ô một cái: "Cô nàng
không có lương tâm, ai nói không hung ác, nhưng ông cụ nhà anh nghiêm
chỉnh mang binh sĩ đến, tudinhhuong&ddlqd để cho hai người lính lực
lưỡng đè anh lại, sau đó ra sức quất cái mông của anh, dây lưng cũng
đánh gãy rồi, cần phải hung ác là hung ác hơn, chỉ là, sau này lão gia
tử nhà anh cũng không đánh nữa."
Sở Dĩnh tò mò hỏi: "Tại sao, có
phải ông ấy đau lòng hay không ?" Chu Tự Hàn lắc đầu một cái: "Ông cụ
nhà anh nói đánh anh luôn miệng hừ hừ cũng không nghe được, không có tí
sức lực nào, nói anh là con chó, uổng phí hơi sức, làm cho ông ấy mệt
mỏi quá mức, dứt khoát đừng đánh nữa."
Sở Dĩnh ngạc nhiên chốc
lát, hỏi anh: "Anh thật sự không cảm thấy đau à?" Chu Tự Hàn liếc cô một cái: "Không đau đó là nói dối, chẳng qua là lúc đó cảm thấy, người nào
làm thì người đó chịu, nếu gây ra họa, tudinhhuong&ddlqd thì mình
phải gánh vác mới là nam tử hán, cho nên, ông cụ quất anh thế nào, anh
cũng không nói tiếng nào, cũng không muốn vì họa được phúc, về sau bị
ông cụ nhà anh trực tiếp mặc kệ rồi, nói quản lí cũng kệ."
Sở
Dĩnh gật đầu một cái, cảm thán: "Cho nên hôm nay anh mới được như vậy."
Chu Tự Hàn chau chau mày: "Cái gì? Còn có người tốt hơn so với người đàn ông của em sao?"
Sở Dĩnh thổi phù một tiếng cười, xoay người
cưỡi ở trên đùi anh, giơ tay lên ôm mặt của anh: " Da mặt của Chu Tự Hàn anh thật sự rất dày đấy! Anh quên ban đầu đối với em như thế nào rồi,
đúng không?"
Trong ánh mắt Chu Tự Hàn chợt lóe, cúi đầu hôn ở môi cô một cái cọ xát, nhỏ giọng nói: " Đối với em thế nào hả? Bảo bối nói
nghe một chút, anh đều không nhớ thế nào rồi. . . . . ." Đầu lưỡi liền
dò xét đi vào từ trong môi cô, tay dùng sức đè hông của cô, chỉa vào cọ
xát, tudinhhuong&ddlqd bàn tay chui vào sống lưng từ phía dưới quần
áo thể thao của cô, ngón tay linh hoạt đẩy cúc áo lót ra, môi hôn từng
điểm từng điểm dọc theo cổ của cô, cắn quần áo thể thao của cô, kéo khóa kéo ra, cho đến khi, hai luồng tuyết trắng nhảy ra, há miệng ăn ở trong miệng, dùng sức mút, hút, bên trái, bên phải, bên phải, bên trái. . . . . .
"Ách. . . . . ." Sở Dĩnh không nhịn được hừ một tiếng, hôm
nay cô càng không kháng cự được sự trêu đùa của Chu Tự Hàn , chỉ cần anh vừa đụng cô, cô không lý do tự chối mà đi phối hợp, hôm nay hai người
tương đối hài hòa trong chuyện này, tính phúc cũng đều làm không biết
mệt. Truyện chỉ post duy nhất tại diễn đàn lê quý đôn.
Sở Dĩnh
mặc anh nhanh chóng cởi quần cô ra, xoa lấy mông của cô, đè xuống, tiến
vào trong, quần lót Lace (viền tơ) vẫn còn ở giữa hai người ma sát tới
ma sát lui, ngược lại càng thêm mẫn cảm. . . . . .
Chu Tự Hàn
nhanh chóng động mấy chục cái, thì có ý xấu không chuyển động, bắt đầu
chậm chạp mè nheo, Sở Dĩnh bị anh gợi lên dục vọng, sao chịu được lửa
kia, không kiên nhẫn động mấy cái, Chu Tự Hàn thở gấp hôn vành tai của
cô cám dỗ: "Bảo bối, khó chịu thì tự mình động đi, cọ cái gì hả?"
Sở Dĩnh thật sự tự mình động mấy cái, cuối cùng vẫn cảm thấy mệt mỏi, nhất định không động nữa, tudinhhuong&ddlqd Chu Tự Hàn cắn cô một hớp:
"Cô nàng lười. . . . . ." Ôm cô đứng lên, thả vào trên bàn ăn, nắm hai
bên hông của cô, nhanh chóng đâm, đụng . . . . . . Sở Dĩnh rầm rì hưởng
thụ, cảm giác loại vui vẻ bắt đầu đó liên tục tăng lên trong cơ thể, lập ngay khi đạt tới điểm cuối, chuông cửa bên ngoài vang lên. . . . . .
Lúc này Sở Dĩnh mới nhớ tới, mới vừa rồi Chu Tự Hàn gọi món ăn, vội vàng mở mắt ra, đẩy anh: "Chu Tự Hàn, đồ ăn đưa tới, ách ừ. . . . . ." Chu Tự
Hàn cười ha ha: "Tới thì tới, để cho họ chờ, quấy rầy chuyện tốt của ông chủ, sau này xào cá mực, chuyên tâm chút đi, bảo bối, người đẹp, người
đàn ông của em còn treo đây rồi, ừ. . . . . . Bảo bối, muốn kẹp chết
người đàn ông của em hả, xem ra bên ngoài có người làm cho em hưng phấn
hơn, có phải hay không. . . . . ." Truyện chỉ post duy nhất tại diễn đàn lê quý đôn.
Chu Tự Hàn chợt ôm lấy cô, nhanh chóng đi vài bước
đè ở trên tường, nhấc hai chân của cô, đâm cái sau nặng hơn so cái
trước, kích thích quá lớn, Sở Dĩnh chợt đã đến, nước dồi dào, dịch phun
lên đến đầu nhỏ của Chu Tự Hàn, Chu Tự Hàn thoải mái rên lên một tiếng,
bắn. . . . . .
Kết quả bữa cơm này qua mười hai giờ Sở Dĩnh mới
bắt đầu ăn, trên căn bản cả người đã mệt lả, Chu Tự Hàn thích nhất Sở
Dĩnh lúc này, mềm mại đáng yêu, bế cô ở trong lòng mình, đặc biệt buồn
nôn cho ăn cô ăn cơm, giống như phục vụ em bé vậy.
Khi vừa mới
bắt đầu Sở Dĩnh còn rất bài xích, bây giờ đã dần dần thích ứng, chỉ cần
Chu Tự Hàn không làm gì quá đáng, đóng cửa lại, liền nghe anh cũng không có gì, cho nên nói thói quen là đáng sợ nhất.
Chu Tự Hàn múc một muỗng canh đút vào trong miệng cô, giống như vô tình nói ra một câu:
"Bảo bối, sáng mai về nhà với anh một chuyến, cha mẹ anh muốn gặp em." Sở Dĩnh đẩy canh anh đưa tới, tránh ra từ trên người anh, ngồi vào vừa
nhìn anh, Chu Tự Hàn bỏ thìa xuống: "Thế nào? Không muốn đi sao?" Giọng
nói hơi nặng nề.
Sở Dĩnh hơi nhíu mày: "Chu Tự Hàn, anh cảm thấy với quan hệ của chúng ta thì có thể đi gặp