hạm sai lầm, liền mím môi, cứng cổ đứng bất động ở đó.
"Dương tỷ tỷ, chúng ta cứ đi như vậy sao?" An Tiểu Nhu tức đến đỏ mặt, họ khi dễ nàng thì không sao, nhưng lại còn đụng đến Dương tỷ tỷ nữa.
"Tiểu Nhu, muội phải nhớ kỹ, dù sao chúng ta cũng là người, nên biết hào phóng một chút, không thể chỉ vì bị chó cắn mà đi cắn lại nó đúng không?" Nàng đã chịu đủ cái kiểu cứ hai ngày ba bữa lại tìm tới gây phiền toái của tỷ muội Vương gia, trở mặt thì trở mặt, dù sao lúc đầu, nàng cũng chẳng mấy hảo cảm với Vương gia này.
Nhớ lại buổi chiều đầu tiên khi vừa đến Vân Châu, phòng tắm của bọn họ còn đang thu dọn, nên phải qua Vương gia mượn một lần. Lúc tắm nàng phát hiện, trên chiếc kệ đặt quần áo có hai ba mươi đồng tiền, rất dễ thấy. Mặc kệ Vương gia là cố ý hay vô tình, nàng cũng không so đo.
Nhưng nàng mới vừa tắm xong, Vương Thiến Vân liền viện cớ đi vào phòng tắm, Dương Nghi chờ ở bên ngoài.
Vương Thiến Vân đi ra, ánh mắt phức tạp nhìn Dương Nghi một cái, một chữ cũng không nhắc đến chuyện tiền đồng. Dương Nghi cười lạnh trong lòng, dùng mười mấy văn tiền để thử người khác sao? Mặc kệ mục đích là gì, cũng đều khiến cho người ta chán ghét.
"È hèm ——"
"Nhị gia ——"
Không biết Nhị gia đã thấy được bao nhiêu? Trong lòng mọi người đều không dám chắc, Vương Thiến Vân sợ hãi, lại càng thêm tức giận muội muội chỉ biết gây chuyện.
"Ừ ——" tiểu nữ nhi của Vương gia sao lại như vậy? Cái gì thô tục cũng nói ra được. Vừa rồi, hắn ở một bên nghe thấy cũng khó chịu, nhưng giờ đã khôi phục lại vẻ bình thường. Hắn lạnh lùng nhìn Vương Tuệ Xảo một cái, thấy nàng ta không chịu nổi sợ đến phát run, mới dời tầm mắt. Mặc dù không đến mức phải so đo với một tiểu nha đầu, nhưng tiểu nữ nhi Vương gia nên bị phạt.
Theo ý hắn, vẫn là Dương nha đầu tốt hơn, không chủ động gây chuyện, nhìn thế nào cũng thấy thuận mắt. Hắn có nên nghĩ đến việc bảo Vương gia dọn ra ngoài không? Tránh cho Dương nha đầu học theo, khiến một đứa bé ngoan ngoãn bị người ta dạy bậy, Đồng Nhị gia cân nhắc.
Dương Nghi thấy Nhị gia lẳng lặng đứng ở đó không nói gì, không có cách, chỉ đành phải nhắm mắt chờ. Ai bảo mình hôm nay là nha hoàn cận thân của người ta chứ: "Không biết Nhị gia trở về phủ lúc này, có gì phân phó?" Bị Vương Tuệ Xảo náo loạn như vậy, ý muốn đi dạo hội chùa của Dương Nghi cũng nhạt đi, chẳng bằng ở nhà vậy.
Đồng Nhị gia cúi mắt, thấy Dương Nghi ngước đầu đầy hi vọng nhìn mình, giống như đang mong đợi mình sai bảo, con ngươi sâu thẳm thoáng qua một chút ý cười, nhanh đến mức không để cho bất kì ai phát hiện: "Ừ, tối nay có người tới đây, ngươi đi nói với nhũ mẫu một tiếng, sau đó chuẩn bị chút thức ăn."
Nói xong, nhìn An Trí Viễn gật đầu một cái, rồi bước tới thư phòng.
Trong lòng Dương Nghi rất vui vẻ, rốt cuộc cũng không cần dính dáng gì đến tỷ muội Vương gia nữa, vì vậy áy náy nhìn huynh muội An gia nói: "Xin lỗi, không thể cùng hai người đi dạo hội chùa rồi."
"Không có việc gì, chuyện Nhị gia giao cho quan trọng hơn." An Trí Viễn nói.
An Tiểu Nhu cũng không dám có dị nghị gì.
Dương Nghi thuận lợi rời khỏi, đi làm việc Nhị gia phân phó. Edit: Fuly.
Hai tháng sau, Thẩm Thanh áp tải một lượng lương thực lớn trở lại Vân Châu.
Dương Nghi nhìn Thẩm Thanh đang phân phó mọi người chuyển lương thực vào kho hàng. Sau khi xong hết, nàng mới bước lên "Thanh thúc, phụ thân và nương của con vẫn khỏe chứ?"
"Rất tốt, thân thể còn đang tráng kiện, ca ca con cũng đã vào tường tư thục. Bọn họ nhờ ta chuyển lời bảo con đừng quá lo lắng cho gia đình nữa."
Dương Nghi nghe ca ca của mình được đến trường, cảm thấy rất vui mừng. Nàng hy vọng ca ca có thể quý trọng cơ hội, cố gắng học. Nàng không cầu ca ca có thể thi được công danh, chỉ cầu huynh ấy biết nhiều chữ nghĩa hơn một chút, tầm nhìn cùng tương lai sẽ rộng mở hơn, không phải kiếm miếng ăn dựa vào mấy mảnh đất nữa.
"Đúng rồi, nương con còn nhờ ta mang vài thứ về đây."
Dương Nghi nhận lấy túi đồ, vừa vào phòng liền mở ra, là một bộ xiêm y màu hồng cánh sen, tuy chất vải không phải là loại quá tốt, nhưng đường may rất tinh tế. Nàng mặc thử lên người, hơi rộng một chút, ắt hẳn là do nương đã hỏi Thanh thúc dáng người hiện giờ của nàng, sau đó ước chừng theo để may rồi.
Nhớ tới tình huống trong nhà, Dương Nghi có chút đau lòng, nhà nàng tuy chưa đến nỗi nghèo rớt mồng tơi, nhưng muốn đi học thì phải tiêu tốn rất nhiều tiền. Hôm nay, trong nhà nhất định đã rất khó khăn, số bạc lúc nàng ký văn khế cầm cố trước kia sợ là không còn thừa bao nhiêu. Hơn nữa, phòng ốc cũng không bền chắc, mỗi khi trời mưa, người trong nhà luôn lo lắng, chỉ sợ nó sẽ đổ sụp bất cứ lúc nào. Nghe nói năm nay không ít nơi xảy ra nạn lụt, đến cả địa phương quanh năm khô hạn như Vân Châu cũng mưa vài trận vào tháng năm tháng sáu, thiết nghĩ Thông Châu còn nhiều hơn. Mùa hè này, trong lòng phụ thân và nương khẳng định không dễ chịu. Phụ thân nàng đã sớm muốn sửa lại nhà cho tốt hơn, nhưng đáng tiếc “hữu tâm vô lực”.
Lần này nàng nhờ Thanh thúc đưa về một ít da lông là hy vọng có thể bán được nhiều tiền một chút, để trong
