XtGem Forum catalog
Đại Hiệp Rất Nghèo

Đại Hiệp Rất Nghèo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323792

Bình chọn: 7.00/10/379 lượt.

n Lệ Thú vỗ vỗ đầu Lệ Vân, dắt tay Lệ Vân, dắt theo bé đi đến

trước mặt Bội Nghi.

"Vân Nhi, gọi bà ngoại." Lệ Thú nghiễm nhiên là một bộ dáng cha hiền, tuy rằng vị cha hiền này mặt không biểu cảm.

Bà ngoại? Lệ Vân nghiêng đầu đánh giá Bội Nghi từ trên xuống dưới:"Cha, bà ngoại là cái gì?"

"Bà ngoại là mẹ của mẫu thân con."

Lệ Vân nhìn phụ thân một chút, lại nhìn Bội Nghi một chút, âm thanh còn

vương mùi sữa gọi: "Bà ngoại khỏe! Cháu gọi là Lệ Vân, năm nay hai

tuổi."

"Tốt Tốt," Lệ Vân gọi một tiếng bà ngoại, khiến hai mắt Bội Nghi rưng

rưng: "Vân Nhi, tới đây, bà ngoại làm đồ ăn ngon cho con." Nói xong đưa

một giỏ điểm tâm cho Lệ Vân, nhưng Lệ Vân lại bĩu môi, hướng về phía Lệ

Thú bĩu bĩu môi: "Còn có lão cha ở chỗ này, phải thông qua cha trước",

Lệ Vân tuy rằng còn nhỏ tuổi nhưng chuyện gì cũng rất rõ ràng, đối với

những người khác có thể bướng bỉnh làm nũng, đối với nương thậm chí có

thể đấu võ mồm đùa, nhưng đến lão cha nhà mình này, là Rồng thì cũng

phải lượn, là Hổ thì cũng phải nằm!

Không nói cậu Tiểu Dịch nói với bé muốn học cái loại công phu bay tới

bay lui này phải tìm lão cha, lão cha dạy dỗ dài dòng bé không chịu nổi, bé còn nhỏ, còn muốn sống lâu vài năm nữa!

Bội Nghi lập tức hiểu rõ ý của Lệ Vân, nhìn về phía Lệ Thú.

"Tiểu Thú..." Bội Nghi khát vọng nhìn về phía Lệ Thú.

"Vân Nhi, nhận lấy đi!" Lệ Thú nắm thật bàn tay nhỏ bé của Lệ Vân.

"Vâng!" Lệ Vân vui vẻ nhận cái giỏ đầy điểm tâm, lập tức mở giỏ ra, tùy

tiện cầm lấy mấy cái, giơ lên cao cao: "Cha, ăn!" Tuy rằng bướng bỉnh,

nhưng Lệ Vân cũng là một đứa trẻ ngoan.

"Vân Nhi ăn trước đi!" Lệ Thú buông tay Lệ Vân ra: "Đi chơi đi, đừng chạy xa."

“Vâng!" Nghe vậy, Lệ Vân lập tức kéo điểm tâm lảo đảo rời khỏi, có thứ

tốt còn muốn cùng nương chia sẻ đó! Đúng rồi, còn có cậu Tiểu Dịch cùng

Văn Xuyên bá bá nữa! "Bà ngoại, Vân Nhi đi trước nha!" Lần đầu gặp mặt

bà ngoại, Lệ Vân vẫn không có khái niệm gì, nhưng vẫn là lễ phép cáo

biệt Bội Nghi, điều này không thể không nói tới công lao của Lệ Thú.

"Đi chơi đi!" Bội Nghi hòa ái phất tay với Lệ Vân.

"Nhạc mẫu," thấy Lệ Vân đi xa, Lệ Thú bắt đầu đặt câu hỏi: "Không biết lúc này, nhạc mẫu tìm đến Lệ Thú là có chuyện gì?"

"Vân Nhi thật sự là một đứa trẻ ngoan..." Bội Nghi dường như không nghe

thấy câu hỏi của Lệ Thú, vẫn nhìn bóng lưng của Lệ Vân:"Không có chuyện

gì, chỉ là muốn đến gặp Vân Nhi thôi."

