còn nước
lo tìm đường chạy biến. Ai ngờ, anh lại là người cõng Nga về.
Sa Ni lo cho Tuấn nên quên cả chị bạn thân, phó mặc Nga cho Will xử lý.
Còn cô và Lan Anh thì lại giành nhau dìu Tuấn về nhà. Cuộc chiến bất
phân thắng bại. Cuối cùng, mỗi bên một cô gái, dìu thân hình nặng trĩu
của Tuấn về nhà.
Will hất nhẹ người Nga trên lưng. Trông cô nhỏ nhắn vậy mà khá nặng. Giờ anh mới tin, người say là người nặng nhất.
Nga duỗi đầu vào vai Will, trong men say, cô vẫn có thể cảm nhận hơi âm dễ chịu được toát ra từ người anh.
"Đi đâu đây?". Nga cất cao giọng nhèo nhẹo của người say.
"Về nhà". Will dịu dàng trả lời, không hề tỏ vẻ khó chịu.
"Ai đang cõng tôi đây?". Giọng Nga lè nhè, nhỏ dần.
"William" Will ôn tồn kiên nhẫn.
Will cười trước những câu hỏi ngây ngô của người say. Anh không ngờ cô
gái xinh xắn có phần bẽn lẽn này, đôi khi lại thú vị đến như vậy. Ít
nhất là trong lúc say sỉn như thế này.
Biểu hiện và hành động vô thức của cô trông thật đáng yêu.
"William là người nào?"
Thần trí Nga thực sự đã bị những giọt rượu cay nồng làm cho phân tán. Cô không còn có thể nhận thức hay nhớ đến sự tồn tại của bất kỳ người nào. Thế nhưng, có người vẫn không cần quan tâm đến việc, Nga có hiểu hay
nghe thấy những điều mà mình đang sắp nói ra hay không...
" Là người… thích em" Lời nói trìu mến, nhẹ nhàng bay theo làn gió thoảng...
"Khò...khò..."
Không có tiếng trả lời, chỉ còn tiếng ngáy ngủ khe khẽ, hòa cùng hơi thở nhè nhẹ của hương rượu bay thoang thoảng xung quanh anh.
Cao nguyên càng về khuya càng lạnh, sương rơi nặng hạt bám vào từng tế
bào da thịt. Thế nhưng, có em bên cạnh, anh cảm thấy ấm áp đến lạ
thường....
Đặt nhẹ người Nga suốt đệm, Will kéo tấm chăn lên người cô.
Dưới ánh đèn dầu vàng nhẹ đung đưa theo chiều gió, gương mặt đang say sưa ngủ của Nga trông tuyệt đẹp và bình yên.
Will ngồi ngay bên cạnh, đưa những ngón tay thon dài chạm vào mái tóc
cô, lướt từ vầng tráng thanh tú đến sóng mũi thon cao xinh xắn, và cuối
cùng dừng lại thật lâu trên đôi môi ấm ướt men rượu.
Anh nghe trái tim mình lạc một nhịp....
.....
Đêm nay, Will chờ mãi mà không nghe tiếng vĩ cầm quen thuộc. Cảm giác trống vắng như thiếu đi thứ gì đó rất quan trọng...
--o--
"Nói chị không có nhà đi." Giọng Nga thỏ thẻ trong phòng ngủ khi Sa Ni
báo có Will đến chơi. Cô nhăn mặt, đánh nhẹ vào đầu. Mặt mũi nào mà gặp
Will.
Hôm nay, khi Nga vừa thức dậy, cô đã nghe Sa Ni kể lại chuyện đêm qua cô đã say khướt như thế nào. Sau đó, Nga lại gặp Lan Anh ở phòng làm việc
của Tuấn, và được cô ấy tường thuật lại hành động khủng khiếp của mình
ra sao? Nga méo mặt nghĩ thầm, từ giờ đến khi phái đoàn rời buôn, cô
phải tìm cách tránh mặt Will thôi. Mặt mũi nào mà gặp anh.
Có lẽ, anh cũng không muốn gặp lại cô. Cô đã hành hung người ta tàn bạo
đến như vậy rồi còn gì. Giờ, anh ta đến, chắc định mắng vốn cô vụ việc
đêm qua.
"Nhưng em đã lỡ nói chị có nhà rồi. Có gì đâu. Cùng lắm, xin lỗi người ta một câu."SaNi trấn an Nga.
"Không, chị không ra đâu. Em làm ơn ra nói với ảnh là chị ngủ rồi." Nga chui vào chăn, trùm kính đầu.
"Thôi, em không ra nói đâu. Em đâu có rành tiếng Anh...Chị tự lo liệu đi nha. Em đi đây." Vừa nói SaNi vừa khoác chiếc áo len lên người rồi chạy biến cửa sau.
Nga ló đầu ra khỏi chăn, hỏi vọng theo dáng SaNi.
"Em đi đâu?"
"...Lát em về."
Giọng SaNi nhỏ dần. Hỏi đi đâu mà trả lời khi nào về, chỉ có thể là đến chỗ Tuấn. Nga đoán chắc chắn.
Nga trách thầm SaNi. Sao lại nỡ lòng nào để lại cô một mình đương đầu
với bầy sói. Mà sói gì, chính cô là người tát người ta một phát trước
bàn dân thiên hạ và còn hét vào mặt "Shut up!" nữa mà. Thiệt, mất mặt
không còn gì để nói. Nga nhăn nhó, khuôn mặt trông thật khó coi.
10 phút sau...
Nga ngồi đối diện Will, đầu hơi cuối xuống, lấy tay gãy gãy vầng tráng
trắng mịn màn, với hy vọng che bớt khuôn mặt đang đỏ như trái gấc của
mình.
Will đưa tách chè lên miệng, đưa mắt quan sát cô. Qua làn khói trắng nhẹ, ẩn hiện một nụ cười kín đáo.
Nga im lặng một hồi lâu. Tay mân mê vạt áo. Cuối cùng, tiếng xin lỗi lí nhí cũng thốt ra từ làn môi thoảng hương thơm chè xanh.
"Tôi thực sự xin lỗi. Tôi không hiểu sao mình có thể hành động quá đáng với anh như vậy."
"Người say, thường là người thành thật nhất " Will cười nhẹ, ánh mắt âm thầm quan sát cử chỉ nơi Nga.
Nga len lén nhìn anh, mặt hơi ngố. Cô không biết phải nói gì thêm, chỉ
cuối mặt xuống bàn. Thỉng thoảng, cô lại chiếu tia nhìn về phía bình hoa chè trắng muốt đang được đặt trên bàn như tìm kiếm đồng minh...
"Tôi... đáng ghét đến như vậy sao?" Will cười ẩn ý. Vừa nói vừa đặt tách chè xuống bàn, nhưng ánh mắt vẫn không rời nhân ảnh Nga.
Nga giơ nhanh hai tay lên phản bác.
"Ồ không...không, chắc chắn không phải vậy. Khi tôi say, hơi xấu tính... chút " Nga cười sượng sùng.
Will nhìn thái độ của Nga mà không nhịn được cười. Nhấp một ngụm trà, giọng anh nghiêm nghị và cứng rắng.
"Dù gì, tôi cũng rất giận. Không thể bỏ qua chuyện này được"
Nga xanh mặt, miệng lắp bắp.
"Sao?"
Hai bàn tay Will đan x
