kia tiểu tử này rất trăng hoa, làm cho ông thật sự không chấp
nhận nổi, tuy nói năng lực không tệ, làm việc cũng đáng tin, nhưng người đàn ông này trăng hoa thì không được: "Đừng gọi ông ngoại sớm như vậy,
ai là ông ngoại của cậu hả?"
Chu Tự Hàn bị nghẹn một chút, nửa ngày nói không ra lời, cái vẻ kinh
ngạc đó làm Sở Dĩnh thật sự muốn cười, ông Nhạc vào biệt thự nhìn chung
quanh một lần, liền vào thư phòng, cũng không nói nhảm, trực tiếp hỏi
thẳng Chu Tự Hàn: "Cậu chuẩn bị lúc nào thì kết hôn với Dĩnh Nhi nhà
ta?"
Sở Dĩnh ngạc nhiên: "Ông ngoại, ông nói gì vậy? Kết hôn gì chứ? Sao cháu lại phải kết hôn với Chu Tự Hàn vậy?" Một chuỗi lời nói làm sắc mặt ông Nhạc trầm xuống: "Cháu và tiểu tử này cũng đã ở chung với nhau rồi,
không kết hôn thì còn làm gì nữa?" Não của Sở Dĩnh cũng có chút đau, tư
tưởng của ông ngoại cô, giống như còn dừng lại ở thời dân quốc, lại nói, mình và Chu Tự Hàn kết hôn đây không phải là chê cười sao: "Ông ngoại,
cháu và Chu Tự Hàn, ừ, ách. . . . . . Chính là bạn bè, bạn bè, không
phải loại quan hệ có thể kết hôn đó."
Ông Nhạc xuy một tiếng: "Ít lừa ông ngoại của cháu đi, bạn bè có thể ở
chung với nhau suốt ngày như vậy hả? Nếu như không muốn kết hôn, hôm nay hãy trở về với ông."
Mặc dù Chu Tự Hàn cũng rất khó chịu, bảo bối nhà anh không hề nghĩ ngợi
liền trực tiếp nói không muốn kết hôn, nhưng vừa nghe lời này của ông
Nhạc, chân mày đều dựng lên, lửa giận bốc lên, chỉ thiếu chút không có
nhảy dựng lên từ trên mặt đất: "Không được, bảo bối nhà cháu sẽ không đi đâu cả." Anh biết là lão đầu này không có tốt bụng mà.
Ông Nhạc nhìn anh mấy lần, có chút khí thế mà nói: "Ta nói trở về là trở về, Dĩnh Nhi là cháu gái của ta." Hai người nhìn nhau như nhìn kẻ địch, Sở Dĩnh thấy thế vội vàng hoà giải: "Cái đó, Chu Tự Hàn anh đi ra ngoài trước đi, để cho em nói chuyện riêng với ông ngoại một chút."
Chu Tự Hàn hừ một tiếng: " Nói thế nào thì anh cũng không cho em đi."
Quay người tức giận đi ra ngoài. Sở Dĩnh có chút buồn cười, quay đầu lại thấy ông ngoại nhìn cô chằm chằm, nhẹ nhàng tằng hắng một cái: "Ông
ngoại, đời này cháu cũng không muốn kết hôn, thật đó."
Ông Nhạc nhìn cô hồi lâu: "Là bởi vì việc của cha cháu hay là do tiểu tử nhà họ Lăng kia phải không?" Sở Dĩnh lắc đầu một cái: "Cũng không phải
vì vậy, chỉ là cháu cảm thấy việc đời khó lường, cháu thật sự không có
lòng tin sẽ sống chung cả đời với một người đàn ông."
"Vậy tiểu tử nhà họ Chu tính là gì hả?" Ông Nhạc rất không đồng tình với quan điểm của cháu gái mình, Sở Dĩnh cũng có một chút mơ hồ trong nháy
mắt: "Nói thật, cháu cũng không biết, từ khi cháu vừa mới bắt đầu theo
Chu Tự Hàn cũng không nghĩ tới tương lai, hơn nữa cũng không nói đến hôn nhân, đây không phải là vấn đề của Chu Tự Hàn mà là vấn đề của cháu."
Ông Nhạc khe khẽ thở dài: "Cũng trách ông, nếu như ban đầu không phải là ta cố chấp, cháu và Thu Mạn cũng sẽ không phải chịu khổ trong những năm này, mặc kệ nói thế nào, con gái muốn có một kết quả tốt thì nên tìm
người đàn ông tốt sống chung cả đời, tiểu tử nhà họ Chu quá trăng hoa,
ông cảm thấy anh ta không thích hợp với cháu, cháu trai nhà họTô mới trở về từ nước ngoài, ông nhìn đứa bé từ nhỏ tới lớn, tất cả mọi mặt đều
không tệ, quan trọng nhất là tính tình cũng tốt, ông đã hẹn hai nhà ăn
bữa cơm ở Đỉnh Phúc Hiên vào ngày mai, hai người các cháu cũng thuận
đường gặp mặt. . . . . ." Ông cụ vừa nói lời này xong, cửa thư phòng
liền bị đá văng từ bên ngoài, Chu Tự Hàn giống như hung thần ác sát đi
vào: " Bảo bối em muốn đi xem mắt, chờ anh chết đã. . . . . ." Kiến Quốc và Trần Bân liếc mắt nhìn nhau, hai người đồng thời nhìn về
phía Chu Tự Hàn rõ ràng đang rất khó chịu, từ lúc có Sở Dĩnh, càng ngày
càng ít thấy anh ở bên ngoài, quả thật ở nhà là người đàn ông tốt, nên
bỗng dưng nhìn thấy anh ở đây, cũng có chút không quen lắm.
Kiến Quốc lại gần hỏi: "Lão đại, hôm nay anh không có ở nhà bồi chị dâu
sao?" Chu Tự Hàn cau mày, anh thật sự rất nhớ cuộc sống trước kia, thoải mái biết bao! Về nhà là có thể ôm bảo bối nhà anh, cũng không có nhiều
người can thiệp, quấy rối lung tung như vậy, trước đây sao anh lại nghĩ
quẩn như vậy, đi tìm người nhà họ Nhạc làm cái gì, đây không là lấy đá
tự đập chân mình à.
Rõ ràng ông cụ nhà họ Nhạc kia không có ý tốt, ba ngày hai bữa kiếm
chuyện chơi, thay đổi biện pháp giới thiệu đàn ông cho bảo bối nhà anh,
làm cho bảo bối nhà anh cả ngày không có nhà, nghĩ tới những việc này,
trong lòng khỏi nói phải kìm nén rất nhiều. .
Vụ án của Sở Cảnh Sơn được lật lại, nhà họ Nhạc nhận lại con gái và cháu gái, chuyện như vậy, bọn anh không có gì là không biết cả, dù sao nhà
họ Nhạc đức cao vọng trọng, mặc dù không theo chính trị nhưng lại có lực ảnh hưởng rất lớn, ông cụ nhà họ Nhạc kia tuyệt đối không phải là người hiền lành, trước kia Chu lão đại chiếm được tiện nghi liền chiếm, bây
giờ muốn tiếp tục qua lại không rõ ràng với cháu gái nhà họ Nhạc như
vậy, ông Nhạc có thể đồng ý mới là lạ.
Nghĩ đến chỗ này, Kiến Quốc thử nói: "Vì chuyện nhà chị dâu sao?