XtGem Forum catalog
Độc Nữ Pk Thầy Giáo Lưu Manh

Độc Nữ Pk Thầy Giáo Lưu Manh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326642

Bình chọn: 8.00/10/664 lượt.

ừa

muốn ấn nghe lại phát hiện người gọi đến không phải Dịch Thừa, là một

dãy số xa lạ.

“Gì !.” Cổ Dĩ Tiêu tức giận nghe, ngay cả câu chào hỏi cũng làm biếng.

“Không phải bạn trai gọi tới thái độ liền ác liệt như vậy?”Trong điện thoại vang lên một giọng nói xa lạ nhưng giọng này tại sao nghe quen

thuộc như vậy?

“Anh là ai?”

“Câu hỏi này rất tổn thương người.”

Cổ Dĩ Tiêu bỗng nhiên nhớ tới chủ nhân của giọng nói –“Cừu Thư Đình?!”

“Cô làm tổn thương lòng tôi .” Cừu Thư Đình nói rất trầm thấp.

“Anh tại sao biết số điện thoại của tôi?” Cổ Dĩ Tiêu hỏi ra vấn đề

này lúc sau mới cảm thấy được bản thân vô cùng ngốc,cô lúc trước điền

vào bảng kiểm tra đã từng ghi qua, không đợi Cừu Thư Đình trả lời,cô lại hỏi:“Anh có chuyện gì? Không lẽ tôi trả tiền cho anh còn ít sao?”

“Nói tiền thật tổn thương tình cảm.” Cừu Thư Đình trong điện thoại

cười khẽ,“Tiếp đãi một đoàn bà góa phú hào,cả đêm các người đó đều nói

với tôi mình tịch mịch và cô độc ra sao,sau khi tiễn các người đó đi,vì

giải sầu tịch mịch và cô độc của tôi nên gọi điện cho cô,Tiêu Tiêu.”

Cổ Dĩ Tiêu nghe thấy Cừu Thư Đình gọi tên cô thật mật như vậy không

khỏi sởn tóc gáy,Dịch Thừa còn không gọi cô như vậy, hơn nữa chưa từng

có người nào gọi cô như vậy.“Anh……”

“Thích tôi gọi cô như vậy sao?” Cừu Thư Đình thanh âm rất là trầm thấp.

Chờ hắn cười lên Cổ Dĩ Tiêu mới hỏi:“Anh rốt cuộc có chuyện gì nha?”

“Dựa vào đạo đức nghề nghiệp của tôi,tôi đặc biệt nhắc nhở cô một

câu,đàn ông bị vây bởi lửa giận không có chuyện gì không dám làm, hy

vọng cô có thể tự lo thân mình,ngàn vạn đừng chọc hắn.”

“Chỉ bằng hắn?” Cổ Dĩ Tiêu phản bác hắn,“Tôi không tin hắn dám làm ra chuyện đại nghịch bất đạo .”

“Được rồi, lời thật thì khó nghe,chẳng qua nếu cô cảm thấy hắn phiền

chán tôi không ngại thay vị trí hắn.” Cừu Thư Đình dừng một chút, còn

nói:“Cô thật sự rất đáng yêu……”

Cổ Dĩ Tiêu bỏ mặc lời ca ngợi của hắn,“Này mở điện nói chuyện có tính kế phí hay không?”

“Sau này phục vụ rồi tính.”

“Cừu bác sĩ thật đúng là chu đáo, chúc anh làm ăn thịnh vượng.”

Dịch Thừa đem xe dừng ở phía dưới ký túc xá Cổ Dĩ Tiêu, làm một giáo

sư hắn vốn không nên ở xuất hiện khu ký túc xá,chẳng qua là nha đầu chết tiệt kia nhiều lần không nhận điện thoại của hắn,còn đùa giỡn đến như

vậy, hắn không phải dạy nửa khóa rồi đi ra ngoài tiếp điện thoại giải

thích hồi lâu với cô sao?

