Ring ring
Duyên Trời Định

Duyên Trời Định

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324222

Bình chọn: 8.00/10/422 lượt.

ay nàng sống cô đơn hơn cả một mình.

“Ý của cha

mẹ, lời mai mối không chỉ có huynh ấy là không chấp nhận nổi chuyện ép

duyên, ta cũng muốn không nghe theo. Nhưng, chính ta là người chịu trách nhiệm lấy nàng, không phải huynh ta.” Dù khi quyết định làm vậy trong

lòng cảm thấy oan ức, bất mãn đến mức nào. Chí ít thì chàng không làm

nàng phải bẽ bàng, không đẩy nàng ra hứng chịu người đời cười chê.

“…” Trái tim nàng bỗng đau nhói.

“Mẫu thân của ta và mẫu thân của nàng vui vẻ như vậy là vì hi vọng chúng ta có thể sống cùng nhau, không phải huynh của ta.”

“…” Đầu nàng cũng bắt đầu đau.

“Nàng là người con hiếu thuận, chắc sẽ không để họ phải buồn chứ!”

“…” Thôi rồi, khắp người nàng đau đớn. Nàng không muốn làm phiền hai bậc

mẫu thân, cũng không phải là không nhìn thấy niềm hi vọng trong mắt họ,

nàng không thể bướng bỉnh đến mức thích thì cướp lấy, không thích thì bỏ đi. Mẫu thân nói, muốn nàng được vui vẻ, vậy cớ sao nàng lại không để

bà vui vẻ hơn, cho dù phải quên đi chính mình.

“Nói đúng ra thì cũng không phải là không có cách để giải quyết.”

“Hả?” Chàng nói liên hồi từ nãy đến giờ, khiến nàng vừa sốt ruột vừa như tự

giày vỏ bản thân, đến câu cuối cùng dường như mọi sự đảo lộn hết. Câu

nói ấy đã khiến lý trí nàng hoàn toàn mê muội.

“Chúng ta có hai

sự lựa chọn. Hoặc là giả bộ như ân ái, để họ tạm thời yên tâm quay trở

về Kỳ Châu, sau khi tiễn họ đi rồi, nàng và ta đại hoan hỉ, sau đó sẽ

nghĩ đến cách để lưỡng toàn cho cả hai bên, rồi báo lại cho họ tất cả.

Hoặc là sáng sớm ngày hôm sau đi thông báo với họ, đừng mơ mộng nữa,

chúng ta không thể vun vén cho ra tình cảm, người nàng thích là đại

thiếu gai chứ không phải là nhị thiếu gia.”

Nhị thiếu gia, đây

gọi là chọn lựa sao? Còn sự chọn lựa nào khác không? Nàng gan to từng

nào mà dám nói ra sự thật? Đó không phải dám yêu dám ghét mà là tự tìm

đến chỗ chết. Mẫu thân sẽ coi như chưa từng sinh ra đứa con không biết

liêm sỉ như nàng, lão phu nhân sẽ căm hận nàng lấy oán trả ân, Triệu

Tịnh An… Triệu Tịnh An sẽ cười nàng không biết tự lượng sức mình.

Suy nghĩ hồi lâu, Hình Hoan không do dự quyết định, “Thiếp chọn cách thứ nhất.”

Điều đó có thực sự khiến tất cả mọi người đều hài lòng không, nàng không

biết. Coi như cùng chàng diễn thêm một vở kịch bù đắp cho sự xuất hiện

không đúng lúc của nàng hai năm trước, cuối cùng sẽ cố gắng kết hợp cho

chàng và Quản Hiểu Nhàn.

“Ngoan.” Chàng cười mãn nguyện, “Nước nguội rồi, lau khô chân, đi ngủ đi.”

“… Chàng không về thiếp ngủ sao được?”

“Ta đi rồi thì chúng ta ngủ cùng nhau sao được?” Nhìn nàng đờ đẫn, chàng

quay mặt lại than thở, giải thích: “Phu thê ân ái chẳng phải là chung

gối chung giường sao? Nàng xem nếu tiếp tục chia phòng ngủ, ban ngày có

thân mật đến đâu cũng có ai tin không? Ta không nghĩ mẫu thân của ta và

Hình phu nhân lại ngốc như nàng.”

“Cũng phải, nhưng…” Nhưng dù sao nàng cũng vẫn là khuê nữ, diễn kịch không cần phải diễn trọn vẹn như thế chứ?

“Nàng ngủ ở giường, ta ngủ ở sạp bên ngoài.” Chàng thu xếp thỏa đáng, cùng

lắm thì nửa đêm thừa lúc nàng ngủ say thì trèo lên giường.

Lão phu nhân nói, kế sách của một ngày thường xuất hiện vào buổi sáng.

Câu nói này không sai, kể từ ngày lão phu nhân và Hình phu nhân đến, buổi sáng sớm nào biệt vườn cũng rất bận rộn.

Hôm nay cũng không ngoại lệ, trời vừa mới sáng, tiếng chân ngựa đã phá vỡ

sự yên tĩnh trong ngõ nhỏ trước phủ. Một chiếc xe ngựa trông rất đẹp

dừng ở trước cửa biệt vườn, đám gia nô vội chạy ra đón, liền nhìn thấy

đại thiếu gia nhà mình nhảy xuống ngựa.

“Đại thiếu gia vất vả

quá.” Đi xem mặt đến cả đêm không về, chắc chắn là nồng say lắm! Nghe

nói những chuyện như thế rất tốn sức.

“Không vất vả gì, phục vụ

vì nhân dân.” Y chỉnh sửa lại trang phục, cười, ra vẻ như rất hiểu đám

người dưới, vỗ vai tên gia nô, “Tiểu, Tiểu Lưu, đống tương cay trên xe

mang vào nhà bếp.”

“Đại thiếu gia, con họ Vương…” Nhớ từ ngày

xưa, đại thiếu gia nhà họ đã có thói quen không nhớ tên người khác, hóa

ra giờ vẫn không có chút cải thiện gì.

“Ơ, ngươi đổi họ từ bao giờ vậy?”

Nhìn xem, y nói rất hùng hồn! Tên nô gia nắm chặt bàn tay, cắn răng, cố đấu

tranh vì họ tên của mình, “Báo cáo thiếu gia, con vẫn họ Vương! Cha con

họ Vương! Ông nội con họ Vương! Ông nội của ông nội con cũng họ…”

“Thôi, thôi, mới sáng sớm đừng xúc động quá, không tốt cho sức khỏe.” Tịnh An

day day huyệt thái dương, “Ta là cậu chủ rất thoáng, thường thì ngươi họ gì ta cũng không để ý. Nhưng, thời gian này tốt nhất đừng nhấn mạnh họ

của ngươi trước mặt ta, kẻo ta đánh cho đau đớn không chữa được đâu.”

Ha, ha, đại thiếu gia nhà họ mặt dày, chẳng sợ gì sao nay lại sợ họ của nô

gia? Tên nô gia bỗng kiêu ngạo hẳn, tự mình suy diễn nguyên nhân, “Đại

thiếu gia, phải chăng tứ cô nương nhà Vương bá bá tối qua đã nuốt chửng

đại thiếu gia rồi?”

“Ngươi nói đủ chưa hả?” Phải chăng y đã thoáng quá với đám nô gia?

Để đến nỗi họ không những thích tìm y để tìm sự an ủi những lúc tình cảm

phiền muộn, mà còn thích bám lấy y học chiêu thức theo đuổi con gái…