Disneyland 1972 Love the old s
Đuổi Tình Yêu Đi

Đuổi Tình Yêu Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325641

Bình chọn: 9.5.00/10/564 lượt.

ự Hàn, anh xong chưa, anh còn

để ý chuyện đó như vậy sao, ngày đó là hôn lễ của Trương Phàn và Giai

Giai, em là dâu phụ, toàn bộ quá trình phải đi cùng cũng mệt mỏi đến

thiếu chút sụp đổ nữa, làm gì có thời gian chú ý chuyện khác."

Chu Tự Hàn mộc mạc linh lợi mà nói: "Vội nên một câu cũng không nói sao? Nhưng anh ta là phù rể, khẳng định hai người có rời đi riêng. . . . .

." Nói xong đột nhiên xoay Sở Dĩnh một vòng, để cho cô đối diện với

mình, Sở Dĩnh còn chưa phục hồi tinh thần lại, không biết anh tự kéo

khóa quần từ lúc nào, trung kiên thẳng tắp liền chen vào, đi vào cũng

không chuyển động, ở đó từ từ mè nheo, hiện tại người đàn ông này muốn

trừng trị cô.

Sở Dĩnh có chút nóng nảy, rầm rì một tiếng: "Thật sự không có nói gì,

chính là trước khi đi anh ấy nói muốn ra nước ngoài, em chỉ nói một câu

bảo trọng mà thôi." Rồi nảy ra chút đi lên, cô tức giận nói: "Chu Tự Hàn anh biết rõ em không thể nào với anh ấy. . . . . . Ừ. . . . . ."

Thật ra thì Chu Tự Hàn cũng biết, nhưng trong lòng nghĩ tới bảo bối nhà

anh yêu Lăng Chu nhiều năm như vậy, liền không nhịn được chua xót, nhưng mà bảo bối nhà anh thật sự bị anh dạy hư rồi, vào lúc này tự mình uốn

éo chống đỡ, khuôn mặt nhỏ nhắn càng ngày càng hồng, nhưng mà cô nàng

này cũng lười, chỉ động mấy cái, liền bất động luôn, nằm ở trên bả vai

anh, ghé vào lỗ tai anh nhỏ giọng khe khẽ làm nũng.

Chu Tự Hàn không chịu nổi bảo bối nhà anh làm nũng, nghiêng đầu hôn trên miệng cô một cái: " Bảo bối nhà ta sốt ruột sao? Yên tâm, chắc chắn hôm nay anh sẽ phục vụ bảo bối nhà ta thật thoải mái. . . . . ." Cách váy

của cô, anh ôm mông nhỏ vểnh lên, anh cứ đứng lên từ trên ghế salon như

vậy, từng bước từng bước đi lên cầu thang. . . . . .

Cái loại lắc lư lay động hơi nhỏ đó, Sở Dĩnh suýt nữa điên cuồng, vào

phòng ngủ chính, Sở Dĩnh liền không nhịn được cúi đầu tìm kiếm lưỡi Chu

Tự Hàn, Chu Tự Hàn cười nhẹ một tiếng, quay người lại ôm cô đặt trên

cửa, hạ thân ra vào nhanh hơn: "Tiểu yêu tinh càng ngày càng biết quyến

rũ người khác rồi, phải không?" Vừa hôn cô, vừa hung ác dùng lực đâm về

phía trước. . . . . .

Sở Dĩnh rên rỉ, tiếng rên rải rác nho nhỏ từ trong miệng tràn ra, chui

vào lỗ tai Chu Tự Hàn, làm sao lại dễ nghe vậy. . . . . . Suy nghĩ cả

nửa ngày, chuyển dời đến trên ghế sofa phía trước cửa sổ, váy trên người Sở Dĩnh đã sớm không thấy bóng dáng đâu nữa, bị Chu Tự Hàn đặt ở trên

ghế sofa, một cái chân khoác lên trên lưng của ghế sofa, Chu Tự Hàn nhấc một cái chân khác lên, tiến mạnh từ trên xuống dưới, ra vào mãnh liệt. . . . . . Cái loại vui vẻ nhảy lên tới cực hạn đó, trong nháy mắt không

thấy đỉnh. . . . . .

