Vũ là con trai hắn, mới không chú ý.
Từ sau khi Lục Y Ninh theo hắn đến Cổ thành, hắn vẫn luôn phái người
giám thị nhất cử nhất động của Lục gia, một người phụ nữ tàn nhẫn mơ ước con rể của hắn như vậy, hắn cũng không dám buông lỏng cảnh giác.
Còn Sở Văn Vũ là từ ngày hắn đến đã sắp xếp người giám thị rồi.
Bất kỳ người nào muốn phá hỏng hạnh phúc của con gái hắn, Cổ vương hắn cũng sẽ dành cho kẻ đó một bài học nghiêm khắc nhất!
Nhưng là lần này...
Cổ vương cầm lấy ly trà bên cạnh, nhấp một ngụm nhỏ, Lục Y Ninh thì
không sao cả, rắc rối ở chỗ Sở Văn Vũ, hắn là con trai của bảo chủ Dạ
Ngưng Bảo, trước hết không nói tới thế lực ngang nhau, lại nói hắn là
con trai của Sở Lăng, Nhị ca của Sở Văn Xuyên...
Cái này tương đối phiền toái.
Sở Lăng là Đại bá chăm sóc Lệ Thú và Tiểu Tiểu có thừa, coi Tiểu Tiểu
như con gái ruột — điều này khiến cho Cổ vương vô cùng cảm kích; Sở Văn
Xuyên lại càng bảo vệ Lệ Thú và Tiểu Tiểu khắp nơi, bôn ba xung quanh
cùng hai người. Cảm thụ của hai người đó hắn không thể không lo lắng.
"Ngươi đi xuống trước đi! Tiếp tục giám thị, không được buông lỏng." Mạc Thượng Hành phất tay, ra lệnh.
"Vâng!" Bóng đen chợt lóe, lại biến mất.
Mạc Thượng Hành thở một tiếng thật dài, trong mắt xẹt qua một tia kiên
quyết: "Trước tiên lấy được chứng cớ đã, giao Sở Văn Vũ còn sống cho hai người kia đi! Cái khác..." Mạc Thượng Hành nhìn ánh trăng treo trên
cành cây ngoài cửa sổ: "Vẫn là lấy Tiểu Tiểu và Lệ Thú làm trọng đi!"
...
...
Bên này nguy cơ trùng trùng, bên kia Lệ Thú và Tiểu Tiểu cũng là mùi
thuốc súng nồng nặc. Đúng ra mà nói, chỉ có mùi thuốc súng nồng nặc từ
Tiểu Tiểu, Lệ Thú vẫn là dáng vẻ như người chết kia. Lệ Vân thì ở bên
cạnh xem kịch vui.
"Đại đầu gỗ! Đồng ý đi!"
Lệ Thú lắc đầu, đang đọc một quyển sách, đến ngẩng đầu cũng không thèm.
"Đồng ý ~" Tiểu Tiểu lắc lắc cánh tay của Lệ Thú, một tiếng kéo thẳng tới Tây Vực rồi.
Lệ Thú tiếp tục lắc đầu, giải cứu cánh tay từ trong tay Tiểu Tiểu, xoay
một vòng, né tránh công kích của Tiểu Tiểu, quay lưng về phía Tiểu Tiểu.
"Chàng có đồng ý hay không! Nói!" Hai tay Tiểu Tiểu chống nạnh, như hình ấm trà. Làm nũng không có hiệu quả, Tiểu Tiểu trực tiếp đe dọa.
Rất đáng tiếc, sức miễn dịch của đại hiệp rất cao, Lệ Thú tiếp tục lắc đầu, vẫn hết sức chăm chú đọc sách.
"Chàng nếu không đồng ý, thiếp liền tự đi!" Tiểu Tiểu tức giận gào thét.
Lệ Thú ngẩng đầu, lần này, đổi thành mùi thuốc súng nồng đậm từ hắn!
"Không cho!"
"Chàng nói không cho phép cũng không được!" Tiểu Tiểu hất đầu.
Đến cuối cùng là đi đâu?
