u, yêu cũng muốn nhanh giày vò chết cô.
Chu Tự Hàn cúi đầu thấy bảo bối nhà anh quả thật ngay cả mắt cũng không
mở ra được, không hài lòng nói: " Nhưng hôm nay là đêm động phòng hoa
chúc của chúng ta, anh mới làm mấy lần thì em liền kêu mệt, người đàn
ông của em không ăn suốt cả một tháng, vào lúc này thật không dễ dàng gì mới khai trai được, mới như vậy liền xong chuyện thì không thể được."
Con mắt của Sở Dĩnh miễn cưỡng mở ra một đường nhỏ: "Nhưng mà em rất mệt mỏi." Chu Tự Hàn nói: "Vậy em ngủ đi, anh tự mình tới." Sở Dĩnh không
khỏi liếc anh một cái, mỗi lần đều nói như vậy, nhưng chưa một lần nào
để cho cô ngủ yên, ý niệm vừa mới chuyển tới đây, Chu Tự Hàn đã đổi tư
thế, nằm ở trên người cô, đỡ em trai cứng rắn đi vào, nằm ở trên người
cô giống như một con tinh tinh lớn, lại cắn, lại liếm, lại sờ vào, phía
dưới kịch liệt đụng theo nước chảy ấm áp, hưng phấn không được.
Sở Dĩnh rất buồn bực, Chu Tự Hàn sẽ không sợ ngày đó muốn chết rồi. . . . . . Giày vò từ trên mặt đất đến phòng tắm, từ phòng tắm giày vò một dãy đủ, vẫn không có ngừng nghỉ, trở lại trên giường tiếp tục giày vò, Chu
Tự Hàn có thể tính động phòng hoa chúc quá đáng giá rồi, cho đến khi ánh sáng từ rèm cửa sổ bên ngoài xuyên thấu vào, Sở Dĩnh còn đang khoác nửa người lên bên trên giường, bị Chu Tự Hàn khiêng chân làm tiếp, làm cho
đùi và chân Sở Dĩnh mềm nhũn ra, giống như không có gân cốt một dạng,
giọng nói cũng khàn khàn.
Cô không thể nhịn được nữa rốt cuộc nổi giận: "Chu Tự Hàn, anh xong
chưa?" "Xong rồi xong rồi, bảo bối, em đừng có gấp chứ, để cho người đàn ông của em sung sướng một lát đã, a. . . . . ." Thật dễ dàng xong
chuyện, còn đặc biệt thỏa mãn run lên. . . . . . Sở Dĩnh không quản anh
nữa, nhắm mắt lại đi ngủ, cô quá mệt mỏi, coi như động đất cũng không
làm cô tỉnh ngủ, cô rất buồn ngủ!
Sở Dĩnh ngủ một giấc này không biết bao lâu, lần nữa tỉnh lại, cũng
không phải là tự nhiên tỉnh, là do không cách nào khống chế được cảm
giác trên người, bị phản ứng sinh lí làm cho tỉnh lại, mở mắt ra đã nhìn thấy, hai chân của mình bị Chu Tự Hàn tách ra, lão đại anh đen tối đâm
vào trong đó, lại liếm, lại cắn, lại hôn, một mình chơi đang hưng phấn. . . . . . Thấy cô tỉnh, Chu Tự Hàn lưu loát đem cô lật lại, liền đi lên. . . . . .
Chu Tự Hàn theo lễ nghi cổ của nhà họ Nhạc trôi qua động phòng hoa chúc, toàn bộ qua hai ngày hai đêm, đến ngày thứ ba, anh mới đem tiểu tức phụ mệt mỏi đến mức đi bộ cũng thấy vất vả về nhà, từ nam đến bắc, bảo bối
nhà anh ngủ suốt dọc đường đi, đến nhà lại bị giày vò một lần nữa, rốt
cuộc đến thời điểm ngừng nghỉ, đã qua ngày mùng một tháng năm.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Dĩnh gầy đi trông thấy, làm bà ngoại Sở Dĩnh
đau lòng, lão thái thái muốn đem Sở Dĩnh về nhà nuôi dưỡng tiếp, Sở Dĩnh tự mình phản đối trước, bây giờ cô thật sự sợ Chu Tự Hàn rồi, còn không bằng ngày ngày để cho anh phát tình đi, nếu như bị nghẹn một trận, cô
không chết cũng bị lột mất một lớp da.
Tóm lại, cuộc sống sau cưới của Sở Dĩnh chính là: "Yêu nhiều hơn nữa,
cũng không bằng làm được nhiều, làm nhiều hơn nữa, cuộc sống cũng hài
hòa."
Tác giả có lời muốn nói: đã thay đổi, coi như là kết cục đi, ngày mai
viết ngoại truyện nhỏ thông báo tình tiết chưa hết một chút nữa, liền
hoàn toàn kết thúc, cảm thấy viết văn này có chút loạn, giống như rất
nhiều độc giả nói có cứng rắn tổn thương, hay là công lực của tôi không
thích hợp, cần rèn luyện nữa, chỉ mong bản sau có tiến bộ nhảy vọt, ba
ngày sau tôi bắt đầu viết truyện mới, muốn viết một chuyện ân oán tình
thù, muốn viết tình tiết kịch liệt phong phú, mong mọi người tiếp tục
ủng hộ! Ít nhất hố mới vẫn có bảo đảm ở đây, cám ơn mọi người đi theo
một đường đến cuối cùng, càng thêm cảm ơn những phách vương chuyên quăng tiền kia, cúi người chào chào, hẹn gặp lại. Kể từ khi biết cháu trai Chu Lâm đạt trình độ người ngại chó chán ghét,
Chu Tự Hàn cảm thấy may mắn vô số lần, bảo bối nhà anh không thể sinh
được lại là chuyện hạnh phúc nhất, cũng đỡ phải sinh ra đứa con trai tức chết cha nó, nhìn gần đây anh trai anh đã có cả tóc bạc, nhất định là
bị tiểu tử kia chọc tức.
Đều do tính khí của anh trai anh, không nuông chiều đứa bé, lần đầu tiên tiểu tử Chu Lâm kia gây họa, bị anh trai hung ác quất một trận, cái
mông nhỏ cũng rút vào rồi, gào khóc rung trời, chờ đến khi ông cụ nhà
anh phát hiện, giận đến mức muốn giết chết anh trai, anh trai anh cũng
không sợ.
Nhưng sau đó tiểu tử này lại thay đổi chiến lược, bắt đầu phá hư chuyện
tốt của anh trai anh, nó quấn lấy chị dâu Hựu An sống chết phải ngủ
cùng, không để cho ở cùng chỗ thì sẽ khóc, nếu không thì ra sức làm
nũng, làm cho anh trai anh cưới vợ mà cũng giống như không có vợ, thảm
vậy . . . . . . Chu Tự Hàn ở một bên nhìn cũng vô cùng hoảng sợ, buổi
tối ôm bảo bối nhà anh, cảm thấy sao lại hạnh phúc như vậy.
Cho nên khi bảo bối nhà anh về nhà, vui mừng nói cho anh biết: "Chu Tự
Hàn, em mang thai rồi." Chu Tự Hàn cảm giác quả thật chính là sấm sét
giữa trời quang, như vậy cuộc sống sung sướng sẽ c