Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ

Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327501

Bình chọn: 9.00/10/750 lượt.

hơi sợ nói: "Anh đừng nhìn tôi như vậy, rất đáng sợ, y như sói, hẳn không phải là trăng tròn nên anh muốn uống máu chứ?"

"Tôi muốn uống máu, cô có cho uống không?" Lúc này Đoan Mộc Thác không đáp mà hỏi ngược lại.

Mặc dù Y Hi Nhi cảm thấy câu hỏi này của Đoan Mộc Thác có chút giận dỗi, tuy nhiên vẫn cười híp mắt nói: "Cho, chỉ cần chớ đem tôi uống cạn là được."

Y Hi Nhi nói xong, đưa tay nhéo mặt của Đoan Mộc Thác, đột nhiên cảm thấy có cái gì đó không đúng, nhiệt độ Đoan Mộc Thác thấp như vậy từ khi nào hả?

Nhìn lại bộ dạng Đoan Mộc Thác một chút, mặc dù không có gì khác, nhưng hình như sắc mặt so với lúc nãy hơi tái nhợt đi một chút, trên môi cũng từ từ mất đi màu máu.

"Này, anh bị sao vậy? Diễn - đàn - Lê - Quý - ĐônRốt cuộc đã xảy ra chuyện gì." Y Hi Nhi sợ đến lập tức nhảy dựng lên, rõ ràng mới vừa rồi vẫn còn rất khỏe mà nói chuyện phiếm, bổng nhiên thế nào lại biến thành bộ dạng này?

Đoan Mộc Thác cảm thấy toàn thân đều rét run, dần dần không thể khống chế cơ thể của mình, nhịn không được run lên, trong mắt cũng giống như kết một màn sương trắng, anh không ngờ đến tháng này hàn độc lại có thể phát tác trước thời hạn.

Y Hi Nhi sợ đến mức không biết làm gì, vừa ôm Đoan Mộc Thác thật chặt vào trong ngực, theo bản năng muốn dùng nhiệt độ của mình làm ấm Đoan Mộc Thác, vừa lấy điện thoại di động ra gọi cho Vũ Văn Bác.

"Đừng chạm vào tôi." Đoan Mộc Thác sử dụng lực lớn nhất đẩy Y Hi Nhi ra, Y Hi Nhi tức thì không chú ý, bị ngã ra sàn, Đoan Mộc Thác mất đi điểm tựa, cũng từ trên bàn máy tính té xuống, lúc té xuống không cẩn thận đụng phải chân bàn cứng rắn, bàn tay đung đưa, làm cho cây xương rồng lọc không khí trên bàn rớt xuống, đập vào trán Đoan Mộc Thác, rạch ra vài vết máu.

"Hi Nhi, sao vậy?"♫♫♪♪▼ Vũ Văn Bác mới vừa gác điện thoại của Y Hi Nhi không tới nửa giờ, không nghĩ Y Hi Nhi sẽ gọi thêm cho anh một cuộc điện thoại.

"Em ở phòng hồ sơ dưới lầu, toàn thân tiểu Thác đột nhiên rét run, em không biết anh ấy bị sao, anh mau xuống đây đi." Y Hi Nhi có chút hoảng sợ, vừa nói lại vừa bò đến bên người Đoan Mộc Thác muốn đưa tay ôm lấy Đoan Mộc Thác.

"Em đừng lo lắng, anh lập tức đến ngay, trước hết em đừng có đụng vào cậu ấy, ngoan." Vũ Văn Bác nghe xong, lập tức kéo ghế ra, nhanh chóng chạy ra khỏi cửa chính phòng làm việc, còn không kịp chờ thang máy nữa trực tiếp chạy tới lối cầu thang đi bộ.

Y Hi Nhi cúp điện thoại của Vũ Văn Bác, mặc dù Vũ Văn Bác dặn dò cô không được đụng vào Đoan Mộc Thác, nhưng Y Hi Nhi không đành lòng thấy dáng vẻ khổ sở của Đoan Mộc Thác, vẫn là làm việc nghĩa không được chùn bước nhích tới gần Đoan Mộc Thác, ôm Đoan Mộc Thác thật chặt.

