ng, Đồng Khoát Nhiên không có dị nghị gì. Đồng Uẩn Nhiên khuyên đôi câu, thấy tâm ý lão phu nhân đã quyết, cũng liền đồng ý. Vì vậy, dưới sự chứng kiến của Tộc trưởng Đồng gia cùng lão phu nhân, chia làm hai nhà. Thật ra thì tài sản đã sớm phân ra rồi, chỉ còn thiếu nghi thức mà thôi.
Chuyện ở riêng chẳng mấy ảnh hưởng đến Đồng Nhị gia cùng Dương Nghi, thời gian này, hai người vì chuyện thành thân mà bận đến tối tăm mặt mũi. Thật ra thì chủ yếu là Nhị gia vội, Dương Nghi cũng chẳng phải nhúng tay vào việc gì, trừ đo mấy bộ quần áo, thì chính là bị Vưu đại nương bắt đi điều dưỡng thân thể.
Đối với hôn sự của Dương Nghi, trừ Lâm thị lo lắng nữ nhi sẽ bị khắc ra, Dương Đại Dũng thấy Dương Nghi vẫn kiên trì, cũng liền thuận theo, cuộc sống sau này là của con bé, con bé cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc là được rồi.
Ngày thành thân, có không ít người tới xem. Thật ra thì từ khi hôn sự được ấn định, đã có không ít người nói Dương gia thật quá lớn gan, đều chờ nhìn thử xem khi nào thì Dương Nghi bị khắc chết. Đáng tiếc mãi đến ngày thành thân, Dương Nghi vẫn bình an vô sự, khiến không ít người thất vọng.
Từ khoảnh khắc chiếc khăn voan trùm lên đầu kia, cả người Dương Nghi liền cứng đơ như rối gỗ, toàn bộ hành trình đều do hỉ nương ra hiệu, bà bảo đi thì đi, bảo dừng liền dừng, bảo lạy liền lạy. Đợi đến khi âm thanh "đưa vào động phòng" vang lên, nàng mới khẽ thở phảo nhẹ nhõm.
Ngồi ở trong tân phòng, chờ thời gian trôi qua. . . . . .
Hỉ nương thấy Nhị gia đi vào, vội lên tiếng chúc mấy lời cát tường.
Đồng Khoát Nhiên cho bà ta một bao tiền lì xì, bà ta nhận lấy rồi thức thời lui ra ngoài.
Đồng Khoát Nhiên dùng gậy hỷ đẩy khăn voan đỏ ra, cảm thấy rất hài lòng với đám người giúp Dương Nghi trang điểm. Ngày thường, ngũ quan Dương Nghi vốn đã rất khá, sau khi điểm trang lên, nhan sắc lại càng mặn mà thêm vài phần, khiến Nhị gia rất tự đắc, tân nương xinh đẹp như vậy, sau này sẽ là thê tử của hắn rồi.
Trong khoảnh khắc khăn đỏ bị vén lên, ánh sáng bất ngờ trong tân phòng xông vào mắt làm Dương Nghi có chút khó chịu, chớp mi một lúc mới trở lại bình thường.
Nhị gia thừa dịp Dương Nghi nháy mắt, ôm nàng đặt lên đầu gối, đôi tay rắn chắc vòng quanh eo thon của nàng, thân mật chống cằm lên cổ nàng, khẽ cảm thán: "Rốt cuộc đã cưới được nàng về nhà rồi."
Dương Nghi không ngờ hắn lại phóng túng như vậy, cả người nàng cứng lại, cảm nhận được đôi chân rắn chắc dưới mông mình, nàng bất an khẽ vùng vẫy.
"Ahhh, đừng động ——"
Dương Nghi tự nhiên hiểu được thứ đang để dưới mông mình là gì, mặt nàng đỏ bừng, thân thể căng thẳng, khẽ cúi đầu nhỏ giọng kháng nghị: "Chàng buông người ta ra đã ——" nàng không phải là tiểu cô nương cái gì cũng không hiểu. Nhớ năm đó, của Đồng Văn Nóc cũng rất lớn, lúc vừa mới biết mùi đời cũng khiến nàng chịu không ít đau khổ, sau mấy lần mây mưa, nàng mới khá hơn. Hôm nay, chỉ dựa vào cảm giác, nàng cũng biết của Đồng Khoát Nhiên còn lớn hơn nhiều. Nàng không khỏi lo lắng, tối nay hẳn là không tránh được đau khổ rồi.
Nhị gia cười lên ha ha, đưa bàn tay to lớn khẽ vuốt lưng nàng "Đói bụng không?"
"Ừm!"
Đồng Khoát Nhiên ôm nàng đến ngồi xuống cạnh bàn: "Muốn ăn cái gì? Ta lấy cho nàng." Cho nàng ăn no, lát nữa nàng mới có sức cho hắn "ăn" no chứ.
Dùng bữa xong, tẩy rửa thân thể, mặc y phục, dù chậm thế nào, cũng đến lúc nghỉ ngơi. Nàng dùng dằng như vậy, cũng chỉ vì xấu hổ thôi.
Trở lại tân phòng, Dương Nghi thấy Đồng Khoát Nhiên đang dựa vào đầu giường ngủ say, cuốn sách trên tay xiêu vẹo. Trong lòng nàng vui mừng, rốt cuộc không dây dưa nữa, đi tới bên giường, buông màn xuống, vừa định vượt qua người hắn nằm vòng trong. Eo đột nhiên bị người ta ôm lại, một hồi thiên hoàn địa chuyển, nàng đã bị người khác đặt dưới thân.
Thân hình to lớn của Đồng Khoát Nhiên ẩn hiện trong trướng, có vẻ cực kì to lớn.
"Chàng giả vờ ngủ!" Dương Nghi trừng mắt nhìn hắn.
"Ha ha, Binh Bất Yếm Trá, nếu ta không giả vờ ngủ, không biết nàng còn định dùng dằng tới khi nào." Nói xong, Đồng Khoát Nhiên yên lặng nhìn tiểu thê tử dưới thân "Nghi Nhi, ta cảm thấy rất vui khi có thể lấy được nàng."
"Thiếp cũng thế." Dương Nghi dịu dàng nói.
Dưới ánh nhìn tràn ngập dục vọng cùng xâm lược của Đồng Khoát Nhiên, mặt Dương Nghi dần dần nóng lên, trong lòng tê dại, muốn dời mắt đi, rồi lại cảm thấy không bỏ được.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn lộ ra một mảnh hồng nhuận, lông mi thon dài, mũi xinh mượt mà, phía dưới là đôi môi đỏ mọng đang khẽ nhếch, giống như mời gọi người thưởng thức.
Đầu Đồng Khoát Nhiên càng cúi càng thấp, dần dần chạm đến môi nàng, trằn trọc một lúc rồi tiến sâu vào trong, giống như khẽ dò xét, rồi trực tiếp cuốn lấy cái lưỡi thơm tho, quấn quýt triền miên. Đôi tay hắn chu du trên người nàng, dần dần cởi bỏ mọi chướng ngại, của nàng và cả của hắn.
Tay Dương Nghi cũng chẳng biết đã đặt lên cổ Đồng Khoát Nhiên tự lúc nào, khẽ đáp lại hắn. Hành động của nàng, càng khiến Nhị gia như điên cuồng hơn.
Edit: Fuly.
Mây mưa qua đi, Đồng Khoát Nhiên nằm trên giường, ôm Dương Nghi đặt lên người hắn, đưa tay