XtGem Forum catalog
Gả Cho Lão Nam Nhân

Gả Cho Lão Nam Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210511

Bình chọn: 7.00/10/1051 lượt.

thị đang nấu cơm, nghe bên ngoài có tiếng động, đưa tay lau qua loa lên tạp dề mấy cái, bước ra sân nhìn.

"Đại nữ nhi?" Lâm thị chần chờ kêu một tiếng.

"Tỷ tỷ, là tỷ sao?"

"Nương, nhị nha đầu, là con, con đã trở về." Dương Nghi cười nhìn người nhà.

"Tốt rồi, về là tốt rồi. Nghi nhi nhà chúng ta đã trở thành đại cô nương, nương cũng sắp không nhận ra rồi." Đôi môi Lâm thị run rẩy, không dám tiến lên, một thân xiêm y này, chắc là rất quý đi? Đừng nên bị dây bẩn thì hơn.

"Nương, những thứ này đều là quà con mang về tặng mọi người, mau gọi phụ thân cùng đại ca ra giúp con một tay đi!" Dương Nghi tiến lên, thân thiết kéo tay mẫu thân, chỉ vào đống đồ kia, cười nói.

"Tốt —— tốt ——" Lâm thị vui mừng đến rơi lệ.

Nhị nha đầu nhanh trí, thừa lúc họ còn đang nói chuyện, chạy vào nhà gọi Dương Đại Dũng và Dương Uy.

"Phụ thân, đại ca, Tiểu Tứ."

Tiểu Tứ vừa được bốn tuổi, lúc này, bé nắm ống quần Dương Uy mở đôi mắt to tò mò nhìn Dương Nghi. Dương Nghi khom lưng, ôm bé lên, "Phụ thân, nương, chúng ta mau mang đồ vào nhà thôi? Bên ngoài trời rét, đừng nên để Tiểu Tứ bị cảm lạnh."

Phu thê Lâm Đại Dũng đồng ý, không bao lâu sau, mọi thứ đã chuyển vào phòng của phu thê Lâm thị. Lâm thị đi nấu cơm, những người khác ngồi trong nhà nói chuyện phiếm.

Dương Nghi biết đại ca đã đậu tú tài, rất vui mừng, đây là chuyện mà kiếp trước không có.

Buổi trưa, cả nhà vui vẻ ăn bữa cơm đoàn viên. Tiếp đó, không ngừng có người tới cửa nhà Dương gia thăm hỏi, đều là vài người họ hàng, cùng với hàng xóm chung quanh. Cũng may Dương Nghi mang về rất nhiều đồ, trong đó có vài thứ đặc sản của Vân Châu, nàng nói Lâm thị mang một ít ra tặng mọi người, tránh thất lễ.

Mọi người thấy Dương Nghi trưởng thành xinh đẹp, không ít người động lòng muốn kết thân hoặc làm mai.

Cứ như vậy, Dương Nghi ở lại nhà hai ngày, ngày đầu tiên tiếp đón hương thân, ngày thứ hai đi theo Lâm thị về thăm nhà ngoại. Trước khi đi biếu hai lão nhân gia mỗi người một bao lì xì đựng hai lượng bạc, nàng không dám để quá nhiều. Mấy lượng bạc, đủ dùng là được rồi, vẫn không nên khiến người ta chanh chấp, soi mói thì tốt hơn.

Tối hôm từ nhà ngoại về, Dương Nghi liền lấy ra hai mươi lượng bạc, để phụ thân cùng nương sửa sang lại phòng ốc.

"Những thứ con mang về kia, không tốn kém quá chứ? Hàng năm còn sai người mang nhiều bạc về cho chúng ta như vậy ——"

"Đại nữ nhi, con nói thật với chúng ta đi, bạc này là do con kiếm được sao?"

Mặc dù Dương Nghi chỉ mới về nhà có hai ngày, nhưng cũng có nghe qua tin đồn trong thôn, nói bạc của nàng không đàng hoàng. Nàng bực mình, những người này thật đúng là không muốn ai sống tốt hơn họ.

Đối mặt với vấn đề của phụ thân và nương, Dương Nghi thở dài, quyết định vẫn nên giải thích một chút: "Phụ thân, nương, này bạc đúng là do con kiếm được."

Thấy hai người không tin, nàng chỉ phải tiếp tục: "Năm trước, mấy tấm da lông con nhờ người mang về, hai người bán được bao nhiêu bạc?"

"Tất cả đều giữ lại cho con, chúng ta không nỡ bán!" Lâm thị chen miệng, vừa nói, bà vừa nghĩ đến lai lịch của mấy tấm da lông kia.

Dương Nghi sờ sờ chúng: "Những thứ này ở Vân Châu giá bao nhiêu tiền, hai người biết không? Chỉ tính khối da Chồn này thôi mà nói, ở Vân Châu là 100 văn, nhưng ở Thông Châu thì sao? Ít nhất cũng phải ba bốn trăm văn tiền. Một tấm da chồn nho nhỏ như vậy, đã có giá chênh lệch cao thế, đừng nói tới những tấm da lông quý giá hơn. Hàng năm, con ở Vân Châu góp nhặt không ít da lông, sau đó nhân mỗi lần Thanh thúc về Thông Châu lại nhờ ông bán giúp, cứ kinh doanh như vậy, những năm này con cũng kiếm được không ít." Nàng tránh nặng tìm nhẹ, giải thích sơ lược qua những thứ đặc sản mang về kia. Bây giờ, tâm tư của lão phu nhân ở Đồng gia thế nào còn chưa biết, nàng không muốn khiến người nhà lo lắng.

Phu thê Dương thị nghe đến trợn mắt há miệng, bọn họ thật không nghĩ tới nữ nhi nhà mình lại có năng lực như vậy.

"Ông nó, tôi đã nói là không nên nghe lời người ngoài nghi ngờ nữ nhi của mình mà."

"Tôi biết rồi." Dương Đại Dũng ý vị nhận sai: "Đều tại tôi tai mềm, tin lời nói khốn kiếp của người khác, Nghi nhi, con tha thứ cho phụ thân chứ?"

Dương Nghi bật cười, "Phụ thân, việc này đâu có nghiêm trọng đến thế, hai người cũng là quan tâm con thôi mà. Đúng rồi, số bạc này hai người nhất định phải nhận lấy, nhà mình cũng nên sửa sang lại rồi."

Lần này phu thê Dương thị không từ chối nữa, đây là bạc do nữ nhi bọn họ đường đường chính chính kiếm được, bọn họ cũng yên tâm.

Ngày thứ ba, Dương Nghi chào người nhà, mướn một chiếc xe ngựa đi về hướng Đồng phủ. Đồng Nhị gia có nói sẽ cho xe qua đón nàng, nhưng bị nàng từ chối, bây giờ là thời điểm quan trọng, nàng không muốn phô trương quá mức.

Edit: Fuly.

Dương Nghi đi tới viện của lão phu nhân, thỉnh an xong, không bao lâu, lão phu nhân liền đi vào vấn đề.

Lúc đến đây, Dương Nghi đã biết, kế tiếp sẽ có một trận chiến ác liệt phải đánh. Muốn đạt được sự chấp thuận của lão phu nhân, trận chiến này nàng chỉ có thể tự dựa vào sức của bản thân, không ai có thể giúp nàng. Nàng cũng không sợ,