nấu vừa tới hương vị ngọt ngào cộng
thêm đi thịt quả táo mềm mại, ăn một miếng đã cảm thấy miệng đầy hương
thơm của táo.
Triệu Thanh Uyển nắm cái muỗng trong tay thật chặt, cắn lớp vỏ ngoài của thịt táo nhưng không cẩn thận trúng đầu lưỡi, cô đột nhiên cảm thấy đau đớn không chỉ đầu lưỡi mà cả khoang miệng đều chua xót.
Tháng chín vừa qua, thời tiết cũng dần dần lạnh, lá cây ngô đồng ven
đường đã sớm rụng gần hết, trên đường phố đầy lá khô rơi rụng.
Kỷ Lâm thích nhất là đi trên lá khô này, mỗi khi nghe được âm thanh ‘rào rào’ dưới chân thì cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Anh mới vừa làm thủ tục phục chức trong doanh trại đi ra, tâm tình có
chút bối rối. Lý Khuôn đã chính thức trở thành thị trưởng thành phố C,
anh không thể nào ngồi không ở nhà đẩy tất cả trách nhiệm cho đại ca và
Úc Lương Tranh.
Nhưng mặt khác anh lại không bỏ được Diệp Chi. Trong khoảng thời gian
quan hệ của hai người tiến triển không tệ, mặc dù vẫn không đến bước
cuối cùng, nhưng Diệp Chi thỉnh thoảng cũng có thể cho anh nếm thử một
chút ngon ngọt, đây đối với đoàn trưởng Kỷ chưa từng trắng trợn khai
trai mà nói đã là đại ân đại đức rồi.
Mặt trời chiều ngã về phía tây, chân trời mang một màu da cam ấm áp,
đoàn trưởng Kỷ nhìn màu sắc sáng lạng này, từ một người đàn ông thô lỗ
biến thành một người đàn ông nghệ sĩ.
“Aizzz… Thế gian khó được biện pháp nào song toàn.” Anh ngẩng mặt nhìn về phía trời chiều cảm thán một câu.
Vừa lúc đó điện thoại trong túi chợt vang lên, Kỷ Lâm cầm lên nhìn là
Diệp Chi, khó được Diệp Chi chủ động gọi điện thoại cho anh trơng giờ
làm việc, Kỷ Lâm hưng phấn ấn nút nghe “Chi Chi? Em nhớ anh sao?”
“Thôi đi.” Diệp Chi tươi cười nói “Anh có thời gian không, giúp em đi
đến trường học đón Hoàn Tử về nhà, ba mẹ em hôm nay đi thăm người thân
rồi.”
“Không thành vấn đề, anh sẽ đi.” Kỷ Lâm nhìn thời gian thì đã sắp đến ba giờ rưỡi rồi nên đồng ý nói.
“Được, vậy tan việc em sẽ tìm anh.”
“Đừng, em về thẳng nhà luôn là được.” Con ngươi Kỷ Lâm quay một vòng,
nảy ra ý hay. Ba Diệp và mẹ Diệp hôm nay đi thăm người thân, ai biết
buổi tối có về không, mình mượn danh nghĩa đón Hoàn Tử rồi đến nhà Diệp
Chi, buổi tối nói không chừng sẽ có phúc lợi.
“Được, em còn có việc. Cúp máy nhé.” Diệp Chi trả lời vừa định cúp điện
thoại thì nhớ tới chút chuyện, cười nói: “Còn cái kia, nếu cô giáo không biết anh...Thì anh cứ gọi điện thoại cho em, lần này điện thoại còn pin không?”
“Được rồi, em đừng cười nhạo anh nữa.” Kỷ Lâm lười biếng trả lời rồi
cách ống nghe hôn một cái về ống nghe bên kia rồi mới vừa lòng cúp điện
thoại.
