lên ngoài cửa sổ của Tiểu Ái… Cô cảm thấy không cần chơi điện tử mỗi ngày đều có ma thú để chơi.
“Bài tập em còn chưa làm xong.” Cô xin lỗi cười cười.
“Ta còn một đống tư liệu nghiên cứu chưa xem.” Mạnh Ân vội cầm lấy một xấp tài liệu thật dày ngăn trở.
“Thật là người không thú vị…” Vô Cấu thì thào oán giận, từ trong tủ lạnh cầm lấy một hộp sữa lạnh, “Phải chăng các ngươi không có tuổi thơ a?”
Chờ sau khi cô ta đi rồi, Lưu Phi thấp giọng hỏi, “Sư phụ, chúng ta như vậy tính là không có tuổi thơ sao?”
Mạnh Ân cũng đang tự hỏi. Dường như kể từ khi biết chữ, đầu hắn viền vùi vào biển cả tri thức, không có bao nhiêu ký ức về tuổi thơ.
“Không có người nào quy định tuổi thơ là phải sống như thế nào?” Hắn cúi đầu tiếp tục nghiền ngẫm tài liệu lịch sử vừa dày vừa đầy thuật ngữ văn hiến.
Lưu Phi nghiêng đầu nghĩ nghĩ, cô chưa từng đọc truyện tranh, cũng không thích xem tivi, đương nhiên cũng không chơi điện tử. Nhưng không hề cảm thấy cuộc sống có gì thiếu sót.
Nhún vai, cô tiếp tục làm bài tập của mình.
Ở chung càng lâu, cảm giác sợ hãi dần dần nhạt đi, nhưng Lưu Phi vẫn thường có một loại cảm giác là lạ khó hiểu.
Vô Cấu sau giờ làm cùng Vô Cấu khi đi làm thật sự chênh lệch quá lớn, sau quen biết rồi, tuy Vô Cấu luôn dính vào máy tính, nhưng là con gái mà (bất đồng chủng tộc cũng là con gái a!), có đôi khi cũng sẽ tụ tập một chỗ tâm sự.
“…Chị Vô Cấu, kỳ thật, chị cũng không cần làm vậy đâu… thật á. Lúc đi làm không cần cung kính, em đối với sư phụ cũng chưa từng cung kính a…”
“Ây dà, em không hiểu.” Vô Cấu cười khanh khách, “Chị hỏi em, lúc đi làm chị mặc cái gì?”
“…Tạp dề viền ren và mũ quả dưa.” Cô vẫn cảm thấy loại trang phục này rất kỳ quái.
“Đó thế nhưng là trang phục của hầu gái đấy!” Vô Cấu nói ra phi thường tự hào, “Thế nào? Chị cosplay rất giống đúng không? Cho nên ta nói a, mấy bạn nhỏ của nhân gian căn bản không nắm được tinh túy cos…”
Lưu Phi ngẩng đầu lên, mắt đầy mê hoặc, “… Cái gì là cosplay?”
Vô Cấu không khỏi kinh hãi nhìn cô, “… Oh my God, rốt cuộc em có tuổi thơ hay không a? Cho dù không có tuổi thơ, chẳng lẽ ngay cả thanh thiếu niên đều không có? Ai tới cứu vớt linh hồn cô gái vô tội mất niềm vui này a ~”
…Nghiêm trọng như vậy sao?
“Theo như em nói, đọc sách nhiều như vậy làm gì? Một chút lạc thú đều không có! Đáng thương ngay cả cosplay cũng không biết… Ta nói nha, Lưu Phi bé nhỏ, em được sinh ra ở nhân gian là hạnh phúc cỡ nào, nhiều thú vui như vậy em lại không biết cái nào?! Thiên nhân chúng ta nhưng mà hâm mộ đến chảy nước miếng a! Hàng năm vào những ngày hội chợ Doujinshi*, chúng ta chỉ có thể xem tin tức qua tivi hoặc Internet mà đố kị kịch liệt, lại không thể tham gia, em có thể tham gia nhưng ngay cả chuyện đó đều không quan tâm, đây là thế giới gì a ~”
(Doujinshi (Đồng nhân chí) nói đơn giản là những fanfic được vẽ bằng tranh. Nội dung và hình thức tương tự như fanfic và fanart, chỉ khác là chúng được in ra một cách rất chuyên nghiệp và được bán như một tác phẩm Manga thực sự. Chúng được những họa sĩ nghiệp dư người Nhật sáng tác về những nhân vật có sẵn của những tác phẩm đã phát hành trước đó. Doujinshi dựa trên rất nhiều thể loại: game, manga, phim ảnh v.v…)
… Cái gì là Doujishi a? Nhưng Lưu Phi rất thông minh mà không dám hỏi, trông bộ dáng bi thống đến bi thương như vậy của Vô Cấu, cô cảm thấy làm cho tiên nữ tỷ tỷ này thống khổ như vậy là không nên.
Gãi gãi đầu, ngày hôm sau, cô cõi lòng ôm đầy dấu chấm hỏi đi đến trường. Ở trường học cô nổi danh trầm mặc, đương nhiên cũng sẽ không có bạn bè. Bạn bè trong lớp xem cô ngang bằng như những đám mọt sách chỉ biết học khác, rất phân chia ranh giới rõ ràng, không hề quấy nhiễu lẫn nhau.
Đúng lúc bạn học ngồi cạnh đang đọc truyện tranh, cô nhìn thoáng qua bìa cuốn truyện tranh… Ánh mắt đều dựng thẳng. Đó không phải là bộ đồ của siêu cấp quản gia nhà cô sao?!
“À, bạn này…” lần đầu tiên cô chủ động nói chuyện với bạn học, “Đây là ‘trang phục của hầu gái’ hả?”
Bạn học của cô toàn bộ đều bị dọa. Bạn học sinh giỏi câm nín nửa học kỳ đột nhiên nói chuyện với mình, thật sự là rất dọa người. “…Đúng rồi, bạn có hứng thú sao?”
Tin nóng tin nóng! Bạn nữ sinh đứng đầu cả năm học lại quan tâm truyện tranh, không phải người ngoài hành tinh a!
Hứng thú? Từ lúc Vô Cấu tỷ tỷ thích mặc loại quần áo này, cô vẫn luôn tò mò đi? “…Ừm. Bạn này, có thể cho mình mượn xem chút được không?” Rốt cuộc ‘hầu gái’ là cái gì vậy? Chẳng lẽ không đúng nghĩa là quản gia sao?
“Tất cả đều cho bạn mượn!” bạn học lôi nguyên cả bộ ra, “Ách, mình có thể mượn vở Anh văn của bạn không?”
“Vở Anh văn là được rồi sao?” mượn người ta nhiều sách như vậy, lại cho mượn lại một quyển vở thì không nên lắm… “Tất cả vở của mình ở đây, bạn muốn mượn quyển nào cũng được.”
Vì chung sống ổn thỏa với Vô Cấu tỷ tỷ, cô bắt đầu nghiêm túc đọc bộ truyện tranh tên là “Enma” kia.
* Emma: truyện này hay lém, không phải thuộc mấy loại tình cảm hời hợt khác, hùi đó đọc bên vnsharing, nhưng chờ hoài chưa hoàn. Mấy bộ truyện khác cùng tác giả cũng hay lém, đầy ý nghĩa.
- tạ