y, họ không hợp nhau.
“Cậu đã làm đúng.” Vương Y Bối dựa vào vai Uông Thiển Ngữ. Năm đó, cô và Trần Tử
Hàn đã đi tới đường cùng cho dù có gặp mặt thì cũng chỉ mang lại đau khổ cho nhau mà thôi.
Đứng trên tầng hai nhìn xuống dưới, Hướng Thần quay đầu lại nói với người phía sau: “Vì sao không giải thích?”.
Trần Tử Hàn trầm mặc đứng đó, không trả lời, cũng không bỏ đi.
“Thực ra tớ rất muốn biết, cậu có từng hối hận hay không?”
Anh liếc nhìn cô: “Không”.
Anh chưa từng hối hận, chỉ cảm thấy thật tiếc nuối. Sau này, tôi cuối cùng cũng hiểu được, tình yêu phức tạp nhất trên đời
chính là, A yêu B, B yêu C. Tình cảm dẫu có nhiều đến mấy cũng chỉ là
một cái khung, sau đó, tuỳ vào mỗi người khác nhau mà sẽ có những hoạ
tiết khác nhau, chỉ có điều, hoạ tiết chính đều là một. Ví dụ như, kết
thúc của một tình yêu, nếu không là vĩnh viễn bên nhau, thì cũng sẽ là
đường ai nấy đi. Tình yêu của tôi và anh cũng vậy, cứ ngỡ là khác biệt,
ai biết rằng cũng chỉ đến thế mà thôi. Chỉ vì chúng ta đều muốn nhìn
thấy một cái kết viên mãn, một cái kết hạnh phúc, đặc biệt là chuyện của bản thân mình.
Trở về từ Nông Gia Lạc, Vương Y Bối ra lệnh cho
bản thân đặt toàn tâm toàn ý vào công việc, không được suy nghĩ những
chuyện liên quan đến Trần Tử Hàn nữa. Thế nhưng, cứ hễ rãnh rỗi một chút là trong đầu cô lại nổi lên hình ảnh của anh, lại không kìm được mà tự
hỏi rốt cuộc anh có ý đồ gì? Rõ ràng anh và Hướng Thần thân thiết đầy mờ ám như vậy, tại sao anh còn liên tục xuất hiện trước mặt cô? Nghĩ ngợi
lan man, Y Bối chợt phát hiện ra mình đã phạm một sai lầm cực kỳ lớn.
Người ta có thể chỉ là tốt bụng cho cô một cái đùi gà mà thôi, vậy mà cô lại vin vào đó mà tưởng tượng xa xôi. Anh chỉ nhất thời mời cô ăn một
bữa, vậy mà khiến cô mãi chưa quên.
Cô cười tự giễu, rồi lại lắc
đầu, không nhịn được mà oán giận bản thân. Đã hàng ngàn hàng vạn lần cô
tự nhủ sẽ bỏ ba chữ “Trần Tử Hàn” kia vào sổ đen, kể cả ai nhắc tới cũng làm như không quen biết, phải nghĩ thật lâu, thật lâu mới nhớ ra anh ta là ai. Vậy mà hiện tại, hễ nghe người khác nói đến cái tên ấy, trái tim cô cũng theo bản năng mà lôi nó ra, rồi cố gắng nghe ngóng xem người ta nói gì về anh, cuộc sống của anh ra sao, có bạn gái hay chưa, kết hôn
hay chưa…
Cuối cùng thì cô cũng có thể chấp nhận sự thật được
rồi. So với cô, anh sống rất tốt, anh cầm lên được thì cũng có thể bỏ
xuống được. Cô tin, rồi sẽ có một ngày cô làm được như thế, sẽ biến tên
anh hoàn toàn trở thành “lịch sử”, mờ dần, mờ dần trong cuộc sống của
cô.
Khu nghỉ dưỡng Lam Sơn là dự án lớn nhất của công ty, nhiều
người nôn nóng muốn được tham gia, nhân cơ hội để chứng minh thực lực
bản thân, nhưng cũng có một vài người rụt rè, sợ lần này hợp tác với
Hoàn Quang không được thuận lợi.
Thái độ của Vương Y Bối thì trái lại, hoàn toàn bình tĩnh. Nếu là quá khứ, hẳn là cô sẽ vô cùng lo lắng, vô cùng căng thẳng, chỉ biết bám víu lấy người bên cạnh mà không ngừng
hỏi: “Làm sao bây giờ?”. Từ nhỏ tới lớn, cô chưa từng phải chịu khổ cực, dù điều kiện gia đình không phải thuộc hàng giàu có, chỉ có hộ khẩu ở
vùng nông thôn mà thôi, nhưng cô chẳng bao giờ phải động chân động ta
vào những việc nhà nông, hơn nữa, bố mẹ còn nâng niu cô như bảo bối trên tay. Tính cách cô tuỳ hứng, muốn làm gì thì làm cái đó. Có lẽ trong
cuộc đời, đến giờ phút này cũng chỉ có hai việc đả kích cô trầm trọng
nhất, đó là trượt đại học và chia tay Trần Tử Hàn. Sau này mỗi khi nghĩ
tới hai lần đau thương ấy, cô chỉ cảm thấy buồn cười. Dù sao thì đó cũng chẳng phải là chuyện khiến thiên hạ chê cười, chắc là do trước đấy cuộc sống của cô quá xuôi chèo mát mái, nên khi chịu một cú đả kích nhỏ như
vậy cô cũng tưởng chừng như trời long đất lở. Khi học năm tư đại học,
Trần Tử Hàn bỏ rơi, cô đã từng chán chường một thời gian dài, rồi cuối
cùng vẫn cứ phải bước vào đội quân tốt nghiệp đi tìm việc làm; từng
phỏng vấn, cũng từng bị từ chối. Lúc ấy cô mới phát hiện, bốn năm đại
học của cô không có lấy một lần được học bổng, không có lấy một mảnh
giấy khen. Cô vốn tưởng rằng Trần Tử Hàn sẽ nuôi cô cả đời, nhưng sự
thật là anh đã rời bỏ cô… Ngay cả khóc cô cũng không có thời gian khóc
nữa, cô phải tiếp tục nỗ lực tìm việc làm. Cô từ một cô gái đỏ mặt tía
tai trong lần phỏng vấn đầu tiên, dần dần biến thành một người có thể
bình thản nói chuyện với bất kỳ ai, từ một người đi đâu cũng phải bắt
taxi đến một người có thể đứng cả tiếng đồng hồ trên xe buýt đông người
với đôi giày cao gót. Thời gian dùng cách gì để khiến cô thay đổi, chỉ
có mình cô biết. Cuộc sống chưa từng lừa dối chúng ta, chỉ có những điều tốt đẹp ngay hiện tại tung hoả mù, khiến đôi mắt chúng ta không nhìn
thấy được viên kẹo đắng bọc đường kia mà thôi.
Khi đó, cô từng
trò chuyện với một sư tỷ khoá trên, cô ấy tìm được công việc ở thành
phố, nhưng bạn trai lại quay về quê hương làm việc, hai người không
tránh khỏi chia tay. Y Bối đã hỏi, vì công việc mà từ bỏ người yêu, có
đáng hay không? Cô ấy thản nhiên đáp, chẳng qua là vì người ta thường
đánh giá q
