nh lập tức liên tưởng đến Bạch Lộ, trong lòng
chợt động, nhưng miệng thì không chịu thừa nhận: “Em còn không hiểu anh sao?
Anh mà gian dối, em biết trước giờ anh không có nhiệt tình gì với con gái mà.”
Những lời này là nói với cô, cũng là nói với chính
mình, còn cố ý nhấn mạnh câu cuối cùng. Anh không nên có vướng bận nhớ nhung gì
đối với Bạch Lộ, bởi anh là Chương Minh Viễn trước nay không hề có nhiệt tình
gì với con gái.
Tình Tử càng tươi cười nịnh nọt: “Em biết, ngoài em
ra, anh chưa từng nhiệt tình, chưa từng nghiêm túc với cô gái nào hết.”
“Đúng vậy, ngoại trừ em, anh chưa từng nhiệt tình,
chưa từng nghiêm túc với cô nào hết.”
Anh máy móc lặp lại một lần, vừa nói vừa ra sức gật
đầu tỏ vẻ nhấn mạnh. Giống như cái gật đầu này có thể xóa bỏ triệt để chút tâm
tư không rõ ràng dành cho Bạch Lộ trong lòng anh.
Thế nhưng anh không làm được, anh ra sức áp chế bản
thân, nhưng chung quy không áp chế nổi. Tình cảm âm thầm ẩn náu trong tim, ngờ
đâu tựa như dung nham dưới lòng đất mãnh liệt tuôn trào. Anh yêu Bạch Lộ, chưa
bao giờ dốc lòng nhập tâm đi yêu một người con gái nào đến thế. Cô là kiếp số
của đời anh – kiếp số tránh không được, trốn không thoát.
4.
Bạch Lộ xin nghỉ công việc ở cửa hàng chuyên doanh
thêu chữ thập, cô muốn tận dụng mọi khả năng dành thời gian cho thế giới hai
người của mình và Chương Minh Viễn. Mấy ngày nay hai người hầu như không đi
đâu, chỉ cùng nhau ở lỳ trong nhà. Cùng nhìn nhau không chán[19'>,
không phải chỉ mình núi Kính Đình. Hai con người một lòng yêu thương nhau, cũng
có thể nắm tay nhìn nhau không chán như vậy.
Đến hôm đêm bình an, hai người mới dắt nhau tay trong
tay đi ra ngoài cảm nhận không khí ngày lễ. Vốn dĩ Chương Minh Viễn định dẫn cô
tới một câu lạc bộ tư nhân để chơi qua đêm lễ này, nhưng cô lắc đầu: “Thôi cứ
tới chỗ nào bình dân chút đi.”
Đặt mình vào những nơi cao cấp như vậy, Bạch Lộ ít nhiều
có cảm giác dè dặt, vả lại người biết Chương Minh Viễn cũng nhiều, bị người ta
trông thấy anh dẫn cô gái khác không phải vợ chưa cưới thân mật ra vô dù sao
cũng vẫn không tốt lắm. Bản thân anh không ngại, nhưng cô phải nghĩ cho anh,
yêu một người chính là không kìm lòng được mà suy nghĩ cho người đó.
Anh hỏi cô: “Vậy em muốn đi đâu? Nghe em cả đấy.”
Cô nghĩ nghĩ: “Mình tới nhà thờ đi, chơi lễ Giáng Sinh
ở nhà thờ chẳng phải là lựa chọn hay nhất sao.”
Anh mỉm cười đồng ý: “Được, vậy đi nhà thờ.”
Hai người cùng nhau đến nhà thờ Thiên Chúa cổ xưa nhất
của Bắc Kinh, trong nhà thờ vốn nồng đậm sắc thái tôn giáo, giữa dòng người hỗn
độn đón mừng Giáng Sinh, lắng nghe những bài ca Giáng Sinh cùng tiếng đàn organ
trong đêm bình an, đây là bầu không khí lễ không thể cảm nhận được ở nơi khác.
Sau khi rời khỏi nhà thờ, hai người đi vào một quán
bar gần đó. Trong quán bar náo nhiệt vô cùng, nam nữ trẻ tuổi thời thượng thỏa
sức ăn chơi chè chén, khiến cả quán bar trở thành một vùng biển tưng bừng. Trên
sân khấu có một ban nhạc rock đang biểu diễn, từng ca khúc dâng trào tình cảm
mãnh liệt vang vọng khắp nơi.
Khi ban nhạc đang nghỉ ngơi, Chương Minh Viễn đột
nhiên nhìn Bạch Lộ nháy mắt mỉm cười: “Anh lên chơi một bản cho em nghe nhé?”
Cô nhớ ra anh từng là người mê nhạc Rock ‘n Roll, bèn
gật đầu cười nhẹ: “Được đó.”
Chương Minh Viễn bước lên sân khấu, sau khi thì thầm
vài câu với người chơi đàn ghi-ta của ban nhạc, thuận lợi lấy được đàn ghi-ta
của người kia. Anh đứng giữa sân khấu, chùm đèn chiếu trắng toát hắt lên người
anh, làm tôn lên dáng người cao ráo thẳng tắp như thân tùng. Ngón tay thon dài
khéo léo gảy trên dây đàn ghi-ta, âm thanh hài hòa êm tai réo rắt vang lên như
tiếng suối. Anh nương theo tiết tấu vừa chơi đàn vừa hát, ca bài “Cô bé lọ lem”
của Trịnh Quân.
Cớ sao lại mê đắm em
Anh đang tự hỏi chính mình
Anh có thể từ bỏ bất kỳ thứ gì
Ấy thế mà hôm nay khó lòng rời đi
Em không hề mỹ lệ
Nhưng em lại cực kỳ đáng yêu
Ôi cô bé lọ lem
Cô bé lọ lem của anh
Rốt cuộc anh đang làm tổn thương trái tim em
Rốt cuộc anh thật là tàn nhẫn
Anh bảo em đừng coi là thật
Bởi vì anh không dám tin tưởng
Em xinh đẹp đến thế
Lại còn đáng yêu cực độ
Ôi cô bé lọ lem
Cô bé lọ lem của anh
Có lẽ anh chưa bao giờ ngờ trái tim mình sẽ đau đớn
Nếu như đây là giấc mơ
Anh nguyện say mãi không tỉnh
Anh đã từng nhẫn nại
Anh chờ đợi như thế
Có lẽ chờ tới khi em đến
Có lẽ chờ tới khi em đến
Có lẽ chờ tới khi em đến
Chương Minh Viễn vừa nhìn thằng vào Bạch Lộ dưới sân
khấu vừa hát, ánh mắt cùng tiếng ca đều dịu dàng như nước. Sự dịu dàng của đàn
ông càng có khả năng đả động lòng người hơn cả sự dịu dàng của phụ nữ, bài hát
còn chưa hết, Bạch Lộ đã nghe mà nước mắt lưng tròng.
Cô là cô bé lọ lem của anh, đây là chuyện tốt đẹp biết
dường nào. Cô bé lọ lem là cô gái may mắn nhất cũng như hạnh phúc nhất trong
truyện cổ tích xưa kia, cho dù cô không thể đạt được kết cục hoàn mỹ, cuộc sống
hạnh phúc như cô bé lọ lem, nhưng đã từng may mắn như cô bé lọ lem được Chương
Minh Viễn yêu thương sâu đậm, có được một mối tình như thế để nhớ l