gương này có chức năng quay ngược thời
gian thôi.
Con bé thật sự rất giống bản thân mình, nhưng cẩn thận nhìn kĩ lại, giữa hai lông mày cũng có chút bóng dáng của Lăng Chu, đây chính là do gen
di truyền, dù sao cha con bé là Lăng Thủ Chính, con bé cũng là em gái
của Lăng Chu.
Lăng San San nhìn thấy cô, giang rộng cánh tay ôm lấy cô thân mật thắm
thiết gọi một tiếng: "Chị." Nghe tiếng gọi chị này, trong lòng Sở Dĩnh
nói không ra tư vị gì, mình đâu có xứng làm chị, những năm này không
biết sự tồn tại của con bé thì cũng thôi đi, sau khi biết rồi, vẫn do dự có muốn gặp con bé hay không, có nên nói cho mẹ biết về con bé hay
không, thật ra thì những việc này đều không nên do dự, con bé là con gái của mẹ cô, là em gái của mình, phần máu mủ tình thân này đến chết cũng
không đổi được.
Sở Dĩnh sờ sờ tóc của con bé: "Sao em không gọi điện thoại nói trước, tự mình chạy về nước như vậy, xảy ra chuyện thì phải làm thế nào?" Ánh mắt Lăng San San trong suốt sáng lóe lóe: "Em không biết chị có đồng ý gặp
em hay không, kể từ khi em biết mình còn có một người chị, mỗi ngày em
đều muốn gặp chị, còn có mẹ nữa, em cũng từng nghĩ sẽ trở về, số điện
thoại của chị là em tìm được từ chỗ của anh trai, mới vừa rồi khi gọi,
chị không biết đâu, em rất sợ, sợ chị không nhận em, không muốn gặp em."
"Nha đầu ngốc, em là em gái của chị! Làm sao chị sẽ không nhận em chứ,
đi thôi! Về nhà với chị." Một tay cô kéo va li hành lý, một tay dắt con
bé, ra khỏi sân bay, lên xe.
Lăng San San ngồi ở vị trí kế bên tài xế, nhìn Sở Dĩnh nửa ngày: "Chị,
chúng ta thật sự rất giống nhau có đúng hay không? Chị không biết đâu,
lần đầu tiên khi anh trai gặp em, cũng ngây người thật lâu, sau này em
mới biết, thì ra anh và chị từng là người yêu, không trách được anh trai rất thích nhìn em, em nghĩ nguyên nhân là bởi vì em và chị rất giống
nhau."
Sở Dĩnh ngẩn người, thoáng cái cũng đã nửa năm rồi, mình gả cho Chu Tự
Hàn, Lăng Chu đi ra nước ngoài, đoạn tình yêu đã từng khắc cốt ghi tâm
trong quá khứ, l.q.đ rốt cuộc cũng dần dần phai nhạt đi theo thời gian,
có lẽ chỉ phai nhạt đi ở chỗ mình thôi, còn Lăng Chu vẫn chưa buông tay.
Cũng là bởi vì cô gặp được Chu Tự Hàn, Chu Tự Hàn quá bá đạo, anh yêu
cô, liền buộc mình cũng phải yêu anh, không yêu cũng không được, Sở Dĩnh cũng không hối hận khi yêu Chu Tự Hàn, lần trước tận mắt thấy anh dùng
mạng mình tới cứu cô trong chớp mắt kia, cô cũng biết, mình có bao nhiêu may mắn, khiến một người đàn ông phục vụ quên mình tới yêu cô, làm phụ
nữ còn có yêu cầu gì, cô sống rất hạnh phúc, còn đối với Lăng Chu, cô
chỉ có thể chúc phúc cho anh ấy, hi vọng anh có thể quên đi quá khứ, tìm một người tới yêu thương lần nữa.
Tháng trước Sở Dĩnh mới biết, Lăng Chu ra khỏi nước liền đưa Lăng San
San đến chỗ của anh để chăm sóc, so với mình, người anh trai Lăng Chu
này càng xứng chức hơn.
Nghĩ tới những việc này, Sở Dĩnh chợt đem xe dừng ở ven đường, nghiêng
đầu hỏi con bé: "Em trở về nước Lăng Chu có biết không?" San San chột dạ nháy mắt mấy cái, lắc đầu một cái: "Em không dám nói với anh trai, hai
ngày nay anh ấy có chuyện đi gặp thầy của anh ấy rồi, l/q/đ em liền mua
vé máy bay trở về nước." Vừa mới dứt lời, điện thoại của San San liền
vang lên, Lăng San San liếc mắt nhìn tên người gọi tới liền chột dạ, đưa di động cho Sở Dĩnh: "Là anh trai gọi, chị giúp em năn nỉ một chút có
được hay không, nhất định anh trai sẽ nghe lời chị."
Sở Dĩnh nhận lấy điện thoại di động: "Lăng Chu, là em đây, San San ở chỗ em, anh yên tâm đi." Bên kia điện thoại di động trầm mặc một hồi lâu,
mới truyền đến giọng nói của Lăng Chu: "Dĩnh Nhi em sống có tốt không?"
Sở Dĩnh rũ con mắt xuống nói một câu: "Rất tốt." Cô cũng không biết nên
nói cái gì nữa, giữa hai người giống như ngay cả nói chuyện xã giao cũng đều gặp vấn đề.
Thật lâu sau Lăng Chu bên kia mới nói: "Vậy San San liền nhờ em rồi."
"Ừ." Sở Dĩnh để điện thoại di động xuống, phát hiện San San dựng lỗ tai
lại gần để nghe lén cả nửa buổi, bộ dáng tinh ranh kì lạ kia, Sở Dĩnh
buồn cười điểm một cái lên cái trán của con bé.
Lăng San San le lưỡi một cái, nhận lấy điện thoại di động: "Nhất định
anh trai còn thích chị á! Em xem, đúng rồi, anh rể đâu rồi, l,q,đ, ngay
cả em ở nước ngoài cũng thấy tin tức về anh rể trên tạp chí, thật là lợi hại! Chỉ là, em vẫn cảm thấy anh trai em hơi đẹp trai hơn."
Sở Dĩnh không khỏi bật cười, nhớ tới cái gì đó lại vội vàng dặn dò con
bé: "Nếu để cho anh rể em nghe lời này thì có thể ầm ĩ cả một tháng đấy, thấy anh ấy thì ngàn vạn lần đừng nói đến chuyện của anh trai em, một
chữ cũng đừng nhắc tới, có biết hay không?"
Lăng San San gật đầu một cái: "Chị, em có thể thể trông thấy mẹ không,
em biết thân thể của mẹ không được tốt, chị yên tâm, em sẽ rất nghe
lời." Trong lòng Sở Dĩnh đau xót: "Ừ, chỉ là mẹ không có ở thành phố B,
em ngồi máy bay lâu như vậy, trước tiên về nhà ngủ một giấc thật ngon,
sáng mai chị dẫn em đi." Lăng San San gật đầu một cái.
Đến nhà, Sở Dĩnh sắp xếp phòng khách xong, để San San tắm rửa nghỉ n