sét dùng để làm đá mài hoặc vật liệu xây dựng), không ai tin tưởng trong hoàn cảnh tự nhiên ác liệt vậy lại từng có sự sống. Lúc trước, gần ngay chỗ công viên quốc gia đặt khối đá ráp, có người có lòng đã mua một mảnh đất sa mạc hoang vu lớn, xây thành một thị trấn mô hình nhỏ để vận chuyển buôn bán hành nghề nguy hiểm.
Hiện nay Keith Williams đang trong một kiến trúc cổ xưa trong trấn vô danh ở bang Utah, tường ngoài màu vàng sẫm hết sức tương xứng với khí hậu khô ráp. Anh mặc bộ quần áo rằn ri, võ trang đầy đủ, đang đứng ở phía sau một mặt tường, dùng bút lông nhanh chóng tính toán rồi cắm lên cánh tay mình.
Kết cấu tòa nhà không phức tạp, là một địa hình dễ công khó thủ. Đối mặt một đội nhỏ mười người có thủ đoạn chu đáo, Keith tập trung tinh thần cao độ, bởi vì chỉ cần hơi sai lầm, thì người bị giết chết sẽ là mình.
Biên giới tây nam truyền đến một tiếng ma sát nhỏ nhẹ, anh đặc biệt nhạy cảm với âm thanh ma sát mặt đất của đáy giày quân dụng, cúi đầu nhìn trong tay mình, trừ một cây chủy thủ quân dụng, vũ khí tầm xa trang bị duy nhất cũng chỉ có súng mà cảnh sát dùng —— thứ này tầm bắn ngắn, không có chỗ nào tốt.
Ánh mắt hơi lệch, thấy kẻ địch nằm trên mặt đất mới vừa bị anh giết chết, đầu hắn ta đội mũ vải đen bao kín mặt, từ mũ lộ ra cái miệng mở lớn và đôi mắt chết không nhắm lại, nhìn qua còn kinh khủng hơn cả phần tử kinh khủng, trong tay cầm một cây súng dài chưa kịp bắn.
Trung Quốc có câu ngạn ngữ là —— vật gì cũng có chỗ dùng, tự chuẩn bị tự xài.
Keith luôn chấp hành điều này, anh cắm súng lục vào cái bao ở đùi, đoạt lấy vũ khí trong tay kẻ địch, hoàn toàn không có bất kỳ xấu hổ, còn lộ ra giọng điệu may mắn bên cạnh người chết: "May mắn không phải là một cây súng hư!"
Người chết ở dưới chân anh đã lên đường đi rồi còn bị cướp đoạt một phen, thật là đáng thương.
Tiếng bước chân từ ba phương hướng tiến tới gần hướng Keith, có thể thấy được người lãnh đạo tổ nhỏ của đối phương là một thợ săn rất có kinh nghiệm, có thể ở trong thời gian ngắn đoán được hành tung con mồi.
Keith khom lưng luồn qua kẽ hở giữa bức tường hẹp, cửa của bãi đỗ xe dưới đất cách không tới ba mươi thước, phía dưới đều là cột đứng, dễ ẩn núp hơn trên mặt đất. . . .
Ba mươi giây sau, tốp ba người thứ nhất xuất hiện ở cửa bãi đậu xe dưới mặt đất, bọn họ trợ giúp lẫn nhau hết sức hoàn mỹ, tạo thành một đội hình chặt chẽ. Ngay sau đó tốp thứ hai cũng hội hợp với họ, hai tổ người cùng nhau đi vào bãi đậu xe dưới lòng đất.
Những người này có kinh nghiệm thực chiến phong phú, sáu người phối hợp lại là có thể nhìn hết phía sau tất cả cột đứng trong nhà để xe có người hay không. Nhưng Keith đã sớm dự đoán chuyện này, anh căn bản không có núp ở sau cột đứng có thể tùy ý thấy được, mà là ngồi ở trên đỉnh màn phòng cháy trong màn để xe. Tấm màn gấp bằng kim loại này cố định rất tốt, một khi hoả hoạn xảy ra, liền nhanh chóng rơi xuống cản trở đầu lửa, là địa phương tốt thích hợp che thân. Núp trên màn phòng cháy là một cách làm đánh cược may mắn, một khi trong quân địch có binh sĩ giỏi về tác chiến, sẽ sớm đề phòng uy hiếp đến từ đỉnh đầu.
Keith nhắm mắt lại thầm đếm bước chân của quân địch, trong đầu vẽ ra tấm hình phân bố của quân địch
Mười mét, 9m, 8m . . . .
Người gần anh nhất chỉ khoảng 5m.
Ngay vào lúc này, khắp ngõ ngách trong nhà để xe vang lên một tiếng súng. Thanh âm nổ vang dưới mặt đất, không khí đều chấn động. Biến cố ngoài dự đoán khiến kẻ địch chú ý, bọn họ nhanh chóng bọc đánh qua phía bên kia.
Khi bọn họ rút lui, vừa vặn đi qua dưới chân Keith.
Keith núp ở trong góc chết của màn phòng cháy, súng dài trong tay đã sớm bật chốt, dễ dàng tiêu diệt hết sáu người kia.
Sáu cây bút vẽ cắm trên cánh tay anh —— cũng còn ba.
Lúc nhảy xuống, bên chân vừa vặn là một người trẻ tuổi. Người kia bị đạn từ trên bắn trúng, máu đỏ văng đầy mũ che mặt màu đen. Chỗ đôi mắt của mũ che mắt, có thể thấy đôi tròng mắt màu nâu trừng lớn của hắn, vẫn không cam lòng nhìn trần nhà để xe. Cũng không biết tại sao mình chết.
Tai nghe bên tai người trẻ tuổi truyền ra tiếng ô ô, có lẽ là sự náo động bên này truyền vào máy bộ đàm của ba người còn lại, nên có người đang gọi về. Keith bị cái áo túi tác chiến của hắn hấp dẫn (cái áo màu đen ba lỗ có đầy túi mà cảnh sát hay mặt đấy), rất nhanh từ hình dáng của những cái túi đoán được đồ cất bên trong.
Sáu người phân công hợp tác rất ăn ý, hai người dùng súng cận chiến, hai người dùng súng trường, còn có hai người dùng shotgun[1'>. Vũ khí được trang bị thật làm cho người ta đố kỹ, nếu không phải bởi vì địa hình nhà để xe phức tạp, chỉ sợ lúc nãy bọn họ đã vận dụng shotgun rồi. Có lẽ là lo lắng đạn chuyên dùng của shotgun sẽ bị cột đứng làm bắn ngược lại, thật đáng thương, nếu không bọn họ sẽ không thảm như vậy.
—— rất tốt, bất luận là máy bộ đàm, shotgun, hay gì đều tốt, tiếp tục theo nguyên tắc "Vật gì cũng có chỗ dùng, tự chuẩn bị tự dùng!"
Tròng mắt Keith quay vòng hai cái, một ý kiến hay ra lò, đã có cách dùng chiến lợi phẩm tốt nhất, ba người bên ngoài còn sót lại kia sẽ xong đời.
*** *
