ong tiếng chúc phúc của mấy trăm
con người, anh đeo nhẫn kim cương đính hôn cho Tình Tử, đôi mắt hạnh phúc của
cô còn lấp lánh hơn cả kim cương.
Sau nghi thức đính hôn không bao lâu, Tình Tử đến
Oxford ở Anh Quốc tiếp tục học tập chuyên sâu. Chương Minh Viễn hễ rảnh rỗi
liền bay qua thăm cô, tay tong tay cùng nhau rảo bước trong thị trấn nhỏ cổ
kính của nước Anh. Trời trong xanh, lòng yên tĩnh, ngày qua ngày không hề có
gợn sóng.
Còn tưởng rằng tình yêu trong đời cứ định chắc như
thế, thế nhưng Chương Minh Viễn không ngờ sẽ gặp được Bạch Lộ. Cục diện đời
người đột nhiên trở nên hỗn loạn, loạn đến nỗi anh không biết nên bước tiếp như
thế nào.
“Nếu sớm biết sẽ gặp được em, anh sẽ không đính hôn
với Tình Tử. Dù thế nào đi nữa cũng tuyệt đối sẽ không.”
Chương Minh Viễn nhìn Bạch Lộ, giọng nói hơi khàn, ánh
mắt đau đớn. Thế nhưng giờ này hối hận liệu có muộn quá không? Thực ra số phận
đã ra ám hiệu cho anh từ năm năm trước, nhưng lúc đó anh lại không hiểu. Anh cứ
ngỡ rằng cô gái mặc đồ trắng ấy chỉ là một đám mây ngẫu nhiên che bóng lướt qua
cuộc sống của anh, hoàn toàn không biết rằng tương phùng năm năm sau, cô sẽ
khuấy đảo mặt nước hồ yên tĩnh trong trái tim anh.
Trong mắt Bạch Lộ đã chất chứa hai vòng nước mắt, ầng
ậng chực rơi. Lời kể thật dài của Chương Minh Viễn, từng chữ cứ như con dao hai
lưỡi, lưỡi dao hai bên đều mài sáng bóng, chỉ cần chạm nhẹ liền bị thương, máu
theo lưỡi dao chảy xuống thành hàng, trái tim đau đến thoi thóp hấp hối. Đây là
số phận của cô sao? Hai người đàn ông trước sau cô yêu đều có thanh mai trúc mã
thầm mến nhiều năm, các cô ấy đều chiếm đủ thiên thời địa lợi nhân hòa, khiến
cô hoàn toàn không có chút ưu thế nào đáng nói, chỉ có thể tự trách bản thân
đến quá muộn, chỉ có thể hết lần này đến lần khác chọn cách rút lui.
Cô nén nước mắt nói: “Minh Viễn, đừng nói mấy câu nếu
sớm biết nữa. Nếu lúc trước anh đã chọn đính hôn với Tình Tử thì anh phải chịu
trách nhiệm với cô ấy. Cô ấy đối với anh tốt như thế, hơn nữa vào thời điểm
sinh tử chính cô ấy đã ở bên cùng anh vượt qua, về tình về lý anh đều không thể
chia tay với cô ấy. Cô ấy không có gì sai cả, như thế này là quá tàn nhẫn với
cô ấy.”
Sau khi trầm mặc một hồi lâu, tiếng nói của Chương
Minh Viễn nhẹ đến mức không thể nhẹ hơn được nữa, mang theo nỗi bi thương thấm
đẫm cùng bất lực hoang mang: “Anh biết làm thế này là không đúng, hôn nhân
không phải trò đùa, không thể nói rồi lật lọng. Có điều, anh thực sự không yêu
cô ấy, anh thực sự không yêu cô ấy, người anh yêu – là em.”
Nước mắt chất chứa đã lâu của Bạch Lộ rốt cuộc không
thể nhịn được nữa, tuôn trào mãnh liệt như hồng thủy vỡ đê, trong nháy mắt đã
ướt đẫm hai má.
Chương Minh Viễn bước tới ôm lấy cô, hai tay siết mạnh
từng chút, đem cô trói mỗi lúc một chặt vào trong vòng ôm của anh, tựa như hận
không thể đem cô khảm vào thân thể chính mình, hợp hai làm một.
Nước mắt cô chẳng mấy chốc đã thấm ướt vạt áo anh, cô
nghẹn ngào nói: “Anh khi đó… tại sao lại muốn tới khách sạn Hilton chứ!”
Nếu như hôm ấy anh không xuất hiện, cuộc đời cô hiện
tại sẽ như thế nào? Cuộc đời anh hiện tại sẽ như thế nào? Nếu nói vậy, phải
chăng cô cùng Dương Quang, còn cả anh và Tình Tử đều cứ thế mà từng bước tiến
vào tòa thành hôn nhân.
Thế nhưng trên thế giới này có hàng ngàn hàng vạn loại
nếu, chỉ không có nếu như. Vận mệnh lẳng lặng dẫn dắt hai người gặp lại quen
biết hiểu nhau yêu nhau, đến cuối cùng cái được dàn xếp cho họ, lại là ly biệt
trong tình yêu.
Nước mắt Bạch Lộ tựa như sáp nến làm bỏng cháy trái
tim Chương Minh Viễn, anh yêu một cô gái, nhưng nhất định phải cưới một cô gái
khác. Chẳng lẽ cuộc sống chỉ có thể bất đắc chí như vậy, cùng yêu đương với một
người, nhưng lại hướng tới kết hôn với người khác? – Không, anh không cam tâm,
anh muốn vì chính mình cùng Bạch Lộ, cũng vì hạnh phúc của Tình Tử mà cố gắng
lần nữa. Bởi trong một cuộc hôn nhân không tình yêu, Tình Tử cũng không có được
hạnh phúc, anh căn bản không thể hoàn thành nhiệm vụ này.
“Bạch Lộ, anh muốn đi Anh tìm Tình Tử một chuyến, gặp
mặt thẳng thắn nói với cô ấy tất cả, sau đó để cô ấy lựa chọn. Anh không muốn
lừa dối cô ấy, không muốn làm cô ấy sau khi cưới lại đi oán hận nếu lúc trước
đã không yêu vì sao còn muốn cưới cô ấy, kết quả khiến cô ấy sống không vui vẻ
không hạnh phúc. Nếu cô ấy vẫn kiên trì muốn kết hôn với anh như cũ, vậy anh
không còn gì để nói.”
Bạch Lộ có phần lưỡng lự: “Như thế không tốt chăng? Cô
ấy sẽ không chấp nhận nổi. Cô ấy không biết hiện giờ anh và em đang bên nhau.”
“Thế nhưng anh không thể lừa cô ấy cả đời, cho dù anh
chia tay với em rồi kết hôn với cô ấy, anh không yêu cô ấy, sớm muộn gì cô ấy
cũng cảm nhận được điều này. Thay vì đến lúc đó để cô ấy đi trách anh lừa cô
ấy, anh thà đem tất cả mọi chuyện ra nói thẳng thắn thành thật trước khi kết
hôn, để cô ấy cân nhắc lựa chọn, liệu có muốn lấy một thằng đàn ông trong lòng
đã có phụ nữ khác. Anh nghĩ như thế là công bằng nhất với cô ấy, có muốn kết
hôn với anh hay không, tất c