Chuyện lần đó làm cho cô giáo Hoàn Tử vô cùng ấn tượng, dù thời gian đã
qua lâu nhưng cũng không quên. Vừa thấy Kỷ Lâm tới thì lập tức đẩy Hoàn
Tử tới trước.
“Bà ngoại và ông ngoại ra ngoài rồi nên hôm nay huấn luyện viên tới đón
cháu.” Kỷ Lâm sờ sờ đầu nhỏ của Hoàn Tử, cầm lấy cặp sách trên lưng đứa
nhỏ rồi tay còn lại dắt Hoàn Tử đi về phía trước.
Khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng của Hoàn Tử gật đầu bày tỏ cậu biết rồi.
Tính tình của đứa nhỏ này thật lạnh lùng, Kỷ Lâm chưa từng thấy qua
người nào lạnh nhạt như vậy, hơn nữa đây còn là đứa bé. Trong nhà Kỷ
Lãng và Úc Lương Tranh không thích nói chuyện anh đã rất buồn bực, mà
Hoàn Tử còn ít lời hơn, có lẽ đây là trời sinh lạnh lùng.
Hai tháng nay Kỷ Lâm đã dùng hết thủ đoạn để cho cậu gọi anh một tiếng
ba, kết quả đều phí công. Hoàn Tử quả thực dầu muối đều không chịu, mặc
kệ nói gì cũng chỉ lạnh lùng nhìn anh, lúc mở miệng chỉ là huấn luyện
viên Kỷ hoặc là chú Kỷ.
Có lúc tức giận Kỷ Lâm hận không thể cắn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn
của cậu, nhưng rốt cuộc vẫn không nỡ, đứa nhỏ dáng dấp trắng trẻo vô
cùng dễ thương, anh sao nỡ cắn.
Kỷ Lâm dắt Hoàn Tử quẹo qua khúc quanh, vừa định vào trong nhà họ Diệp
thì đột nhiên ý tưởng lóe lên trong đầu, anh dừng bước lại. Đây quả thực là thời cơ tốt nhất để mang Hoàn Tử cho ba mẹ mình gặp qua.
Anh phản ứng nhanh nhẹn nếu không thiếu chút nữa bỏ lỡ cơ hội này.
Kỷ Lâm thở phào nhẹ nhõm, đổi phương hướng về phía bên kia đại học C.
“Đi đến võ đường?” Hoàn Tử hỏi.
“Không phải, dẫn cháu đến gặp ông bà nội.” Kỷ Lâm cười tươi đến nỗi thấy răng không thấy mắt.
Ông bà nội là gì? Anh không có. Hoàn Tử nhíu mày suy nghĩ chốc lát, cảm thấy huấn luyện viên Kỷ nhà cậu đang lừa gạt cậu.
“Huấn luyện viên, chú muốn đem cháu đi bán sao?”
“Khụ khụ.” Kỷ Lâm bị sặc nước miếng, vén đẩy mái tóc đen mềm mại của
Hoàn Tử “Nói bậy gì vậy, ông bà nội chính là ba mẹ của chú Kỷ, biết
không?”
“Ồ.” Hoàn Tử gật đầu nhưng cái hiểu cái không, vẫn ngoan ngoãn đi theo Kỷ Lâm đi vào một chung cư xa lạ.
“Ba mẹ, nhìn xem con mang ai tới.” Kỷ Lâm đẩy Hoàn Tử tới trước mặt
thượng tướng Kỷ và mẹ Kỷ, cười giới thiệu: “ Đây là con trai của Diệp
Chi, Tiểu Hoàn Tử.”
Một thời gian trước Kỷ Lâm luôn ra ngoài, buổi tối cũng không ở nhà,
người nhà họ Kỉ tự nhiên sẽ phát hiện ra chuyện không đúng. Người một
nhà hợp lực ép hỏi rốt cuộc moi ra lời nói thật: Anh đã có người yêu
rồi.
Yêu đương rất tốt. Mẹ Kỷ vui mừng cười, co