p Tống Tống tưởng rằng Yểu Nhiên đang có nhiệm vụ nên
không về, nếu không phải hôm nay anh trai Yểu Nhiên tìm đến cửa, Diệp
Tống Tống còn không biết Yểu Nhiên vẫn còn ở thành phố S!
------------ Có vẻ anh trai Yểu Nhiên cũng là người có thân phận đặc
biệt, mới có thể chỉ trong vòng một giờ ngắn ngủi đã tra được Yểu Nhiên
đang ở đâu.
Kỷ Ngân Viễn gật đầu, bỗng nhìn lên lầu hỏi, "Người nhà của Yểu Nhiên tới?"
Dù Diệp Tống Tống và Yểu Nhiên là bạn bè, nhưng cũng sẽ không rảnh đến
mức đi điều tra xem dạo này Yểu Nhiên đang ở đâu cho nên, tin tức này
chỉ có thể là do có người cố ý nói, về phần, đến tột cùng là người
nào.... Trừ người nhà họ Thư hẳn không còn ai khác.
Diệp Tống Tống lộ vẻ sợ hãi vì sự sắc bén của anh.
Kỷ Ngân Viễn vừa thấy phản ứng của Diệp Tống Tống đã biết mình đoán đúng, anh nhanh chóng bước xuống xe, đi tới cầu thang.
"Doanh trưởng Kỷ, đợi đã....!"
Diệp Tống Tống thấy Kỷ Ngân Viễn muốn lên lầu tìm Yểu Nhiên, vội gọi anh lại, "Giờ Yểu Nhiên và anh trai cậu ấy đang nói chuyện với nhau, không
muốn có người khác quấy rầy."
Yểu Nhiên chạy nhanh lên phòng, cửa chính để hở, cô đẩy cửa xông vào, vừa gọi, "Tống Tống?"
Bên trong không có bóng dáng Diệp Tống Tống, ngược lại có một người đàn
ông đang đứng, anh ta nghe thấy tiếng động bèn xoay người lại, "Nhiên
Nhiên."
Yểu Nhiên ngơ người, cau mày.
"Hi vọng em cho anh một lời giải thích hài lòng, tại sao lại ở chung với một người đàn ông?" Vẻ mặt Thư Yểu An âm trầm, giọng nói cũng lộ ra tức giận cố nén. Thư Yểu Ninh thì đang ngồi trên ghế sa lon, trong mắt đầy
vẻ chăm chọc.
"............" Cô trầm mặc, dù trong lòng đang rất kinh ngạc tại sao bọn họ biết chuyện này, nhưng sẽ không như đứa ngốc ba tuổi hỏi họ làm sao
mà biết, cô nhún vai, "Bởi vì ngoài ý muốn."
Cô thật không có nói xạo, nếu không phải có 'sự cố' ngoài ý muốn kia, sao lại dẫn đến nhiều chuyện như vậy?
Chỉ tiếc thái độ của cô quá thờ ơ, khiến Thư Yểu An không tin tưởng, "Nhiên Nhiên, em là con gái!"
Ở chung với một người đàn ông xa lạ, chẳng phải là để người ta có cớ nói xấu sao?!
"Việc này tôi đã biết từ hai mươi năm trước." Cô là nam hay nữ, trừ mẹ cô, hẳn cô là người rõ nhất.
"Hoặc về nhà, hoặc về ở với Diệp Tống Tống, tự cô chọn." Thư Yểu Ninh bỗng lên tiếng, giọng nói lạnh lùng.
Ánh mắt này khiến cô ưỡn thẳng sống lưng theo bản năng, "Tôi chọn Kỷ Ngân Viễn."
"Không được." Thư Yểu Ninh thản nhiên nói.
Cô cười lạnh, "Không được, tại sao không được?"
Cô đã là người lớn, ở đâu và sống như thế nào, căn bản không cần sự đồng ý của bọn họ.
