ược.
“Sở tiểu thư là do tổng giám đốc Hàn lựa chọn, cô không đi thì không nể mặt mũi ông ấy.” Sở Dĩnh suy nghĩ một chút, gật đầu: “Vậy thì đi”. Vì Giai
Giai đã lăn lộn nhiều năm trong ngành giải trí, cho nên Sở Dĩnh cũng
biết chút quy tắc trong nghề này, nếu đã vào phải nhập gia tùy tục, cô
không có lựa chọn khác, cũng không hơi đâu để ý đến sự chê cười mà đúng
ra là ghen tị của Trần Sunny và Hứa Nhã Thi.
Hơn nữa, Sở Dĩnh có
ấn tượng tốt với Hàn Chấn, không phải loại phú hào quần áo lụa là, càng
không phải loại tiểu Vương phách lối thích gây rối, Hàn Chấn giống Chu
Tự Hàn, có sự nho nhã từ trong xương tủy, khiến Sở Dĩnh không thể đánh
đồng anh với loại đàn ông xấu xa, chỉ tiếc là bữa cơm này cuối cùng cũng không thành.
Xe của Sở Dĩnh và John vừa tới bên ngoài Cảnh Phúc
Hiên thì điện thoại của Sở Dĩnh đổ chuông, vừa nhìn lướt qua cô không
khỏi nhíu mày, Chu Tự Hàn thật đáng ghét, thẳng tay dập máy, vừa vào
trong phòng, lập tức điện thoại của John lại vang lên.
John vừa
nhận, bên kia đã vọng đến giọng của Chu Tự Hàn: “Bảo Sở Dĩnh nghe điện
thoại.” John nghi ngờ nhìn Sở Dĩnh một cái, đưa điện thoại cho cô: “Chu
tổng tìm cô.” Sở Dĩnh không có ý muốn nghe: “Chuyện công việc anh cứ xử
lý, tôi chỉ là một nhân viên nhỏ sao dám không có chừng mực với sếp
lớn.”
Bên kia Chu Tự Hàn nghe rất rõ ràng, cô gái này thật sự
tính sẽ giữ khoảng cách với anh, mà không suy nghĩ, kể từ khi cô lên
giường với anh, hai người sẽ thế nào, John hơi khó xử nói với Chu Tự
Hàn: “Sở tiểu thư không nhận điện thoại.”
Chu Tự Hàn hừ một tiếng nói: “Lúc nào hai người về công ty?” John cúi dầu nhìn đồng hồ: “Hàn
tổng mời Sở tiểu thư ăn cơm, chúng tôi đang ở Cảnh Phúc Hiên…” Còn chưa
dứt lời Chu Tự Hàn đã chen ngang: “John, anh là người đại diện không
phải má mì, cơm nước cái rắm gì, làm như nhân viên công ty chúng ta là
gái tiếp rượu, đưa về công ty ngay cho tôi, trong vòng nửa giờ không
thấy anh và Sở Dĩnh, anh không cần làm nữa…” Chu Tự Hàn tức vãi linh
hồn, thiếu điều hộc máu, không ngờ mất bao công sức như thế, Hàn Chấn
lại muốn hưởng lợi, đừng mơ.
John bị Chu Tự Hàn không đầu không
cuối quở trách một trận xong, trong lòng thầm than đen đủi, bọn họ khôi
phải gái bao rượu nhưng tiếp khách hàng ăn cơm, uống rượu, thậm chí hai
bên tình nguyện lên giường với nhau cũng là chuyện thường, thế nào đến
Sở Dĩnh lại khác rồi, chuyện này cũng thật khó xử, anh đã đồng ý với Hàn tổng rồi, cũng không thể vì một câu của Chu tổng mà thả chim bồ câu của nhà người ta đi.
Giọng Chu Tự Hàn không nhỏ, Sở Dĩnh cũng nghe
thấy rõ ràng, không muốn John phải khó xử: “Anh ở đây một lát, tôi vào
nói với Hàn tổng một tiếng.” Lúc này John mới thở phào nhẹ nhõm, thật sự nếu cứ bỏ bom Hàn tổng, sau này anh cũng đừng mong làm gì nữa.
Phục vụ dẫn Sở Dĩnh lên tầng hai, vừa đẩy cửa phòng vào, Hàn Chấn đã không
nhìn được cười, cô thật sự không giống những người phụ nữ khác, vốn anh
tưởng rằng, cho dù Sở Dĩnh không ra sức chau chuốt trước khi đến thì ít
nhất cũng phải thay đổi quần áo, nhưng Sở Dĩnh mực vô cùng đơn giản,
thậm chí cả tóc cũng như lần trước, thả xõa đơn giản mang lại một vẻ đẹp hết sức thuần túy, đây cũng là nguyên nhân lúc đầu Hàn Chấn xem trọng
cô, Sở Dĩnh có một vẻ đẹp tự nhiên, tựa như nữ hoàng tuyết, đẹp lạnh
lùng, khiến anh cũng có phần bị mê hoặc.
Sở Dĩnh đi vào cũng
không ngồi, mà khẽ cúi người thành khẩn nói: “Rất xin lỗi tổng giám đốc
Hàn, tôi có chút việc gấp phải quay lại công ty ngay, tôi đến để nói một tiếng với anh, nếu Hàn tổng không ngại, lần sau tôi xin phép được mời
anh ăn cơm.”
Mặc dù tiếc nuois, nhưng Hàn Chấn vẫn tỏ ra rất
phong độ: “Nếu Sở tiểu thư có việc gấp, không sao, vậy lần sau tôi sẽ
chờ Sở tiểu thư mời.” Sở Dĩnh cười, thái độ của người đàn ông này khiến
người ta rất thoải mái.
Sở Dĩnh và John vừa về tới tòa nhà Tinh
Huy đã thấy trợ lý Hứa vô cùng lo lắng đứng chờ ở cửa thang máy, nhìn
thấy bọn họ rõ ràng bày ra bộ mặt tức giận.
Trong lòng trợ lý Hứa tự nhủ, bà cô này mà không quay lại không biết Chu tổng sẽ còn phát hỏa đến thế nào nữa, tính khí Chu tổng tuy là không tốt lắm, nhưng bình
thường cũng không mấy khi phát tác, ai ngờ hôm nay vừa nghe Sở Dĩnh ăn
cơm cùng Hàn tổng của Âu Phủ, đã không kìm được lửa giận, gọi trợ lý Hứa vào mắng một trận té tát.
Đối với trợ lý Hứa, mấy chuyện oan
uổng thế này chẳng kể hết, cũng sắp thành Đậu Nga rồi, chỉ e ngại nhất
là, những chuyện như vậy sẽ thường xuyên xảy ra, Sở Dĩnh đã sớm nói rõ
ràng không muốn dây dưa với Chu tổng, nhưng Chu tổng lại cố tình không
quan tâm, một lòng một dạ muốn chiếm được cô.
Trợ lý Hứa cảm
thấy, sự nhiệt tình của Chu tổng chẳng khác gì sốt cao, vì một Sở Dĩnh
mà không có ý định tìm người phụ nữ nào khác, một người đàn ông trước đó không có thịt không vui, những ngày vừa rồi lại như đồ đệ Thanh giáo
(sống sạch sẽ), trợ lý Hứa băn khoăn, Sở Dĩnh có sức quyến rũ lớn như
vậy sao? Khiến cho Chu tổng cải tà quy chính, đừng nói anh, ngay cả Chu
phu nhân mẹ Chu tổng cũng không tin nổi.
Trợ lý Hứa ném cho