cô, Phong Ấn vừa hay tin liền lên máy bay từ thành phố T đến thành phố S, định tặng cho Hạ Viêm Lương một bất ngờ. Cô vẫn chưa hết giờ làm, anh liền ra ngoài mau đặt bánh gato và mua vé xem phim.
Đến tận đêm khuya mà vẫn chưa thấy cô về nhà, chỉ nhận được tin nhắn chúc mừng của cô trên điện thoại.
- Khi nào em đi làm về?
- Tối nay em làm thêm giờ, giờ đang trên đường về nhà, chuẩn bị về đến nơi rồi!
- Ừm, có muốn gặp anh không?
Hạ Viêm Lương khẽ cười: “Muốn, đợi em về đến nhà sẽ gọi cho anh sau nhé!”
Phong Ấn cấm nến lên bánh gato, không bật đèn, trong đầu tưởng tượng ra cảnh cô vừa mở cửa ra nhìn thấy mình sẽ cảm động đến rơi nước mắt, tuy nhiên anh thể tưởng tượng được cảnh tượng mình nhìn thấy mười mấy phút sau đó.
Hạ Viêm Lương về rồi, theo cô về nhà còn có một người đàn ông.
Lúc Lê Duệ đá cửa ra, bàn tay của anh ra đang luồn vào trong váy của Hạ Viêm Lương, miệng đang hôn riết lên cổ cô. Hạ Viêm Lương khẽ rên lên, ờm ờ giả bộ từ chối nhưng bị Lê Duệ dồn vào tủ giày bên tường: “Đừng làm thế Lê Duệ!”
“Ban nãy ai quyến rũ anh lúc anh đang lái xe hả? Giờ lại bảo anh đừng làm thế là sao?” Lê Duệ cười xấu xa: “Đừng ‘làm’ ở chỗ nào? Ở đây à? Hay là ở đây?
Đúng vào thời khắc Lê Duệ đang định kéo khóa quần, chuẩn bị cầm súng “ra trận” thì một đôi giày nam đột nhiên lọt vào tầm mắt Viêm Lương. Não bộ của Hạ Viêm Lương như ngừng trệ, sau đó vội vàng đẩy Lê Duệ ra và chạy vào nhà.
Phong Ấn đứng bên cửa sổ, mắt nhìn ra xa, hai tay chống vào khung cửa, các đốt xương lồi ra, còn vẻ mặt thì điềm tĩnh đến mức đáng sợ. Anh từ từ thu ánh mắt lại, cười khẩy nhìn cô:
- “Xong” nhanh thế sao?
Hạ Viêm Lương mặt trắng bệch, vội vàng kéo lại váy áo. Động tác ấy chẳng khác gì cái gai đâm vào mắt Phong Ấn.
Còn nhớ lúc học cấp ba, hai người lần đầu tiên nếm trải trái cấm xong, Hạ Viêm Lương e thẹn vội vàng kéo lại váy áo trước mặt anh. Cái động tác ấy so với bây giờ đúng là khác nhau một trời một vực.
Lê Duệ đủng đỉnh xuất hiện, dường như đã biết trước sẽ có một ngày như thế này, trên mặt anh ta chẳng có chút hoang mang hay xấu hổ nào, càng không có sự bối rối, thản nhiên đến mức khiến Phong Ấn cảm thấy bản thân mình mới là cái kẻ súc sinh vụng trộm kia.
Lê Duệ nhìn thấy cái bánh gato ở trên bàn, chợt sực nhớ ra: “Hôm nay là sinh nhật của cậu, sao tôi lại quên mất ngày trọng đại của người anh em tốt của mình nhỉ?”, anh ta xoay xoay cái nhẫn trên tay khiến cho Phong Ấn càng thêm tức mắt: “Hay là coi như đây là món quà sinh nhật bất ngờ tôi tặng cho cậu, thế nào? Thích không?”
Cùng một kiểu dáng với cái nhẫn mà Hạ Viêm Lương đeo trên tay, hóa ra đó là nhẫn đôi.
Sinh nhật lần đó anh đã nhận được món quà khó quên nhất trong đời: sự phản bội trong tình yêu lẫn tình bạn. Anh cũng không biết tại sao lúc ấy mình lại bình tĩnh đến như vậy, bình tĩnh đến mức không nói một câu gì với Hạ Viêm Lương.
- Cô ấy cần một người đàn ông thực sự ở bên cô ấy, chứ không phải là một người đàn ông cả năm không thấy mặt, lại còn lúc nào cũng phải lo lắng anh ta không thể trở về. Đương nhiên, cũng có thể nguyên nhân là do cậu từ bỏ quyền thừa kế tập đoàn Phong Thị, mặc dù phi công thu nhập không thấp, nhưng so với thân phận là nữ chủ nhân tập đoàn Phong Thị tương lai thì… hài!
Trước khi đi, Lê Duệ đã thì thầm vào tai Phong Ấn như vậy. Sau đó anh ta bỏ đi, nhường lại không gian cho hai người họ.
Cả căn phòng rơi vào sự im lặng đầy chết chóc. Trong đầu Phong Ấn chợt nảy lên một ảo tưởng, ảo tưởng Hạ Viêm Lương sẽ khóc, sẽ nói với anh rằng đó chẳng qua chỉ là một phút nông nổi, hồ đồ của cô và cầu xin sự tha thứ ở anh.
Đáng tiếc rằng Hạ Viêm Lương không rơi lấy một giọt nước mắt. Cô ta khoanh tay đứng nhìn anh, ánh mắt có đôi chút áy náy, có đôi chút không thoải mái, càng nhiều hơn là sự yếu đuối, duy nhất chỉ không có tình yêu.
Lúc anh chạm vào người cô ta, cô ta thậm chí còn có ý né tránh, Phong Ấn kéo đầu Hạ Viêm Lương lại gần, giọng nói chậm rãi và trầm lắng: “Sợ à? Sợ tôi đánh cô sao?”
Anh muốn nói anh yêu cô như vậy, sao nỡ đánh cô cho được?
Nhưng Phong Ấn đã nuốt hết những lời này vào trong bụng, nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp của Hạ Viêm Lương như muốn tìm kiếm thứ gì đó.
Nhưng… không tìm thấy bất cứ thứ gì.
“Anh có thể trách em, nhưng là phụ nữ, em có thứ em cần, mà những thứ này anh không thể mang lại cho em!” Hạ Viêm Lương không hề né tránh cái nhìn của anh, nghẹn ngào nói.
Phong Ấn buông tay ra, bình tĩnh nói: “Em đừng nói rằng hồi đầu em đến với anh chẳng qua chỉ vì cái họ của anh, bởi vì có tập đoàn Phong Thị ở sau lưng?”
Cho dù Hạ Viêm Lương có thừa nhận anh cũng không biết nên làm thế nào để khiến cho bản thân mình tin, những chuyện trong quá khứ ấy sao có thể là giả tạo chứ?
Hạ Viêm Lương bỗng rơi nước mắt, cố gắng không nấc lên: “Xin lỗi, xin lỗi Phong Ấn, nhưng em… thật sự yêu anh ấy rồi, em biết như thế là bất công với anh, nhưng em không kiểm soát được tình cảm của mình!”
Trong mắt của Phong Ấn, nước mắt của Hạ Viêm Lương bỗng trở nên thật nhơ bẩn, nhưng lại chẳng khác gì những mũi dao găm vào tim anh. Cuối cùng