"Nhiên Nhiên, đừng hành động theo cảm tính!" Thư Yểu An thấy hai người sắp cãi nhau, vội đứng ra hòa giải.
Thư Yểu Ninh cười lạnh, "Cô và hắn ở chung, đừng nói là chính cô, mà ngay cả mặt mũi của nhà họ Thư cũng bị mất sạch!"
Yểu Nhiên nghe xong lời này, lòng bỗng trở nên lạnh lẽo, "Mặt mũi của nhà họ Thư ra sao, không liên quan tới tôi."
"Nhiên Nhiên, Kỷ Ngân Viễn là đàn ông." Thư Yểu An tận tình khuyên bảo,
mặt đầy vẻ khổ sở. Yểu Nhiên làm như không thấy, hừ nói, "Vậy cũng là
người đàn ông của tôi."
Thư Yểu Ninh gằn giọng, "Người đàn ông của cô?"
Cô cười lạnh đáp lại.
Trong không khí giằng co, có tiếng bước chân không nhanh không chậm vang lên trước cửa, hình như nghĩ ra điều gì, Thư Yểu Ninh và Thư Yểu An
cùng ngẩng đầu, vẻ mặt lạnh lẽo.
Một người đàn ông mặc áo không quân xuất hiện trước mặt bọn họ, theo
bước chân của người nọ, tiếng giầy bốt nặng nề vang lên lại khiến Yểu
Nhiên thấy an tâm.
Yểu Nhiên mặc dù rất vui khi thấy Kỷ Ngân Viễn xuất hiện, nhưng vẫn thối mặt hỏi, "Nói anh chờ dưới đó mà, lên đây làm gì?"
"Không biết." Ở trước mặt cô, anh rất dễ trở nên vui vẻ, "Có thể do em quá chậm."
Cô cãi lại, "Phải từ từ đánh vào tâm lý đối phương."
"Không. Tốc chiến tốc thắng mới là phương án tốt nhất."
Cô liếc anh một cái, hoàn toàn quên mất còn có hai anh trai ở đây, "Hiện tại tôi tước đoạt quyền được nói của của, anh chỉ có thể ngầm đồng ý,
không được phép phản đối!" Kỷ Ngân Viễn buồn cười vì thấy Yểu Nhiên vẫn còn rất hăng hái.
Thư Yểu An bị lơ, vẻ mặt cứng ngắc, nhìn hai người trước mắt không coi
ai ra gì mà ‘liếc mắt đưa tình’, dù cho tính tình tốt cũng hơi không
vui, “Doanh trưởng Kỷ !” Không có người anh trai nào thấy em gái ở chung với đàn ông mà còn vui cho được, đương nhiên Thư Yểu An cũng không
ngoại lệ, “Đối với Nhiên Nhiên, rốt cuộc anh có thái độ gì?”
Đang nghiêm chỉnh quen nhau, hay chỉ là tạm thời ở chung! Anh ta là đàn
ông thì không sao, nhưng Nhiên Nhiên thì khác, nó là con gái, còn thanh
danh trong sạch nữa ! Nghĩ đến đây, sắc mặt Thư Yểu An càng thêm lạnh
lùng.
Chức vị của Thư Yểu An không lớn hơn Kỷ Ngân Viễn bao nhiêu, nhưng trong giọng nói lại lộ ra giọng điệu ra lệnh rất rõ ràng, Kỷ Ngân Viễn cười
nhạt hỏi ngược lại, “Tham mưu trưởng nghĩ sao?”
Xảo quyệt ! Mặt Thư Yểu An trầm xuống, vừa định nói thì bị Thư Yểu Ninh
cắt ngang. Thư Yểu Ninh chậm rãi đứng dậy, liếc Yểu Nhiên, ý tứ rất rõ
ràng là bảo cô tới.
Yểu Nhiên ngó lơ làm như không nhìn thấy.
“Thư Yểu Nhiên, đi t