inh hiểu rất rõ, nhưng cái gì cũng
có luật của nó, muốn đứng vững trên thương trường thì phải biết luật. Cầm tiền
của người ta, thay người ta hành sự dường như đã thành luật. Tất nhiên cũng có
bọn tệ hại muốn có lợi mà không muốn làm, trước sau gì cũng bị đào thải.
Nhưng
kết quả lần này có chút bất ngờ, Tô Nhất Minh nhớ đến món tiền hai mươi nghìn
mua miếng ngọc rởm hôm nọ mà tức trào máu. Mất tiền vô ích chẳng sao nhưng cái
cảm giác bị người ta đùa cợt chẳng dễ chịu chút nào, khác gì bỏ tiền ra mua nắm
đấm. Nhưng nghe những lời như thế của Trình Vũ Phi lòng anh ít nhiều nhẹ nhõm
hơn.
Cá lớn
nuốt cá bé, mạnh được yếu thua, cái chân lý này, bất kể ở lĩnh vực nào cũng có
chỉ khác nhau ở mức độ. Trên thương trường mà lợi nhuận là trên hết, cái chân
lý này có lẽ trần trụi hơn. Mình cũng chẳng phải là ông này bà nọ, chỉ là một
gã lưu manh không biết xấu hổ, bây giờ gặp phải tên đại lưu manh họ Châu mặt
dày mày dạn, nhận thua cũng chẳng là chuyện gì mất mặt cho lắm.
Tô Nhất
Minh thở dài, người trong giang hồ, không thể tự mình quyết định. Dù lão Châu
có tham lam nham hiểm như Vu Tuy Văn nói, thì anh cũng phải ra sức lấy lòng,
mất chút tiền như vậy cũng xem như không uổng.
“Mấy
món xào này ở đâu ra thế? Nhiều dầu mỡ thế này chắc chắn không phải em làm.” Tô
Nhất Minh nhìn Trình Vũ Phi đang trút đống thức ăn đầy dầu mỡ trong hộp ra đĩa.
“Tất
nhiên không phải em làm rồi, em mua ở tiệm ăn gần đây đấy. Hôm nay đồng nghiệp
đến chơi nhiều, lại đến đột xuất nên em không có thời gian chuẩn bị.”
“Đến
đột xuất?” Tô Nhất Minh hôn vào gáy cô.
Trình
Vũ Phi thở ra, “Mấy hôm trước em phạm phải một sai lầm. Hôm đó sau khi về nhà
em nhớ ra còn có một số việc chưa bàn giao cho bác sĩ trực bèn dùng điện thoại
bàn gọi đến bệnh viện.”
“Hừm,
đây không thể gọi là sai lầm.”
“Kết
quả là bị bọn họ phát hiện số điện thoại không giống với số nhà mà em thuê, lập
tức đoán trúc phóng em đang dựa hơi đại gia.”
“…” Tô
Nhất Minh một lần nữa nghĩ bác sĩ đúng là dường cột nước nhà, để ý đến từng chi
tiết nhỏ nhất, nên cho đi làm điệp viên mới đúng.
“Bởi
thế hôm nay vừa hết giờ làm, bọn họ bỗng đề nghị đến đây chúc mừng tân gia,
nhưng thật ra là muốn vào tận hang hùm miệng sói, xem xét sự tình.”
“Nhà
anh là hang hùm miệng sói ư?” Tô Nhất Minh cẩn thận rẽ tóc
cô sang hai bên, để lộ chiếc gáy nhỏ xinh.
“Anh là
lưu manh mà, nên đối với những người con gái như em là hang hùm miệng sói.”
Trình Vũ Phi thở dài.
Tô Nhất
Minh hứ một tiếng, ôm chặt lấy cô, đang muốn thừa nước đục thả câu thì cánh cửa
bếp nhè nhẹ mở ra, sư huynh Ngô bước vào. Tuy Tô Nhất Minh là tay lão luyện
trong tình trường nhưng lại không quen có cử chỉ thân mật trước mặt người khác,
nên chân tay bỗng trở nên lóng ngóng. Sư huynh Ngô vờ
như chốn không người bê mấy đĩa thức ăn đi ra ngoài, trước khi đi còn nhướng
mắt với hai người đang quấn chặt lấy nhau một cái, “Không sao, hai người tiếp
tục đi. Tôi không nhìn thấy gì cả, mà có nhìn thấy cũng là chuyện bình thường,
quen mắt rồi nên chẳng có cảm giác gì hết – chắc là
do xem nhiều phim ảnh quá. Nhưng bếp
là nơi nguy hiểm, nhóm lửa tình yêu nhè nhẹ vậy được rồi, nhiều quá không chừng
xảy ra hỏa hoạn đấy!”
Tô Nhất
Minh lại một lần nữa cảm khái bác sĩ quả là rường cột, cười nhăn nhở hôn Trình
Vũ Phi một cái, “Em xem, khán giả đều phản ánh không đủ lửa kìa, không bằng
trong phim. Có cần anh thổi cho cháy to lên
không?” Trình vũ Phi đỏ mặt, cảm thấy con người này mặt dày hết thuốc chữa,
ngượng ngùng thoát khỏi vòng tay anh, bê thức ăn đi ra khỏi bếp.
Nhóm
bác sĩ đang chơi bài tố, thế trận đang lúc cao trào, mặt mũi ai cũng căng
thẳng. Tô Nhất Minh nghe một người kêu lên: “Chính cao! Chặt phó cao của cậu
nhé!”
“Chính
cao là cái gì?” Tô Nhất Minh nhỏ giọng hỏi Trình Vũ Phi.
“Chính
cao là trưởng khoa, phó cao là phó khoa. Đối với bác sĩ bọn em thì trưởng khoa
là lớn nhất…cho nên đặt con K là chính cao, con J là phó cao.” Trình Vũ Phi mỉm
cười trả lời.
“…”
Rường cột mà! Sáng kiến mà! Tô Nhất Minh chép miệng.
Sau vô
số lần cảm khái của Tô Nhất Minh, buổi hội họp hôm nay cũng đến hồi kết thúc.
Lúc này các bác sĩ nhà ta mới vào chủ đề chính, mới lộ mặt nham hiểm nhìn Tô
Nhất Minh.
“Em rể,
anh thấy anh với chú thật có duyên, người đẹp trai giống anh đây chẳng nhiều,
chắc chắn khiến người ta ghen ghét đúng không? Đồng thời cũng không tránh khỏi
ong vòng bướm lượn. Nhức đầu lắm! Cái này anh rất hiểu…Khổ tâm lắm, khổ tâm
lắm. Nhưng chú không được động lòng trước những mê hoặc đó đấy! Không được có
lỗi với em gái, không được phụlòng tin của anh đấy nhé!” Sư
huynh Ngô vỗ vỗ vai anh, nói lời gan ruột.
“…” Tô
Nhất Minh nghĩ: “Anh chỉ được cái to con thôi, đâu đẹp trai bằng tôi”.
“Anh rể
ơi, em kể cho anh nghe một câu chuyện có thật nhé. Trước đây từng có một bác sĩ
tòm tem với một bệnh nhân nữ. Người phụ nữ đó như điên như dại bắt anh chàng
bác sĩ đó phải ly hôn, mấy lần uống thuốc tự tử, nhưng cũng may là cứu được kịp
thời. Nhưng cô ta vẫn không từ bỏ ý định, lại một