"Đừng sợ, đừng sợ, em ở bên cạnh anh, mọi chuyện sẽ nhanh chóng qua thôi." Trong lòng Y Hi Nhi cũng hoang mang, nhất là cô cảm thấy đột nhiên nhiệt độ cơ thể của Đoan Mộc Thác giống như bị bốc cháy, giật mình, rõ ràng vừa rồi là lạnh lẽo giống như sương lạnh, tại sao mới một lát mà lúc này đã thay đổi thành nóng rực như nhiệt độ của các-txơ (*) rồi?

(*) các-tơ: hang động do nham thạch bị bào mòn, xâm thực mà thành.

***Vì tình cảm đã thay đổi nên thay đổi cách xưng hô luôn cho thích hợp.

Đây thật sự không phải chuyện nhỏ, Y Hi Nhi không suy nghĩ, càng dùng sức ôm chặt Đoan Mộc Thác hơn, muốn cho Đoan Mộc Thác một chút xíu sức lực, đây là một loại phản ứng theo bản năng.

Ý thức Đoan Mộc Thác vẫn còn tỉnh táo, đưa tay muốn đẩy Y Hi Nhi ra, nhưng lúc này hơi sức của Đoan Mộc Thác không lớn hơn Y Hi Nhi, căn bản không cách nào đẩy ra.

Truyện chỉ được post ở diễn đàn Lê Quý Đôn, không chấp nhận mang truyện đi bất kỳ đâu.

"Đừng chạm vào anh, em sẽ bị thương." Đoan Mộc Thác khổ sở nói, nói xong một câu giống như bị tiêu tổn hết tất cả sức lực, hổn hển thở một hơi lại nói: "Em đi tìm một sợi dây trói chặt anh lại, rồi ra ngoài trước, ngày mai anh sẽ ổn thôi."

"Không được, anh đừng nói nữa, anh đã không còn sức lực, ngoan ngoãn đừng sợ, mọi người ở bên cạnh anh, bình tĩnh, đừng sợ." Y Hi Nhi giống như một người mẹ dịu dàng, dỗ dành Đoan Mộc Thác, lúc này cô căn bản không biết nên nói gì, cô chưa từng thấy thời khắc Đoan Mộc Thác yếu ớt như bây giờ, cô rất sợ.

Vũ Văn Bác, ♥Vũ Văn Bác sao anh vẫn chưa tới đây? Thời gian như thế không phải quá chậm sao.

Y Hi Nhi vừa dùng sức ôm Đoan Mộc Thác, vừa nhìn về phía cửa lớn.

"Hi Nhi!" Vũ Văn Bác la lên một tiếng xuất hiện ở cửa, Y Hi Nhi vừa thấy được, hai mắt vụt sáng, ánh mắt sợ hãi nhìn Đoan Mộc Thác, lại cầu cứu nhìn Vũ Văn Bác, cái cô gái này vừa rồi còn rất kiên cường khi nhìn thấy Vũ Văn Bác trong nháy mắt đã trở nên sợ hãi mà mềm yếu rồi.

"Đừng sợ, Di»ễn ?đàn ?L«ê Quý ?Đ»ôn.trước tiên em buông cậu ấy ra, nghe lời anh." Vũ Văn Bác an ủi Y Hi Nhi.

Y Hi Nhi trong phút chốc không biết làm sao, nghe lời buông lỏng tay ra, chuẩn bị rời khỏi người Đoan Mộc Thác.

"A a. . . . . . Tránh ra!" Đoan Mộc Thác chợt lớn tiếng gào lên, giọng khàn khàn có cảm giác như phổi bị vỡ ra, Di‿ễn {đ‿àn{ L‿ê Qu‿ý Đ‿ôn}}hai tay và mặt chợt nổi lên gân tím tím xanh xanh, mắt cũng đỏ lên, toàn thân giống như bị


XtGem Forum catalog