"Ta suy nghĩ thêm một chút." Lệ Thú trầm mặc sau một hồi lâu, gấp sách lại: "Ngày mai nói lại cho nàng!"
Sáng sớm hôm sau, Lệ Thú phát hiện Tiểu Tiểu đã không thấy đâu rồi,
dường như đã sớm biết kết quả sẽ là như vậy, Lệ Thú thở dài một tiếng,
không nhanh không chậm khoác thêm áo khoác, đi thẳng tới sân nhỏ.
Đã thấy hai bóng người lén lút lặng lẽ chuẩn bị xong một cái bao lớn rồi.
Lệ Thú im lặng không nói gì nghiêng người tựa vào khung cửa, xem đôi mẫu tử hình như muốn rời nhà trốn đi chuẩn bị làm cái gì.
"Còn cha con? Phải mang cha con đi kiểu gì đây?" Tiểu Tiểu hỏi tiểu tử béo.
Thì ra là đang thương lượng đóng gói hắn như thế nào.
Đôi mẫu tử này hình như còn chưa phát hiện Lệ Thú đã đến, vẫn nghiên cứu thảo luận hăng hái bừng bừng làm sao để mang hắn đi trong khi hắn không hề nhận thấy.
Cuối cùng loại thủ đoạn ti bỉ như dùng mông hãn dược cũng được lấy ra.
"Nếu không, không cần mang theo cha nữa! Nương, chỉ chúng ta tự đi thôi!" Cuối cùng Tiểu Lệ Vân đề nghị.
Nghe tới chỗ này, Lệ Thú khẽ nheo mắt lại, hình như tiểu tử này gần đây rất rảnh rỗi rồi!
"Khụ." Lệ Thú ho nhẹ một tiếng hấp dẫn sự chú ý của Tiểu Tiểu và Lệ Vân.
"Thú ca!"
"Cha!"
Lập tức Tiểu Tiểu và Lệ Vân nở nụ cười nịnh nọt, thân mình thoáng di
chuyển một cái, vựa vặn che lại bao lớn bọn họ vừa thu thập xong.
Lệ Thú khẽ nhíu mày: "Ta vừa rồi đứng ở chỗ này."
Câu nói đầu tiên của Lệ Thú đánh thẳng hai mẫu tử này xuống địa ngục,
Tiểu Tiểu và Lệ Vân đồng thời gục đầu xuống, vẻ mặt "ta sai lầm rồi, ta
nhận sai".
"Thú ca ~" Ánh mắt Tiểu Tiểu đảo quanh một vòng, trực tiếp đứng ở trước mặt Lệ Thú: "Cho bọn thiếp đi đi! Rất tốt cho thân thể!"
Lệ Thú khẽ thở dài: "Ta cân nhắc rất lâu..."
Ánh mắt Tiểu Tiểu sáng lên.
"Không được!" Thái độ của Lệ Thú kiên quyết.
"Không phải chỉ là đi ngâm ôn tuyền thôi sao! Sao lại không đồng ý!"
Tiểu Tiểu không vui chu miệng. Mùa đông mà được ngâm mình trong ôn tuyền là một việc cỡ nào hạnh phúc chứ!
Mà Lệ Thú liều mạng lắc đầu, đùa! Ngâm trong ôn tuyền đó! Nếu chỉ có hắn và Tiểu Tiểu thì hoàn hảo, nhưng nếu thêm một tiểu tử béo nữa...
Lệ Thú liếc xéo Lệ Vân một cái, cho dù là con mình cũng không được!
"Nhưng là, quá đáng tiếc mà! Trên núi cạnh Cổ thành có ôn tuyền đó!"
Tiểu Tiểu tiếc nuối thở dài: "Nghe nói có rất nhiều ao nước nhỏ đó!"
Nghe câu đấy, bỗng Lệ Thú mở miệng: "Lưu Ly đâu?" Tiểu tử béo vẫn thích gần gũi với muội muội mới có của mình.
"Tiểu muội bị ông ngoại mang đi dưỡng cổ mẫu rồi." Lệ
