Đình quản lý trong vòng một tháng nay.
Như vậy, dù có một ngày Lâm Hựu Lật bị phát hiện, Dịch Đình cũng có thể giúp đỡ một chút, Y Hi Nhi không dám hy vọng xa vời rằng cả đời này Tây Môn Dật sẽ không tìm được Lâm Hựu Lật, trừ phi Tây Môn Dật thật sự chết tâm rồi, hoặc là Lâm Hựu Lật thật sự có thể hoàn toàn biến mất, giống như cô đã từng trong giấc mơ xuyên qua thời không.
Phiền não!
Rốt cuộc cái nào tốt hơn đây? Cô nàng Lâm Hựu Lật kia thích đi làm ở nơi nào hơn, đại khái có hỏi cô ấy hay không thì cũng chẳng hề gì, dù sao đối với cô ấy mà nói thì nơi nào cũng như nhau .
"Tách!" Một tiếng, cả căn phòng chợt sáng lên.
Trong lòng Y Hi Nhi kinh hãi, dù sao cũng đang làm chuyện xấu, tư tưởng không vững vàng, dễ dàng bị giật mình, có điều Y Hi Nhi rất nhanh liền đè nén sự kinh hãi xuống, bình tĩnh quay đầu nhìn người mới tới.
"Thật không ngờ là cô." Đôi mắt Đoan Mộc Thác vốn lạnh lùng từ từ dịu đi, tiếp theo đổi lại là ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn Y Hi Nhi.
Đoan Mộc Thác vừa ăn cơm tối xong lại nhớ tới Cố Nhã Thuần bây giờ đang ở Ai Cập đào bới cổ mộ, trong lòng cực kỳ bực mình, nghĩ thầm tại sao anh lại nhớ nhung cái người không phải phụ nữ đó, nghĩ đi nghĩ lại trong lòng vẫn hiện lên toàn hình ảnh của Cố Nhã Thuần, dứt khoát trở về phòng làm việc, đỡ phải tự mình suy nghĩ lung tung.
Nhưng Đoan Mộc Thác không ngờ vừa vào công ty liền phát hiện có điều không thích hợp, còn tưởng rằng là gián điệp, tuy nhiên không nghĩ tới đó là Y Hi Nhi, cho nên vội vàng thu lại hơi thở đề phòng trên người, nhẹ nhõm mà đi tới bên cạnh Y Hi Nhi.
Y Hi Nhi bình tĩnh tắt trang vừa xem trên máy vi tính, lùi ra ngoài, cười nhìn Đoan Mộc Thác.
"Chắc không phải là anh muốn làm người liều mạng vì công việc chứ, trễ như vậy mà trở về làm việc không phải là tác phong của anh nha." Y Hi Nhi nhạo báng Đoan Mộc Thác, thân thể tựa vào lưng ghế dựa, ngẩng đầu nhìn Đoan Mộc Thác.
"Vậy tôi trong lòng cô là dạng gì?" Đoan Mộc Thác tò mò hỏi nói, đôi mắt hoa đào chợt vụt sáng nóng bỏng nhìn thẳng Y Hi Nhi, phát ra một thứ ánh sáng không biết tên.
"Wey wey Wey, đừng nhìn tôi như vậy, tôi không phải là Hoa cô nương của anh, vả lại anh không phải biết là tôi rất dễ bị người khác hấp dẫn,Diễღn đàn Lê Qღuý Đôn không cẩn thận liền hồng hạnh vượt tường (ngoại tình) lúc đó xem anh làm thế nào?" Y Hi Nhi đùa giỡn nói, Đoan Mộc Thác là người tính tình cởi mở nhiệt tình, bình thường là công tử đào hoa, tính tình cũng tương đối giống Y Hi Nhi, rất hay nói giỡn, không có kiêng kỵ gì cả .
"Vậy không phải đơn giản quá sao, cô cho tôi biết tôi đừng hạng nhất ở cái tường kia, tôi vô cùng vui sướng, chỉ sợ đến lúc đó lão đại đã cắt đứt chân chó của cô xem cô còn dám trèo tường nữa không." Đoan Mộc Thác nói giỡn theo, tùy ý ngồi ở trên bàn đặt máy vi tính, cùng Y Hi Nhi mặt đối mặt nói chuyện phiếm, hình như thật sự không phát hiện ra cái gì.
"Muốn cắt cũng là cắt chân anh trước, anh ấy còn không nỡ đánh tôi một cái." Y Hi Nhi kiêu ngạo tự tin nói, nói đến Vũ Văn Bác, trong mắt phát sáng rạng rỡ.
"Được rồi
