đây?
Chính là người nọ càng chín chắn hơn, vầng trán vẫn
cao rộng như trước, tây trang sắc đậm mặc trên người, anh tuấn mà cao ngất, tao
nhã không nói nổi. Gặp phải biến cố lớn đến thế, vẫn có thể trấn định thong
dong. Mà khóe mắt kia tang thương tiều tụy, lại khiến cho người ta đau lòng.
Bởi vì chưa từng tỉnh lại, vừa thấy, còn tưởng rằng là
ở trong mộng.
Linh Tố sờ sờ mái tóc lộn xộn của mình, trên người cô
còn đang mặc quần áo nhăn nhúm. Không cần gương, cũng biết có bao nhiêu lôi
thôi, cũng thật phù hợp với hình tượng mà Đồng Bội Hoa định nghĩa về cô.
Bà cốt yêu ngôn hoặc chúng.
Đoạn Quyết bưng nước trà tới, thật cẩn thận đặt ở
trước mặt cô, muốn nói lại thôi.
Linh Tố nói: “Lão Đoạn, như các anh đã nhìn thấy,
trước đó em có quen biết với bọn họ.”
Đoạn Quyết là người thành thật, lúc này càng không
biết nên nói cái gì.
Linh Tố cười cười với hắn: “Không có việc gì. Chuyện
nào ra chuyện nấy.” Rồi xoay người hỏi Lý Quốc Cường: “Rốt cuộc sao lại thế
này?”
Lý Quốc Cường nói: “25 tháng trước, khi hai đứa nhỏ ở
tiểu khu chơi đùa thì bị người ta bắt cóc, bảo mẫu bị thương. Bạch gia để yên
ba ngày mới báo nguy, đối phương vơ vét tài sản là hai ngàn vạn. Ngày giao tiền
chuộc, chúng tôi cố gắng chuẩn bị chu toàn, nhưng vẫn để hắn chạy thoát. Hiện
tại bọn họ cầm tiền rồi, cũng không có dấu hiệu thả người. Chúng tôi đều đang
đợi đối phương còn có thể liên lạc lại hay không.”
Nói xong đưa qua ảnh chụp. Mặt trên là một cặp song
sinh nam, bốn tuổi, đều có đôi mắt vừa to vừa tròn, tóc xoăn, chân tay mũm mĩm.
Đứa nhỏ cười ngây thơ sáng lạn, Linh Tố cơ hồ có thể nghe thấy tiếng cười như
chuông bạc kia.
Cha mẹ nhà nào đánh mất trân bảo thế này, chỉ qua một
đêm sẽ hóa thành đầu bạc.
Linh Tố thở dài một hơi: “Tiểu Lý, tôi chỉ nói với anh
thôi, tôi cảm giác thật không tốt.”
Hai người đàn ông đều trầm mặc không lên tiếng.
“Ý nghĩ của tôi thực loạn, cho tôi chút thời gian. Tôi
sẽ ra mặt.”
Lý Quốc Cường cũng có bất mãn: “Đừng nói là cô, tôi
cũng thấy hai vợ chồng này thần thần bí bí, hỏi bọn họ rất nhiều việc, cũng
không chịu thành thật nói ra.”
Đoạn Quyết nói: “Kẻ có tiền thôi.”
“Tôi hỏi Bạch phu nhân đã từng bị uy hiếp hay chưa,
ánh mắt cô ta né tránh, rõ ràng là trong lòng có quỷ, nhưng chính là không chịu
nói.”
“Sao không điều tra?”
“Điều tra thế nào, điều tra từ đâu? Người ta nói, bắt
cóc là bắt cóc, kinh doanh là kinh doanh.”
Đoạn Quyết lắc đầu: “Thực không hiểu kẻ có tiền.”
Linh Tố đau đầu vô cùng, không kiên nhẫn nghe tiếp,
sớm cáo lui.
Dường như chạy trốn ra khỏi cục cảnh sát, đi ở trên
đường, bị gió thổi qua, đầu càng đau đớn khó nhịn, vì thế đến hiệu thuốc mua
aspirin. Vừa nuốt viên thuốc vào bụng, một chiếc xe màu đen chậm rãi chạy tới.
Cửa kính xe hạ xuống, Bạch Khôn Nguyên ngồi ở ghế lái,
lẳng lặng nhìn cô chăm chú.
Hắn ở đầu phố bên kia, Linh Tố đứng ở bên này phố, hai
người cách một dòng xe cộ mà nhìn lại. Gió đầu thu ấm áp thổi bay tóc Linh Tố,
phất phơ khiến tầm mắt của cô trở nên mờ mịt. Thời gian sáu năm từ từ quay
ngược.
Một giây kia, tựa hồ trở lại từ trước. Hắn tới đón cô
tan học, quay cửa kính xe xuống, ôn nhu mỉm cười, làm cho lòng của cô say mê
bất tỉnh.
Cô gái có cảm tình đơn thuần, sao có thể chịu nổi dụ
hoặc như vậy?
Người đàn ông thân kinh bách chiến, đương nhiên quyết
tâm lợi dụng thương tổn một người vô tội.
Hai người bọn họ cứ như vậy yên lặng đối diện qua con
đường ầm ĩ đến mấy phút đồng hồ. Sau đó Linh Tố xoay người, Bạch Khôn Nguyên
cũng kéo cửa kính lên, lái xe rời đi.
Không có gì để nói với nhau, mọi việc đều tan biến vào
không trung.
Trời chưa tối hẳn, Linh Tố cũng đã đến ngồi ở Tam Phất
Trần.
Tường Tử lắc đầu: “Em tới càng ngày càng sớm, đang
trốn tránh cái gì sao?”
Ngay cả cậu ta cũng nhìn ra.
Trên đài nữ ca sĩ thử âm, ca một câu: “Về tình yêu,
chúng ta hiểu biết quá ít.”
Cũng không phải vậy sao?
Linh Tố đã đói bụng, gọi một phần bánh ngọt, một cốc
trà sữa to, ăn rất vui vẻ, hoàn toàn không để ý tới hình tượng. Cầm lên một
miếng trái cây, vươn đầu lưỡi khẽ liếm.
Phía sau bàn truyền đến tiếng cười nhẹ.
Linh Tố không để ý tới.
Người đàn ông nói: “Tựa hồ cô vừa trải qua một ngày
thú vị.”
Linh Tố bị anh nói trúng tim đen, thực ủ rũ: “Thú vị
vô cùng. Gặp mặt với tình nhân cũ.”
“Vậy sao? Anh ta đã già đi rụng một mảng tóc lớn sao?”
“Không. Ngược lại càng thêm thành thục tràn ngập mị
lực, may mắn năm đó tôi gặp được không phải anh ta của hiện tại, bằng không đã
sớm chết không có chỗ chôn a.”
“Không cần nói như thế, đừng quá tin tưởng vào ánh mắt
của mình.”
“Vậy mà còn chưa hết. Phu nhân của đối phương chỉ vào
cái mũi mắng tôi là yêu nữ. Vậy mà tôi còn không biết sống chết, lớn mật tiên
đoán đứa nhỏ mất tích của bọn họ dữ nhiều lành ít.”
Người đàn ông cười khẽ: “Tâm địa của cô rất tốt.”
Linh Tố ngạc nhiên hỏi: “Từ đâu mà anh thấy tâm địa
của tôi tốt?”
“Cô không tức giận không thèm để ý đến bọn họ.”
“Tôi có tinh thần chủ nghĩa nhân đạo.”
“Lúc ấy tim của cô có kịch liệt nhảy nhót không?”
Linh Tố ng