Sở Dĩnh cũng cảm thấy mình học xấu, bị Chu Tự Hàn dạy hư, chỉ cần anh

vừa đụng vào, cô liền muốn làm, cô thích cảm giác làm tình được sung

sướng vui vẻ tới cực hạn đó, cảm giác được chết đi rồi sống lại, giống

như sống lại một lần, không trách được mọi người thích làm loại chuyện

này cũng không biết mệt, loại vui vẻ này có thể gây nghiện, giống như

hít thuốc phiện, mà Chu Tự Hàn chính là ma túy của cô, hiện tại muốn cô

bỏ sợ rằng cũng có chút khó khăn.

Chu Tự Hàn ôm bảo bối nhà anh, hôn tóc cô ướt mồ hôi, bàn tay vuốt ve

phía sau lưng của cô từng phát từng phát một, Sở Dĩnh rất ưa thích những động tác ôn tồn của Chu Tự Hàn sau đó, cô có cảm giác được yêu chiều,

làm cô buồn ngủ, nhưng chợt nhớ tới một chuyện, miễn cường mở mắt ra:

"Đúng rồi, Chu Tự Hàn, ngày mai ông ngoại em muốn tới đây."

Chu Tự Hàn vừa nghe, đã cảm thấy lông măng sau ót đều dựng ngược lên,

ông cụ nhà họ Nhạc này cũng không dễ trêu chọc, hơn nữa, từ khi vừa bắt

đầu liền tỏ ra bất mãn đối với quan hệ của anh và bảo bối.

Chu Tự Hàn vô cùng may mắn mẹ Sở Dĩnh từ trong nhà ra ngoài, nếu như bảo bối nhà anh bị nhà họ Nhạc cổ hủ này dạy dỗ lớn lên, không biết thành

bộ dạng gì rồi, còn có những người già trẻ lớn bé của nhà họ Nhạc kia,

vừa nghĩ tới, da đầu Chu Tự Hàn cũng phát nổ, chợt nhớ tới việc ông Nhạc nói ngày đó, vội vàng bám lấy cánh tay bảo bối nhà anh lắc lắc: " Bảo

bối, nếu ông ngoại em muốn em trở về, thì em ngàn vạn lần đừng đồng ý,

có biết hay không?"

Chu Tự Hàn sợ hãi nói, nếu như là bảo bối nhà anh thật sự đồng ý trở về, anh phải làm thế nào hả? Sở Dĩnh mở mắt ra liếc anh một cái: "Có bệnh

hả? Trở về cái gì chứ, ông ngoại em lại không ở bên này."

Chu Tự Hàn hơi an tâm trong lòng, nhưng vẫn cảm thấy không ồn định được, thứ hai không phải ngày nghỉ, nhưng anh cũng không đi tới công ty, nói

giỡn, anh phải đề phòng người nhà họ Nhạc một chút, hơn nữa ông Nhạc

này, Chu Tự Hàn cảm thấy lão đầu này tới để cướp người của anh, nhưng

vẫn phải quy củ nghênh đón, xe dừng lại liền vui vẻ chạy tới, đưa tay

nhẹ nhàng dìu lấy ông cụ: "Ông ngoại, sao ông lại tới một mình vậy, cháu bảo tài xế đi đón ông có phải tốt hơn không?"

Hai mắt ông Nhạc nhìn anh hừ một tiếng: "Ta còn chưa già đến mức không

thể tự di chuyển được. " Đừng nghĩ tiểu tử này giả bộ ngớ ngẩn để lừa

đảo với ông, cứ như vậy muốn cháu gái của ông thì không có cửa đâu, hơn

nữa trước