au này lại được rất nhiều
người tôn sùng là kinh điển, hành lễ xong, nhìn thấy liền vào động phòng rồi, ai biết lúc này cô dâu đột nhiên bất động, nhấc khăn voan lên, nói với chú rể: "Anh còn chưa có cầu hôn em nữa."
Làm cho họ hàng, bạn bè và các phóng viên truyền thông cũng sửng sốt tại chỗ, không hiểu đây là cô dâu muốn diễn trò gì, nghi lễ đã gần xong,
sao lại nghĩ tới cái này, không phải chậm tám thôn sao.
Ai ngờ Chu Tự Hàn cũng cười, phản ứng cực nhanh, rất tiêu sái vén áo
khoác quỳ trên mặt đất: "Vợ à, gả cho anh đi." Sở Dĩnh bình tĩnh nhìn
anh, tròng mắt trong suốt chớp động: "Tại sao?"
Chu Tự Hàn nói: "Bởi vì anh yêu em." Sở Dĩnh cười, mặc một thân áo cưới
đỏ thẫm, cười rực rỡ lại xinh đẹp: "Anh lặp lại lần nữa đi, anh nói lớn
một chút." Vì vậy Chu Tự Hàn la lớn: "Vợ à, anh yêu em. . . . . ." Rốt cuộc lúc Chu Tự Hàn ôm bảo bối nhà anh lên thì chính là tâm tình
kia! Tựa như Đậu Nga, oan đến nước mắt thiếu chút nữa rớt xuống, ôm Sở
Dĩnh không buông tay ra, làm cho Sở Dĩnh dở khóc dở cười, trừng mắt liếc anh một cái nói: " Anh sao vậy? Mới mấy ngày không thấy thôi mà."
Chu Tự Hàn vừa nghe cũng không vui lòng: "Thế nào không đến nỗi, bảo
bối, lòng người này sao hung ác vậy? Thật đúng là độc nhất chính là lòng dạ phụ nữ mà, em tự tính toán đi, đã một tháng, ngay cả vợ anh cũng
không thể chạm qua, ngày đó leo qua tường nhà họ Nhạc, còn bị chó nhà họ Nhạc đuổi thê thảm không nỡ nhìn. . . . . ." Liếc thấy vẻ mặt cười trộm của Sở Dĩnh, Chu Tự Hàn càng thêm bất mãn, miệng tới đây gặm cô một
hớp: " Bảo bối, em còn cười nữa, còn cười sao, chồng em thiếu chút nữa
bị chó cắn chết rồi, không được, tối hôm nay em phải bồi thường, bồi
thường đi. . . . . ." Bộ dạng hẹp hòi tính toán chi li này, làm Sở Dĩnh
rất vui vẻ.
Sở Dĩnh đưa tay ôm chặt cổ của anh rồi kéo qua, hai người đối mặt với
nhau, cô dùng giọng nói tràn ngập hấp dẫn hỏi: "Anh muốn em bồi thường
như thế nào hả?"
Ở khoảng cách gần như vậy hô hấp Chu Tự Hàn cũng có chút nặng nề hơn,
làm hòa thượng một tháng, anh dễ dàng sao, trong ánh mắt giống như ẩn
chứa lửa, rơi trên môi mê người của bảo bối nhà anh, chợt thấy cả người
như ở trên lửa, cổ họng khô khó chịu, theo bản năng nuốt nước miếng hai
cái, tay đã bắt đầu không thành thật tới cởi quần áo của Sở Dĩnh.
Nhưng váy cưới này không chỉ có kiểu cổ, ngay cả cách mặc cũng giống
vậy, sờ soạng nửa ngày không có sờ thấy khóa kéo, trán Chu Tự Hàn nhanh
chóng đầy mồ hôi, Sở Dĩnh lại cười không được.
Chu Tự Hàn khẽ cắn răng: "Bảo bối em tự cởi đi, một lát xem anh thu thập em như thế nào." Dứt khoát vén váy từ dưới lên đầu, nghĩ đến đi thẳng
vào vấn đề, bộ dáng kia như sắc quỷ tám trăm năm chưa từng thấy phụ nữ,
bắt được chân Sở Dĩnh liền quay hai bên, lại bị Sở Dĩnh đạp một cước tới đây.
Chu Tự Hàn không có nắm giữ trọng tâm tốt, bị Sở Dĩnh đạp từ trên giường xuống dưới đất, ngồi dưới đất, Chu Tự Hàn ngạc nhiên nhìn chòng chọc Sở Dĩnh mấy giây, lật người đứng lên liền nhào tới, Sở Dĩnh còn nhanh hơn
anh, vừa nhìn khuôn mặt có chút âm trầm kia, cũng biết anh thẹn quá
thành giận, nếu bị anh đè lại, không biết bị giày vò thế nào đây.
Sở Dĩnh vô cùng nhanh nhẹn nhảy dựng lên chạy ra ngoài cửa, mới vừa chạy đến trên khung cửa liền bị Chu Tự Hàn nhào vào trên mặt thảm, Chu Tự
Hàn rất hăng hái, cố ý cắn răng nghiến lợi nói: "Đạp anh liền muốn chạy
sao, chạy chỗ nào, cô nàng này, để đại gia anh hôn một cái, ngày khác về nhà với đại gia cật hương hát lạt sống qua ngày đi. . . . . ." Phốc. . . . . . Sở Dĩnh cũng không nhịn được nữa, cười thiếu chút nữa gãy cả
lưng, khoan hãy nói, tuy nói là Chu Tự Hàn ngẫu hứng diễn nhân vật này
nhưng thật sự coi như là diễn xuất sắc. Sở Dĩnh đánh giá, nếu như ở cổ
đại, Chu Tự Hàn này nhất định là con nhà giàu chuyên làm xằng làm bậy,
trắng trợn cướp đoạt phụ nữ đàng hoàng.
Làm sao Chu Tự Hàn còn quản đến cô cười hay không cười nữa, tập trung
tinh thần liền chạy đi giải khát, đè Sở Dĩnh xuống đất lục lọi nghiên
cứu nửa ngày, cuối cùng cởi quần áo trên người cô xuống, cũng không đoái hoài tới trên giường hay không trên giường cái gì, đang làm ở trên mặt
thảm . . . . . .
Cũng may thảm vừa dày lại vừa mềm, xúc cảm mềm mại mịn màng, ngứa một
chút, có kích thích rất mới mẻ, hơn nữa chỗ nằm trên đất rất lớn, bị
giày vò, Chu Tự Hàn sử dụng tất cả các kiểu kỹ năng ra ngoài, một lát
lại đổi tư thế, Sở Dĩnh cũng không theo kịp, nhưng thật sự rất thoải mái là được. . . . . .
Nói tóm lại Chu Tự Hàn vẫn là thích làm từ sau lưng, nói không chừng có
lẽ như vậy còn có cảm giác chinh phục, anh thích loại cảm giác khống chế đó giống như phía dưới là một con ngựa dành riêng cho anh, cưỡi sướng
vô cùng, bàn tay còn đưa đến bóp hai con thỏ đằng trước này, mềm mại,
trắng trẻo, thỏ trắng bé nhỏ nhảy không ngừng, thở hổn hển, tăng tốc độ, cái loại tần số điên cuồng đó, Sở Dĩnh không nhịn được rên rỉ . . . . . .
Vẫn còn bị người đàn ông trên người ghét bỏ thanh âm hơi nhỏ, giơ tay
lên tát một cái về phía mông nhỏ của cô, trong miệng còn không ngừng mà
nói: