tồn tại, nhưng tinh
thần lại không đến nổi nào. Tần Vũ Tinh khát nước, trong lòng biết đổ mồ hôi cần phải uống thêm nước, cho nên cô bước xuống giường, đi đến chỗ
bình nước trước, uống hết cả hai ly nước.
Cọt kẹt một tiếng, cô giật mình một chút, bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc: “Tinh Tinh, đã tỉnh rồi hả?”
Tần Vũ Tinh hơi ngớ người ra, quay đầu lại, vội vàng nhoẻn miệng cười, nói: “Me ~."
“Leo lên giường mau, không sợ bị lạnh à!” Mẹ Tần trách cứ nhìn cô, tay bưng
chén cháo, đặt ở trên tủ đầu giường, nói: “Ăn chút gì đi.”
Tần Vũ Tin khéo léo ‘ừ’ một tiếng, ngồi trên giường, nhìn khuôn mặt của mẹ một hồi, nói: “Mẹ, mẹ thật tốt.”
Mẹ Tần có chút sửng sốt, lúng túng cười nói: “Mắc bệnh gì vậy? Cố ý lấy lòng mẹ à?”
Người già không có thói quen con gái đột nhiên thân thiết. Tuy rằng trong
lòng vui vẻ, nhưng mặt ngoài thật nghiêm túc, nói: “Đừng tưởng rằng như
thế thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Nếu con không nói thì mẹ sẽ kiếm nhà họ Từ đó.”
Tần Vũ Tinh bĩu môi,, nói: “Có gì đáng nói đâu. Người ta chướng mắt con thôi.”
“Nói cái gì!” Mẹ Tần cau mày.
Tần Vũ Tinh biết mình lỡ lời, đỏ mặt nói: “Tốt lắm mẹ. Chuyện tình cảm
thuận theo tự nhiên đi. Con cảm thấy rất mệt mỏi, mẹ đừng bắt con nói
nữa. Nói tới nói lui đơn giản chỉ là chuyện ai thích ai nhiều hơn một
chút, ai lại không thích người kia thích mình nhiều hơn thôi.”
Mẹ Tần thấy con gái không muốn nhiều lời, trong lòng có chút oán trách,
nhưng cũng không dám biểu lộ ra, nói: “Được rồi. Dưỡng bệnh trước đã,
không phải chủ nhiệm của các con nói không cần phái con đi công tác
nghiên cứu sao?
“Dạ.” Tần Vũ Tinh từ từ lên tiếng trả lời.
Mẹ Tần xoa nhẹ phía dưới, tự lẩm bẩm: “Mẹ cảm thấy nhà họ Từ âm khí quá
nặng. Kể từ ngày con và Trường Sinh kết hôn, chúng ta chưa hề gặp phải
chuyện gì vừa ý. Chương Diệc Hoàn lại là một nữ cường nhân, nhà chồng có tiền, không thèm giải thích tiếng nào với mẹ về chuyện tối hôm nay. Nếu như sau này con thật sự gả cho Từ Trường Sinh, còn không phải bị bà ta
đè đầu ăn hiếp sao?”
"Mẹ. . . . . ." Tần Vũ Tinh khổ sở nói: “Đây là cái gì và ở đâu chứ? Hôm nay kết hôn đều có thể ly dị, huống chi tụi con chỉ là đính hôn.” diễɳðàɳl€qu¥đϕn Cô vừa dứt lời thì bản thân cũng
có chút ngạc nhiên, vì sao mình lại có loại suy nghĩ kiểu này, hoàn toàn phân rõ giới hạn với Từ Trường Sinh?
