XtGem Forum catalog
Đại Hiệp Rất Nghèo

Đại Hiệp Rất Nghèo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324343

Bình chọn: 10.00/10/434 lượt.

ợp

Tà Ngọc thoát thai cùng dùng máu tươi người Lệ gia rèn luyện Huyết Yêu

kiếm, không ngừng cải tiến Yêu Tuyệt kiếm, tuy rằng nội công tâm pháp

của Yêu Tuyệt kiếm sẽ khiến Lệ gia vĩnh viễn chỉ có một con nối dòng,

nhưng còn tốt hơn bị cắt giảm tuổi thọ như trước kia!

Không nghĩ tới, mặc dù có cải tiến, nhưng bóng ma của Yêu Tuyệt kiếm vẫn thủy chung đi theo bọn họ.

Huyết Yêu kiếm phối hợp Tà Ngọc thoát thai, khi Yêu Tuyệt kiếm đại thành vậy mà sinh ra trạng thái nhập ma. Cái loại trạng thái nhập ma này thật giống như lốc xoáy, làm cho người ta càng hãm càng sâu, thời gian nhập

ma cũng càng ngày càng dài, càng ngày càng không xác định, cho đến khi

hoàn toàn mất lý trí.

Thậm chí tự sát với bọn họ mà nói cũng là hy vọng xa vời, một khi có

hành động, tiến vào trạng thái nhập ma, tất cả hành vi đều sẽ dừng lại.

Bởi vậy một mình đi vào sơn cốc không người, là cách duy nhất kết thúc tính mạng của bọn họ.

Lệ Hi Kiệt ở vào trạng thái như vậy, không biết lúc nào thì hoàn toàn

mất đi chính mình, không biết lúc nào sẽ xuống tay với người bên cạnh,

càng không biết hắn có phải cũng giống như các bậc cha chú cô độc chết

đi trong núi sâu. Cho dù người Lệ gia phóng khoáng cỡ nào, kiên cường cỡ nào, nhưng khi đối mặt với loại số mệnh này, người Lệ gia chỉ có thể vô lực mà nhận kết quả đáng buồn như vậy.

Khi Lệ Hi Kiệt lần đầu tiên phát hiện hắn sắp sửa bước trên con đường số mệnh của người Lệ gia, hắn liền bắt đầu tìm cách, đưa Lệ Thú đến chỗ

hai vị nghĩa huynh chăm sóc, nếu như Lệ Thú không có biện pháp lĩnh ngộ

một chiêu cuối cùng, thậm chí căn bản không tìm được một chiêu cuối cùng của Yêu Tuyệt kiếm, hắn liền yên theo vận mệnh, nói tất cả cho Lệ Thú,

để sau khi Lệ Thú kế thừa sự nghiệp của hắn, tự tìm một sơn cốc tới đó

chết một mình.

Nhưng bây giờ Lệ Thú lại cho hắn hi vọng!

Một hi vọng giúp người Lệ gia vĩnh viễn thoát khỏi loại vận mệnh đáng buồn này!

Tuy rằng, Lệ Thú khi đối mặt với Giang Du cũng từng nhập ma, nhưng là

hắn cũng là tự tỉnh táo lại! Hơn nữa hắn nhập ma trễ hơn người Lệ gia!

Từ đó về sau, Lệ Thú không còn tiến vào trạng thái nhập ma nữa.

Lệ Thú là hi vọng duy nhất của hắn!

Lệ Hi Kiệt nhìn trạng thái của Lệ Thú sau lưng cõng một người, phía trước ôm một người bất giác mỉm cười.

"Con trai, chúc phúc con." Lệ Thú đột nhiên quay đầu, nhưng cái gì cũng không phát hiện ra.

"Thú ca, làm sao vậy?" Tiểu Tiểu trên lưng Lệ Thú hỏi.

"Không có gì." Lệ Thú vẫn nhìn chằm chằm chỗ Lệ Hi Kiệt biến mất, chậm

rãi quay đầu: "Chẳng qua là cảm thấy có người nhìn chúng ta mà thôi."

