ác con trai trưởng thành hơi sớm, mới chỉ có năm tuổi nhưng
hết mực hiểu chuyện. Mặc dù mỗi ngày không nói một lời, nhưng biết mẹ
kiếm tiền nuôi gia đình rất khổ cực, chưa bao giờ gây cho cô bất kỳ
phiền toái nào.
Nhưng cách đây không lâu lại quậy tưng lên muốn
đi học tiểu học khiến Diệp Chi nhức đầu. Con trai bây giờ mới vừa vặn
năm tuổi, khi đó mới hơn bốn tuổi, căn bản không đủ tuổi, trường học
không nhận, cuối cùng ba Diệp phải đi nhờ vả mới có một trường học ở gần nhà chịu nhận, đợi đến lúc nhập học tháng chín này thì có thể đưa đứa
bé vào học.
Diệp Chi thở dài, con trai thông minh sớm như vậy
không biết có phải là chuyện tốt hay không, còn có tính tình lạnh lùng. . . . . . Cô rũ mí mắt xuống, có lẽ tính tình đó giống cha nó!!!
Công ty Diệp Chi cách nhà cũng không xa, đứng xe buýt mười mấy phút là đến.
Cô xuống xe, định đi thẳng về nhà. Nhưng suy nghĩ một chút đứng ở dưới
lầu mua một túi hạch đào(quả óc chó), để Hoàn Tử ăn giúp bổ não, rồi mới lên lầu.
“Hoàn Tử, mẹ đã về, mẹ yêu một cái!” Diệp Chivào cửa
thay giày ra, đặt túi hạch đào lên trên bàn, ngồi chồm hổm trên mặt đất
nghiêng mặt muốn hôn.
Hoàn Tử với khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng
nhìn mẹ, không hiểu tại sao trong sách đều viết người lớn chững chạc,
thành thục… mà mẹ của nó luôn làm cái chuyện ngây thơ, ngu ngốc như thế
này nhỉ?
Thấy con trai không động đậy, Diệp Chi cũng không có để
ý, đưa mặt đến trước mặt con trai, “Mau, hôn mẹ.” Dừng một lát, lại nói
thêm, “Không phải muốn học Taekwondo sao? Hôn mẹ một cái nói không chừng mẹ sẽ đồng ý nha.”
Vừa dứt lời, Diệp Chi đã cảm thấy trên má
trái có một chút ướt ướt, cái miệng nhỏ nhắn mềm mại của con trai đã
dính trên mặt của cô.
Diệp Chi nở nụ cười sâu hơn, được voi đòi tiên lại nghiêng đầu nói, “Má phải cũng muốn.”
Có lẽ là bởi vì muốn mẹ cho phép đi học, nên Hoàn Tử không hề do dự, ở
trên má phải của Diệp Chi cũng nhanh chóng nhận được một cái hôn.
Lúc này Diệp Chi mới thỏa mãn, không quan tâm sự phản đối của đứa nhỏ, một
tay ôm đứa nhỏ lên, “Nói cho mẹ nghe, tại sao muốn học Taekwondo?”
Hoàn Tử không ưỡn ẹo nữa, giật giật ở trong ngực Diệp Chi, thấy mẹ không có
để ý, lúc này mới ngoan ngoãn đưa tay vòng chắc cổ của Diệp Chi, mặt rúc ở hõm vai của cô nhỏ nhẹ nói “Muốn học.”
“Tại sao muốn học?”
Hoàn Tử không nói tiếp, Diệp Chi cũng không ép con, kiên nhẫn đổi một câu
hỏi khác, “Hoặc là nói, con học Taekwondo xong muốn làm gì?” Dừng một
lát, lại đùa giỡn tăng thêm một câu, “ Xưng vương xưng bá ở chung cư của chúng ta? Khiến tất cả người bạn nhỏ gọi là lão đại?”
Nói xong, bản thân bắt đầu cười ngây ngô.
Hoàn Tử không để ý đến nụ cười ngu ngơ của mẹ, trầm mặc một hồi, rồi lắc đầu mở miệng nói: “Không phải, con muốn Vu Thành Bác chết!”
Vu Thành Bác là con trai nhà đối diện, lớn hơn Hoàn Tử ba tuổi, tháng chín này
cũng đi học tiểu học chung với Hoàn Tử, hai đứa bé thường chơi chung,
chính xác mà nói, Vu Thành Bác luôn bám lấy Hoàn Tử.
Câu trả lời như thế nghĩa là gì? Diệp Chi 囧, con trai từ khi nào lại có khuynh hướng bạo lực như vậy chứ?
“Nói như con là không đúng, biết không hả Hoàn Tử?” Diệp Chi nhẹ nhàng dạy
dỗ con trai, “Bình thường không phải mẹ dạy con phải cùng bạn bè đoàn
kết hữu ái sao?”
Hoàn Tử ngẩng đầu, ánh mắt xinh đẹp vừa đen vừa
sáng của đứa bé vô cùng trong suốt nhìn thẳng vào mắt Diệp Chi, vẫn
không trả lời. Diệp Chi nói tiếp:
“Vu Thành Bác là bạn tốt của con, nếu Thành Bác không chơi với con nữa, con sẽ thật cô đơn đó.”
“. . . . . .”
“Có thấy mình sai rồi hay không?”
“. . . . . .” Hoàn Tử trầm mặc nhìn Diệp Chi, cái miệng nhỏ nhắn mím thật chặt, không hề mở miệng phản bác.
Diệp Chi với con trai nhìn nhau một lát, rồi thở dài trong lòng, rốt cuộc
vẫn buông tha cho con, vỗ vỗ đầu nhỏ của con trai, đặt con đứng xuống
trên mặt đất, “Tốt lắm, cùng mẹ đi rửa tay ăn cơm.”
Hoàn Tử nâng
bước chân ngắn ngủn đi theo phía sau Diệp Chi, ngoan ngoãn vào phòng vệ
sinh. Thân thể Hoàn Tử vẫn chưa cao tới một mét, không thể với tới bồn
rửa tay, Diệp Chi đang đặt một chiếc ghế nhựa ở bên cạnh bồn rửa tay,
mỗi lần Hoàn Tử muốn rửa tay rửa mặt, thì đem ghế nhựa đặt trước bồn rửa tay, đứng lên chiếc ghế nhựa là được, đặc biệt dễ dàng.
Hoàn Tử
khi còn bé mặc dù sức khỏe không tốt, nhưng mà từ bốn tuổi đến nay sức
khỏe đã dần tốt lên. Đứng lên ghế nhỏ rất lưu loát, nên mọi người trong
nhà họ Diệp tấm tác khen ngợi.
Nhưng mà hôm nay, Diệp Chi mới vừa mở vòi nước, chưa kịp vén tay áo lên, đột nhiên cảm thấy trước mắt xoẹt một cái, ngay sau đó “phịch” một tiếng, trong lòng cô giật thót một
cái, đứa nhỏ lại bị té!
Diệp Chi nhanh chóng giơ tay ra túm con
trai lại , nhưng mà vẫn chậm tay, Hoàn Tử té từ trên ghế xuống, đầu nhỏ
đụng vào cạnh máy giặt, phát ra một tiếng “cốp”.
“Hoàn Tử! Có đau hay không?” Diệp Chi vội vàng ngồi xổm người xuống, một tay ôm lấy con
trai ,một tay xoa xoa trên đầu, vừa xoa vừa hỏi.
Đứa nhỏ hơi mím
môi, quật cường xoay mặt qua một bên, trầm mặc không lên tiếng, mặc dù
không có la đau, nhưng đôi mắt dần dần đỏ lên.