Hắn xuống xe gọi điện điện cho cô lại phát hiện điện thoại cô đang

bận. Bất đắc dĩ hắn khẽ cắn môi trực tiếp đi vào ký túc xá nữ sinh. Đây là lần đầu tiên hắn đi vào ký túc xá nữ sinh, mạo hiểm sinh mạng cũng

không biết chốc lát nửa Cổ Dĩ Tiêu sẽ làm ra chuyện gì. Đi đến trước

cửa ký túc xá của cô, hắn bình tĩnh nhẹ nhàng gõ vài cái lên cửa.

Tiểu Tư miễn cưỡng đi ra mở cửa,vốn đang nghĩ đuổi đối phương đi

nhưng vừa thấy là Dịch Thừa, đầu tiên là sửng sốt thật lâu,sau khuôn mặt vặn vẹo cúi người:“Dịch,Dịch giáo sư!”

Cổ Dĩ Tiêu từ trên giường ló ra thấy mặt Dịch Thừa, lập tức bị dọa

sốc vội vàng nói với Cừu Thư Đình:“Xong rồi, hắn lại chạy tới tìm ta !”

“Sao? Ngay cả một chút cơ hội cũng không để cho tôi……” Cừu Thư Đình khá thất vọng.

Cổ Dĩ Tiêu qua loa vài câu liền cúp điện thoại, chậm chạp bò xuống giường,“Dịch giáo sư có chuyện gì sao?”

“Cổ Dĩ Tiêu, theo thầy ra ngoài một chút.” Khuôn mặt Dịch Thừa giống như một khắc cũng không rãnh nhìn chằm chằm cô.

Tiểu Tư và Hoa Tri Chi lập tức dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Cổ Dĩ

Tiêu,Cổ Dĩ Tiêu vội giải thích nói:“Bởi vì luận văn! Luận văn!” Nói xong cô bắt đầu tìm kiếm sách giáo khoa, vừa đi theo Dịch Thừa đi ra ngoài,

Hoa Tri Chi giữ chặt tay cô,ở bên tai cô nhỏ giọng hỏi:“Dịch giáo sư đối với cậu tốt quá đi? Cậu viết luận văn tại sao thầy ấy tự mình tới tìm

cậu?”

“Tớ……”

“Hơn nữa Dịch giáo sư hẳn là không phải người nhận luận văn của cậu ?” Hoa Tri Chi lại hỏi.

“Thầy ấy thầm mến tớ.” Cổ Dĩ Tiêu xoay người tỏ vẻ xem thường.

“Coi như hết!” Hoa Tri Chi le lưỡi làm bộ nôn mửa,“Đi nhanh về nhanh nha.”

Có đôi khi cô nói thật người khác ngược lại không tin. Cổ Dĩ Tiêu cảm thán thế giới vạn vật thật phức tạp,dứt khoác không mang theo sách trực tiếp đi theo Dịch Thừa xuống lầu.Cô ngồi ở phía tay lái phụ, Dich Thừa

chậm rãi lái xe đi ra khỏi đường nhỏ vườn trường, ở cửa kính xe còn có

bóng dáng thân mật của mấy cặp tình nhân.

Dịch Thừa dừng xe ở một góc cây lớn, quay đầu nhìn Cổ Dĩ Tiêu.

Cổ Dĩ Tiêu quay đầu đi chỗ khác không nhìn hắn,nhưng cảm giác hắn

bỗng nhiên cầm tay trái của cô. Lúc cô vừa mới cảm giác có chút ấm áp

Dịch Thừa liền dùng khẩu khí chất vấn hỏi cô:“Hôm nay người đưa em về

trường học là ai?”

“Trừ anh ra,em không thể giao tiếp cùng đàn ông khác sao ?Tại sao

mỗi việc đều phải báo cáo cho anh?” Vừa nhắc tới việc này Cổ Dĩ Tiêu

liền tức giận lên,“Như vậy anh có nói thật với em không? Anh và Thiểu

Hiên rõ ràng biết nhau nhưng vẫn gạt em,tại sao? Muốn chê cười em? Muốn

thử em? Em đã sớm thẳng thắn nói với anh,tuy rằng nhà của em rất hy vọng em và anh ấy ở cùng một chỗ nhưng em không muốn anh còn có cái gì cần

bận tâm ? Trách k