“À, mặc dù mẹ không thích
Chương Diệc Hoàn, nhưng Trường Sinh là một người đàn ông tốt. Nói chuyện này sau vậy.” Mẹ Tần càu nhàu lải nhải, chẳng hiểu vì sao trong đầu Tần Vũ Tinh lại hiện ra gương mặt tuấn tú hiền lành của Hạ Thiên, khiến cô
hết hồn. Cô vội vàng lắc đầu, chui vào chăn, kéo chăn che mặt lại, nói:
“Mẹ ~ con muốn ngủ một lát nữa…”
“Được rồi, dù sao trời vẫn còn
tối. Đừng ngủ ngược giờ là được rồi, ngủ tiếp đi!” Mẹ Tần để lại cháo,
đóng cửa lại bỏ đi, trong miệng lẩm bẩm muốn gọi điện thoại tới nhà họ
Từ.
Tần Vũ Tinh há miệng, nhìn chằm chằm hoàng hôn bên ngoài cửa
sổ, cố gắng nhắm mắt lại, ra lệnh cho bản thân ngủ tiếp! Tuy rằng cô bị
chủ nhiêm phái đi nghiên cứu, nhưng còn có rất nhiều công việc cần phải
giao nhận.
Sáng hôm sau, mới năm giờ sáng là Tần Vũ Tinh đã rời
khỏi giường, rửa mặt chải đầu xong hết. Cô ngủ không được, quyết định
làm đồ ăn sáng cho cha mẹ.
Hơn sáu giờ sáng, mẹ Tần xuống lầu liền phát hoảng, nói: “Tiểu Tinh, đã lâu lắm rồi con không làm đồ ăn sáng cho mẹ đó.”
Mặt Tần Vũ Tinh nóng lên, nói: “Lúc trước công việc bận rộn quá.”
“Chỉ là ba con phải đi công tác, tối hôm qua không về nhà, trong nhà chỉ có
hai mẹ con mình. Con không muốn cùng mẹ tâm sự chứ hả?” Mẹ Từ mập mờ
nhìn cô, Tần Vũ Tinh có chút chột dạ, nói: “Mẹ gọi điện thoại cho bác
gái Chương chưa?”
Mẹ Tần khinh thường lắc đầu, nói: “Mẹ chờ bà ấy liên lạc với mẹ. Là Trường Sinh, nói gọi điện thoại đến, nói nó gọi cho con nhưng không liên lạc được. Con bị bệnh nên hôm nay nó sẽ qua thăm
con.”
Tần Vũ Tinh khựng người lại, lúng túng nói: “Không cần mẹ! Con tính lát nữa sẽ đi bệnh viện.”
“Đi bệnh viện gì chứ! Không phải đang giận nhau, tạm thời không cần thiết
phải đi sao?” Mẹ Tần ủng hộ, nhìn cô chằm chằm: “Con là người sắt hả?
Mới phát sốt hôm qua, không nghỉ ngơi thì thôi chứ đi làm cái gì! Hiện
giờ tình hình y tế quốc nội đang hồi căng thẳng, không bằng con xin vào
đại học, ra ngoài tiếp tục học thêm chuyên môn đi. Dù sao nghiên cứu y
học chuyên ngành vẫn không phải là chuyện lãng phí thời gian.
Tần Vũ Tinh cúi đầu, múc cháo. Lúc trước, vốn là cô tính xin học bổng của
các trường đại học rồi xuất ngoại, nhưng bởi vì hôn ước với nhà họ Từ,
cô lại là con một nên mới ở lại.
Tần Vũ Tinh im lặng một hồi lâu, nói : "Có một ít hồ sơ cần sự có mặt của con để xử lý."
Mẹ Tần không nhiều lời, nói : "Vậy cũng được, có thể gặp Trường Sinh ở bệnh viện luôn."
Tần Vũ Tinh không lên tiếng, ăn điểm tâm xong, thu dọn một chút liền lái xe tới bệnh viện. Điện thoại di động của cô vẫn còn tắt, không dám nhìn,
sợ phải đi đối mặt. Thứ Hai ở Bắc Kinh rất kẹt xe, cô tới trễ.
Vừa vào cổng bệnh viện, cô cảm thấy không khí không được bình thườn
