SaNi, nhưng mắt thì chằm chằm nhìn Tuấn. Thật ra, cô chỉ mong có thế. Từ nay, cô sẽ đường đường chính chính đến đây ăn cơm, mà
không phải nhọc tâm "lập mưu tính kế" để được gặp Tuấn nhiều hơn.
"Vậy có được không SaNi?"
SaNi hạ giọng tán đồng, tuy trong lòng không muốn chút nào. Từ nay, cô
không chỉ có một mà đến hai đối thủ. Đối thủ này thì lại "nặng kg" hơn
vì cô biết Nga không hề thích Tuấn.
"Dạ được chứ..."
"Chị sẽ gửi tiền thức ăn cho em...Em phải nhận chị mới ăn."
"Không cần đâu chị. Đâu có bao nhiêu tiền...Chị đến là mọi người vui rồi "
Lan Anh gãy đầu, đưa tay đẩy gọng kính lên mũi.
"Em làm vậy chị ngại chết..."
Tuấn ngồi im thin thít, miệng nhai cơm như đầu óc lại phiêu du ở một nơi xa xôi nào đó. Thỉnh thoảng, anh lại thở dài...
SaNi biết, anh không vui vì sự vắng mặt của Nga. Cô gắp 1 miếng rau vào bát cơm của Tuấn.
"Anh ăn đi...Hôm nay, thức ăn không được ngon hả anh?"
Tuấn cười gượng.
"Không, ngon lắm. Cám ơn"
"Mai em nấu món cá kho anh thích nhé."
Tuấn trả lời, giọng hơi khờ ơ.
"Cũng được. Cám ơn em nhé SaNi"
Cử chỉ dịu dàng và quan tâm của SaNi nhanh chóng lọt vào mắt Lan Anh. Cô hỏi SaNi với ngụ ý trêu đùa nhưng thâm tâm thì hoàn toàn ngược lại.
"SaNi có vẻ lo cho anh Tuấn quá nhỉ?"
Tuấn im lặng không nói gì, còn SaNi thì khuôn mặt phút chốc ửng hồng,
lúi cuối ăn. Không phủ nhận cũng không thẳng định. Sau đó, cô lại len
lén nhìn thái độ của Tuấn.
Tất nhiên, mọi nhất cử nhất động của SaNi đều lọt vào tầm ngắm của Lan Anh.
Có vẻ như một cuộc chiến tranh gay cấn sắp sửa diễn ra ở Ba Tu heo hút này...
Những ngày làm việc hăng say đầy sức trẻ nhanh chóng trôi qua. Đoàn tình nguyện đã ở Ba Tu được 3 tuần. Công việc của các nhóm
đều diễn ra tốt đẹp. Dân trong buôn đang nô nức chờ đợi những công trình mà đoàn đang dần hoàn tất. Không lâu nữa, buôn sẽ có nhiều giếng nước
sạch, trạm y tế. Bọn trẻ con vui hơn ai hết khi biết được rằng, chúng sẽ sớm được học ở một nơi khoáng mát và chỉnh chu hơn trước. Đặc biệt,
những hộ nghèo trong buôn sẽ không còn phải sống trong những mái nhà lụp xụp tạm bợ nữa...
Vì bất đồng ngôn ngữ, nên dân trong buôn không biết phải diễn tả lòng
biết ơn sâu sắc của mình đối với phái đoàn như thế nào. Nhưng trong ánh
mắt của mọi người thì luôn ẩn chứa sự biết ơn chân thành.
Để tỏ lòng biết ơn những người bạn phương xa không ngại bao khó nhọc,
thiếu thốn để đến đây giúp đỡ buôn làng. Vào ngày cuối tuần, già làng
lại giết số trâu bò ít ỏi để chiêu đãi mọi người, tổ chức ca múa hát
suốt đêm. Không khí đông vui, náo nhiệt như trẩy hội. Lâu lắm, Ba Tu mới được dịp tiệc tùng hân hoan như thế này, nên ai nấy đều rất nhiệt thành hưởng ứng, gom góp cây rau, con cá để chung vui. Dù Ba Tu còn nghèo nàn và lạc hậu, thiếu thốn vật chất nhưng sự thân thiệt và hiếu khách thì
thật đáng ghi nhận.
Trời vừa chập tối, đống củi cao đã được đốt lên làm sáng rực cả một góc
trời. Người lớn, trẻ nhỏ xúm xích trong những bộ đồ tươm tất nhất mà
mình có đến góp vui.
Khí trời cao nguyên càng về đêm càng lạnh, mọi người ngồi quanh đống lửa để sưởi ấm, cảm giác thật dễ chịu và bình yên. Sau đó, mọi người chia
nhau những ống rượu cần. Vị cay nồng thấm vào từng tế bào làm cơ thể dần ấm lên. Ngon lạ! Tiếng khèn, tiếng trống, tiếng sáo véo von hòa cùng
giọng hát của những cô gái Xơ-đăng tạo thành một âm thanh rất riêng và
đặc biệt, vang dội khắp núi rừng. Dù có đi đâu, cũng sẽ không bao giờ có thể quên được.
"Cô đã ở đây lâu chưa?"
Vừa nhìn thấy Tuấn rời vị trí ở chỗ Nga, Will đã bước đến đứng cạnh.
Dáng người cao lớn trong chiếc áo hoodie xanh đậm ấm áp như phà hơi ấm
nhẹ nhàng vào người cô.
Đang say sưa nhẩm hát theo các cô gái Xơ-đăng, Nga không biết Will đứng
cạnh mình tự khi nào. Cô giật mình quay sang, tròn xoe mắt.
"Ồ, xin lỗi...các cô gái hát hay quá làm tôi không còn thiết để ý mọi người xung quanh. Anh đứng đây tự khi nào?"
"Cũng mới đây thôi. Thấy cô say sưa xem hát, tôi không dám làm phiền." Will nheo mắt. Hai tay bỏ vào túi áo....
Nga và Will đứng cạnh nhau, cả hai cùng chăm chú quan sát đám đông đang hát hò nhảy múa ngay trước mặt.
"Tôi đã từng đi qua nhiều quốc gia, nhiều vùng miền ở Việt Nam. Nhưng
không nơi nào để lại nhiều ấn tượng bằng Ba Tu." Giọng Will trầm ấm,
chân tình.
"Tôi đã ở đây được gần năm tròn. Không quá dài, nhưng cũng khiến tôi cảm thấy gắn bó với mảnh đất này."
Ánh mắt Nga nhìn xa xăm như hoài niệm lại những ngày đầu tiên đến Ba Tu. Năm ấy, cô vừa tròn 18 tuổi. Độ tuổi xuân sắc và đầy nhiệt huyết. Tạm
xa cuộc sống thành phố xô bồ náo nhiệt, Nga tình nguyện đến Ba Tu nhận
công tác. Nhớ những ngày đầu tiên xa nhà, đêm nào cũng nhớ gia đình đến
nao lòng. Dù cuộc sống thiếu thốn trăm bề nhưng cô vẫn kiên tâm bám trụ. Thời gian dần trôi qua, cô lại càng gắn bó và yêu hơn mảnh đất này.
Nga xoa xoa nhẹ lên cánh tay. Dường như sương đêm bắt đầu rơi nhẹ. Không khí se se lạnh bao trùm mọi vật.
"Tôi khâm phục cô." Will khẽ khàng, giọng nói chất chứa sự chân thành.
"Tại sao?" Nga nhìn Will bằng vẻ mặt tò mò.
"Không phải ngườ