Có ngoại tôn, nhưng cũng không thể hưởng thụ lạc thú ngậm kẹo đùa cháu, Bội Nghi thấy rất đáng tiếc.

"Ngài có thể thường xuyên đến gặp Vân Nhi, nhạc phụ cũng có thể đến thường xuyên, nhưng xin đừng cưng chiều Vân Nhi quá."

"Cám ơn con, cám ơn con Tiểu Thú." Lệ Thú trả lời cứng nhắc lại khiến Bội Nghi cảm động vạn phần, hướng Lệ Thú hành lễ.

"Nhạc mẫu xin đừng nói như vậy, đây là việc Lệ Thú phải làm." Lệ Thú lập tức lui nửa bước sang bên cạnh, không chịu nhận lễ của Bội Nghi.

"Tiểu Thú..." Bội Nghi chần chờ một chút, sau đó đưa một cái bọc cho Lệ

Thú: "Có thể giúp ta giao bọc đồ này cho Tiểu Tiểu không?"

Lệ Thú do dự một chút, không nhận ngay: "Ngài muốn ta nói cái gì sao?"

"Không có gì không có gì," Bội Nghi lập tức phủ nhận: "Chỉ cần để con bé nhận là được rồi."

Lệ Thú vươn hai tay nhận lấy cái bọc đồ Bội Nghi đưa cho hắn: "Ta sẽ chuyển cho Tiểu Tiểu."

"Thú ca!" Người chưa tới tiếng đã tới rồi, người đến là Tiểu Tiểu:" hỗn tiểu tử kia đâu rồi!"

Trong nháy mắt Bội Nghi có chút hoảng loạn, không biết nên đi nên ở lại, nàng muốn gặp Tiểu Tiểu một lần, lại sợ bởi vậy mà khiến Tiểu Tiểu khó

xử.

Nhưng là, không đợi Bội Nghi quyết định nên đi hay ở lại, Tiểu Tiểu cũng đã đến, "Thú ca..." Thanh âm im bặt dừng lại, Tiểu Tiểu nhìn Bội Nghi:

"Cái kia..." ánh mắt Tiểu Tiểu băn khoăn nhìn xung quanh, thật sự không

biết nên nói cái gì, đành phải cười đánh trống lảng: "Người tới rồi!"

Từ ngày nhìn thấy Lệ Thú vì chuyện của nàng mà tự mình đi tìm Cổ vương,

Tiểu Tiểu liền quyết định muốn cố gắng lớn nhất đón nhận cha mẹ hoàn

toàn mới này, ai cũng không biết tương lai có thể xảy ra chuyện gì, nếu

là không nắm chắc tốt hiện tại, tương lai hối hận cũng không kịp.

Nhưng bây giờ để Tiểu Tiểu gọi ra hai chữ "Cha" "Nương" thật là có chút khó khăn.

Vẫn là từ từ đến đi!

Nhưng chỉ ba chữ này, Bội Nghi lại kích động không biết làm gì cho phải, liều mạng gật đầu: "Đến rồi, đến rồi."

Tiểu Tiểu do dự một chút, khẽ cắn môi: "Muốn ở lại cùng nhau ăn cơm

chiều hay không?" Tuy rằng nàng nấu ăn không tốt lắm, nhưng cũng coi như là có thể ăn, cái kia..." Tiểu Tiểu dừng một chút: "Ông ấy cũng có thể

đến."

Tuy Tiểu Tiểu không nói rõ, nhưng Bội Nghi biết ông ấy chính là chỉ Cổ vương.

Bội Nghi lập tức gật đầu.

Nhất thời, xung quanh yên tĩnh tới, không khí có chút lạnh.

"Tiểu Tiểu, nàng tìm Vân Nhi làm cái gì?" Lệ Thú chậm rãi mở miệng.

"Hỗn tiểu tử kia!" Nhắc tới chuyện này, vẻ mặt Tiểu Tiểu lập tức tức

giận: "Nó vậy mà nuôi một đám chuột ở trong nhà!" Tiểu Tiểu lên án: "Cái này cũng không có gì, nuôi thì nuôi thôi, nhưng là tiểu tử kia vậy mà

cạo sạch hết lông của đám chuột! Còn để hết