ng thu về được thì sẽ không có chỗ để khóc đâu."
Diệp Tiểu An không quen chà xát cánh tay, "Sao tự nhiên lại văn nghệ thế, đây là kinh nghiệm của anh sao?"
Giang Thiệu cười cười, "Miệng của nha đầu này cũng thật độc, tóm lại một câu nói, có chừng mực."
Diệp Tiểu An khinh thường nghiêng đầu, con ngươi lại hơi tối đi. Cô đột nhiên đứng dậy đi về trước, "Em đã đồng ý với ba em gả mình đi trước khi 25 tuổi, em rất hiếu thuận, không thể nuốt lời."
Giang Thiệu bước chậm chút, nhìn bóng dáng nhỏ đó lúc ẩn lúc hiện, mặc y phục của anh vào nhìn như một học sinh trung họ chưa tốt nghiệp, khiến trong lòng anh nhấc lên gợn sóng. "Vậy em không nên tìm Tả Trí, cậu ta không thích hợp với em."
Anh cuối cùng đã nói ra những lời này, đáng tiếc, cô không nghe thấy.
Diệp Tiểu An quả nhiên bị cảm, còn là bị cảm nặng. Khi đầu cô choáng váng nằm trên giường mãnh liệt rút giấy ra lau lỗ mũi thì Tả Trí đang ở bệnh viện vô nước biển với Trần Dao. Làm việc cường độ cao lâu dài rốt cuộc khiến cô bị bệnh, phát sốt cao.
—— anh đang họp. . . . . .
Tả Trí cầm điện thoại di động suy nghĩ một lát, xóa bỏ hai chữ đi họp.
—— anh đang tra án, mấy ngày tới không thể đi tìm em.
Biên tập tin nhắn xong liền gửi đi cho Diệp Tiểu An, anh lại thiết đặt số của Diệp Tiểu An vào danh sách đen.
Nhìn gương mặt hơi có vẻ tiều tụy của Trần Dao anh liền thấy đau lòng, Trần Dao ngủ một lát thì bị tiếng khóc rống của đứa bé ngoài hành lang đánh thức, nhắm mắt lại phiền não cau lông mày. "Tả Trí, tắt TV đi!"
Tả Trí cười, dịch dịch góc chăn cho cô. "Cô vợ nóng đầu, chúng ta đang ở bệnh viện đấy."
Trần Dao mở ra đôi mắt mông lung vô hồn một lát, rồi lại nhắm lại nhích về phía Tả Trí. "Truyền xong thì đánh thức em, em còn phải trở về công ty trông chừng, hạng mục này rất quan trọng."
"Có thể quan trọng cỡ nào chứ, em đã vậy còn nhớ công ty, dứt khoát dẹp đi, anh cũng đâu phải không nuôi nổi em." Tả Trí vén tóc của cô lên, bị cô đẩy ra. "Tả Trí, trước khi chúng ta kết hôn đã nói rõ rồi mà? Anh không thể can thiệp vào sự nghiệp của em."
"Anh không can thiệp sự nghiệp của em, nhưng em không cảm thấy sự nghiệp của em đã can thiệp vào hôn nhân của chúng ta sao?"
"Hôn nhân của chúng ta thế nào? Em biết rõ lúc bận rộn làm việc đã lạnh nhạt với anh, nhưng anh đừng nói như em thật có lỗi với anh chứ." Trần Dao hỏi ngược lại, khí thế quái lạ. Tả Trí giật giật khóe miệng, anh cũng không thể gây gỗ với cô trong lúc cô ngã bệnh. "Không sao cả, em ngủ đi, lát anh gọi em."
. . . . . .
Buổi tối Tả Trí hẹn Giang Thiệu ra ngoài uống rượu, một ly một ly uống chưa đã ghiền liền trực tiếp đổi thành uống cả chai. Tửu lượng Giang Thiệu tốt, Tả Trí cũng không kém, kết quả trên bàn dưới bàn đầy vỏ chai rượu thì hai người cũng chỉ mới say bảy phần.
"Có lúc cảm thấy Trần Dao thật con mẹ nó. . . . Anh nói sao tôi lại thua trên tay một người phụ nữ còn cứng hơn cả tôi chứ? Gia ở trường cảnh sát cũng không có liều mạng giống cô bây giờ!" Tả Trí nửa gục xuống bàn oán trách, trong tay lên nửa bình rượu giơ. Giang Thiệu cười, "Chính cậu trời sanh mệnh tiện có thể trách ai chứ?"
"Tôi nhổ vào!" Tả Trí hung hăng nhổ một ngụm, "Anh không tiện sao? Đời này cũng chỉ có một người phụ nữ là chị tôi? Con mẹ nó anh còn tiện hơn tôi đó!"
Giang Thiệu tự giễu bĩu môi, "Vừa đúng song tiện kết hợp rồi."
"Ai kết hợp với anh, gia thích con gái!" Tả Trí và Giang Thiệu nói nói nói, hai người lại ngửa đầu tiêu diệt một chai. Hai người đàn ông ngoại hình xuất chúng này nghiễm nhiên là một phong cảnh không thể sao lãng ở quầy rượu, phụ nữ đến bắt chuyện không ít, chưa nói vài câu đều bị Tả Trí mượn rượu giả điên hù dọa chạy.
"Không có tí sức lực nào, không có xinh đẹp như Trần Dao, không có nghe lời đùa vui như Tiểu Diệp Tử." Tả Trí đốt điếu thuốc, dựa vào trên ghế, không có hình tượng chút nào. "Như đã nói, tôi thật không thể xuống tay với Tiểu Diệp Tử, cô gái này có lúc ngốc như đứa bé, nói như thế nào đây, trêu chọc cô thế nào thương cô cỡ nào đều được, nhưng thật không đành lòng đưa cô lên giường, rất tội lỗi."
Giang Thiệu hơi kinh ngạc, "Đã lâu vậy hai người còn chưa lên giường?"
"Không có, cô vẫn còn nguyên đấy." Tả Trí cười không có cách nào, "Nếu như Trần Dao có thể nghe lời bằng một nửa Tiểu Diệp Tử, tôi chết cũng nhận."
Giang Thiệu trầm mặc một hồi lâu, trong lòng không khỏi có chút phiền não. "Cậu dùng Diệp Tiểu An làm thế thân của Trần Dao, muốn chơi tới khi nào, cô không phải là cô gái chơi đùa trong tình cảm, cậu không yêu cô cũng không ly hôn với Trần Dao thì đừng giày xéo con gái người ta nữa, làm cầm thú là phải gặp báo ứng."
Tiếp xúc càng nhiều Giang Thiệu càng không đành lòng nhìn Diệp Tiểu An ngây ngô nhớ Tả Trí cả ngày. Anh là anh em của Tả Trí, vật hợp theo loài người chia theo nhóm, Giang Thiệu cởi cảnh phục thì cũng bất cần đời dạo chơi nhân gian giống Tả Trí, nhưng lương tâm anh ít nhiều vẫn không yên.
"A, không thương không có nghĩa là không thích, Diệp Tiểu An đúng là một cô gái tốt, nếu không phải là tôi gặp gỡ Trần Dao trước nhất định bắt cô về giày xéo." Tả Trí
