ải là trước nhất tạo
dựng một gia đình ấm áp hoàn chỉnh cho bé cưng tương lai. Cô không thể để con
mình vừa sinh ra đã phải mang cái danh con riêng, trong quá trình trưởng thành
sẽ không tránh khỏi bị đủ loại ánh mắt cùng sự dị nghị đeo bám quấy rầy.
Hôm nay việc buôn bán của cửa hàng rất tốt, không ít
khách hàng đến chọn mua và học cách thêu chữ thập. Nhiệm vụ của Bạch Lộ là dạy
họ kỹ thuật nhập môn cơ bản, lúc nhàn rỗi cũng tự mình ngồi một bên thêu cùng.
Buổi chiều bà chủ nhập về một lô hàng mới, kiện nào
cũng xinh đẹp tinh xảo. Cô nhìn trúng một chiếc gối ôm có hoa văn hình cún con,
Chương Minh Viễn tuổi Tuất, cô muốn thêu một đôi gối ôm hình cún tặng anh. Cô
đã thêu rất nhiều đồ chơi nho nhỏ cho anh, chẳng hạn bao di động, ví tiền, túi
may mắn, vân vân, lần này muốn thêu một món đồ to một chút.
Hết giờ làm Chương Minh Viễn đến đón cô, cô mang theo
cặp gối lên xe, hồ hởi bày ra cho anh xem, hỏi anh có thích không. Anh vừa nhìn
qua liền cười: “Nhí nhảnh quá đấy!”
Cô cũng cười, hai nụ hoa nhài trên má theo đó lộ ra,
sẵng giọng nói: “Nhí nhảnh một chút mới đáng yêu nha!”
Nhìn thấy đôi lúm đồng tiền của cô anh chỉ còn biết
gật đầu: “Được rồi, nhí nhảnh thì nhí nhảnh, chỉ cần em thêu thì anh thích
tất.”
Bạch Lộ hết sức nghiêm túc hết sức chuyên chú thêu đôi
gối ôm kia, thêu đặc biệt tỉ mỉ cẩn thận. Vừa mang theo ngọt ngào, vừa mang
theo chua xót, cuối cùng sẽ có một ngày cô phải rời khỏi anh, hy vọng trong
những ngày tháng sau khi cô rời đi, cặp gối ôm này có thể thay cô bầu bạn cùng
anh. Ý niệm này khiến cho từng đường kim mũi chỉ dưới tay cô đều quấn đầy tình
ý miên man.
Anh thường ngồi một bên nhìn cô thêu gối, có khi nói
chuyện có khi không, chỉ lẳng lặng vươn một cánh tay ra ôm lấy cô, có khi anh
đột nhiên lên cơn xúc động, liền kéo cô vào lòng dùng sức hôn mạnh một hồi. Bất
ngờ không kịp đề phòng, kim của cô không cẩn thận đâm phải anh, đâm rất sâu,
từng giọt máu đỏ thẫm to cỡ hạt đậu tựa như những viên mã não rơi trên vải thêu
trắng tinh, nhưng anh không thèm để tâm, chỉ ra sức hôn cô, hôn đến độ cô gần
như không thể hít thở.
Sau nụ hôn cuồng nhiệt ngang ngược cùng vòng ôm mạnh
mẽ là thế, ánh mắt của anh lại chán nản ủ rũ, còn mang theo nét tuyệt vọng, anh
không nói gì cả, cứ thế nhìn cô thật lâu, nhìn đến mức khiến cô nước mắt tràn
mi: “Minh Viễn, anh đừng vậy mà.”
Trời càng ngày càng lạnh, mọi khi vào thời điểm này
hẳn đã có tuyết. Thế nhưng trận tuyết đầu sau mùa đông của người Bắc Kinh cứ
chậm chạp chưa chịu rơi.
Sáng sớm khi Bạch Lộ chuẩn bị đi làm, Chương Minh Viễn
vẫn còn nằm ngủ trên giường. Cô vừa ra đến cửa, lại rón rén quay về phòng ngủ,
đem chăn dém lại chặt hơn cho anh, rồi đứng bên giường ngắm anh trong giây lát.
Cô rất thích ngắm bộ dạng ngủ say của anh, yên lành tựa như một chú cừu ngoan
ngoãn, đánh động thật sâu vào nơi mềm mại nhất trong trái tim cô.
Cô không biết khi mình xoay người ra khỏi phòng ngủ,
đôi mắt Chương Minh Viễn lập tức lẳng lặng mở ra. Sau khi yên lặng nhìn bóng
dáng cô đi khuất, anh nằm một lúc lâu như có điều suy nghĩ, sau đó cũng dậy mặc
quần áo chỉnh tề ra khỏi nhà.
Công việc buổi sáng vẫn yên ổn như mọi ngày, cho đến
khi Âu Vũ Trì bất ngờ tìm đến cửa hàng mới bị phá vỡ. Bạch Lộ trông thấy anh ta
đến thì vô cùng ngạc nhiên, sau một thoáng sững sờ lập tức đoán được đã xảy ra
chuyện gì đó, tức khắc sắc mặt hơi trắng đi: “Có phải Minh Viễn đã xảy ra
chuyện gì không?”
Lông mày Âu Vũ Trì nhíu chặt bảo cô đi cùng anh ta:
“Có chuyện gì lên xe hẵng nói.”
Bạch Lộ chẳng màng xin nghỉ liền theo anh ta, bà chủ
cũng không có cản trở. Lên xe xong cô nóng ruột vội vàng hỏi lại lần nữa: “Có
phải Minh Viễn đã xảy ra chuyện gì không?”
Âu Vũ Trì thở dài thật sâu: “Đúng là có chuyện. Minh
Viễn đột nhiên đề xuất muốn giải trừ hôn ước với Tình Tử, chị Dao đang nổi trận
lôi đình.”
Ngay cả một quả đạn pháo rơi bên người cũng không có
lực chấn động lớn bằng câu nói này, cả người Bạch Lộ rúng động thật sâu. Tấm
lòng của Chương Minh Viễn dành cho cô, khiến cô cảm thấy dù có chết đi ngay lúc
này cũng không có gì hối tiếc.
“Bạch Lộ, anh thực sự không ngờ Minh Viễn sẽ có ý nghĩ
như vầy. Anh biết nó rất để tâm đến em, thế nhưng nghiêm túc đến mức này vẫn
vượt xa ngoài dự kiến của anh. Em quả thực giống như đã cho nó uống bùa mê
thuốc lú vậy.”
Bạch Lộ không muốn giải thích, có giải thích cũng vô
dụng, chỉ rưng rưng nói: “Các anh yên tâm, tôi sẽ khuyên anh ấy đừng làm thế.”
“Minh Viễn thực tình không thể bốc đồng như vậy, xỏa
bỏ hôn ước cũng không phải chuyện nhỏ, bất kể là về phía ba mẹ nó hay ba mẹ
Tình Tử đều đừng hòng thông qua. Bây giờ Tình Tử vẫn chưa biết chuyện của em và
Minh Viễn, mọi người đều giấu cô ấy, giữ kín như bưng. Nếu giờ thình lình bảo
cô ấy phải xóa bỏ hôn ước, đó chắc chắn sẽ chẳng khác nào sét đánh giữa trời
quang, nhất định cô ấy sẽ không chịu nổi.”
Bạch Lộ biết rõ, đồng thời cũng có thể thấu hiểu. Nếu
đổi lại là cô, đang tràn trề mong mỏi vài tháng nữa sẽ làm cô dâu gả cho người
mình thương, n