"Ảo giác đi!" Tiểu Tiểu nhún nhún vai, vỗ vỗ Lệ Thú.

"Có thể vậy."

"Vậy đi thôi!"

Nói xong, Lệ Thú mang theo hai đứa trẻ đi to đầu nhanh đuổi kịp bước

chân của mọi người, thuận tiện ngắm nhìn phong cảnh Cẩm thành.

Đất Thục sản xuất nhiều đồ thêu, Thục tú thậm chí còn được liệt vào một

trong tứ đại danh tú của Trung Quốc, Cẩm thành tất nhiên có một bức

tranh thêu một chữ “Cẩm” rực rỡ muôn màu, màu sắc diễm lệ mà mới lạ,

Tiểu Tiểu và Yến Thanh Dịch tuy rằng đến từ nơi cũng sản xuất hàng thêu

như Giang Nam, nhưng vẫn bị loại phong cách khác nhau này của Thục tú

hấp dẫn.

Nhưng là, không biết vì sao, Cẩm thành tuy rằng náo nhiệt lại thấp

thoáng quẩn quanh tĩnh mịch, người ở bên trong lại như là chim sợ cành

cong. Tuy cửa hàng vẫn làm ăn buôn bán, nhưng bên trong tiểu nhị cùng

chưởng quầy đều cách bọn họ rất xa.

Cuối cùng bọn họ cũng tìm được một khách sạn ngủ lại.

"Xin hỏi chưởng quầy ..." Một thân nho sam của Quý Nho Hiếu dường như là người ôn hòa nhất cũng không có lực sát thương nhất trong đoàn người,

nhưng vừa nghe thấy Quý Nho Hiếu mở miệng, chưởng quầy kia vậy mà run

rẩy một cái, trực tiếp lui về phía sau ba bước.

Tiểu Tiểu từ trên lưng Lệ Thú nhảy xuống sử dụng một ánh mắt cho tiểu Lệ Vân, Lệ Vân trịnh trọng gật đầu, nện bước chân đi tới bên cạnh chưởng

quầy, chụp thẳng một cái tát lên đùi chưởng quầy, chưởng quầy khách sạn

trực tiếp nhảy dựng lên, Tiểu Tiểu trừng Lệ Vân một cái, dường như trách bé dọa người, Lệ Vân nghịch ngợm le lưỡi.

Nhưng sau khi chưởng quầy kia nhìn thấy chỉ là một đứa trẻ không lớn thì trầm tĩnh lại: "Tiểu gia hỏa, sao vậy?"

"Chúng ta muốn ở trọ..." Lệ Vân chỉ chỉ nhóm người lớn bên kia.

Chưởng quầy khách nhìn mọi người, lại nhìn Lệ Vân một chút, Lệ Vân lập

tức bày ra vẻ đáng yêu nhất, hồn nhiên nhất, vô tội nhất cho chưởng quầy xem.

Chưởng quầy thở phào nhẹ nhõm: "Thật có lỗi, các vị khách quan, gần đây

nhất Cẩm thành thật sự là không yên ổn. Bởi vậy..." Chưởng quầy không có nói tiếp, mà là dùng một tiếng thở dài để biểu đạt sự bất đắc dĩ của

mình.

"Có chuyện gì vậy?" Quý Nho Hiếu nhướn mi, hỏi, Cẩm thành tuy rằng xa

xôi nhưng vẫn nằm dưới Vương trị, đã là dưới vương trị, như vậy tuần án

ngự sử là hắn này sẽ không thể ngồi yên không để ý đến.

"Gần đây nhất..." Chưởng quầy vừa mở miệng, liền thấy một đội binh lính

xông vào khách sạn không lớn, lập tức ra hiệu chớ có lên tiếng.

"Là bọn họ?" Một tướng quân mặc một thân áo giáp dường như cũng là một

nhân vật,