h. Những trò nghịch ngợm hồi
bé thì không cần phải nói. Sau khi bước vào tuổi thiếu niên nổi loạn càng khiến
người ta đau đầu hết biết. Tỉ như trường học không cho học sinh nam để tóc dài
anh càng muốn để, thầy giáo nói không cắt ngắn thì sẽ không cho vào lớp, anh
liền cạo trọc tới trường, tóm lại là hết cái cực đoan này sang cái cực đoan khác.
Thời cấp hai anh mê chơi điện tử, ngày nào cũng chơi
đến quên ăn quên ngủ, bất kỳ trò nào vào tay anh cũng đều có thể nhanh chóng
chơi đến trình xuất thần nhập hóa. Có hồi chơi hăng say tới nỗi thi giữa kỳ
cũng quên béng, ở trên mạng “luận kiếm hoa sơn” với cao thủ hết một ngày một
đêm. Cha anh giận đến đỏ mặt trợn mắt, thiếu điều muốn cho anh một bạt tai,
nhưng bị mẹ anh liều mình cản lại: “Con lớn thế này rồi, đánh có tác dụng gì
chứ, cứ để tôi từ từ khuyên nhủ nó.”
Sau khi vào lớp Mười, niềm đam mê của anh với trò chơi
điện tử qua đi, lại cuồng nhiệt yêu thích Rock & Roll. Mê tới nỗi không
thèm đi học, cả ngày cùng với một nhóm bạn chung sở thích tụ tập với nhau thành
lập ban nhạc, vừa luyện tập vừa biểu diễn, khí thế bừng bừng muốn làm nên chút
thành tựu. Học hành vì vậy mà gần như bỏ bê hết thảy, trên bảng thành tích là
một mảnh đèn lồng đỏ chói treo lơ lửng. Mẹ lại phải tỉ tê nỉ non khuyên rồi lại
khuyên, thiếu điều nói khô cổ họng luôn.
Cuồng nhiệt được một học kỳ xong, anh dần dà đánh mất
ham thích ban đầu với Rock & Roll, đem hứng thú chuyển sang thám hiểm ngoài
trời. Nghỉ hè liền để lại tờ giấy nhắn xong quẩy hành trang cùng một đám du
lịch đến Thần Nông Giá[17'>.
Chuyến đi này ước chừng một tháng không có chút tin tức gì, khiến người nhà
đứng ngồi không yên, đương định nhờ cảnh sách địa phương phái người tìm kiếm
giúp đỡ thì anh cuối cùng cũng trở về với bộ dạng y chang như dã nhân trên Thần
Nông Giá, khi kể lại đủ chuyện đã trải qua trong lúc thám hiểm thì mặt mày hớn
hở, hưng phấn bừng bừng, nhưng mẹ anh nghe xong thì sợ hãi không thôi: “Về sau
không cho con tham gia loại hoạt động như thế này nữa.”
Năm mười tám tuổi, anh bắt đầu thích đua xe, sau khi
thi bằng lái lập tức thi lấy giấy phép đua xe. Thoạt đầu cha mẹ chỉ cho rằng
anh nhất thời tâm huyết dâng trào, chơi một lát rồi chán, nhưng hứng thú của
anh với đua xe chỉ tăng chứ không giảm. Thời đại học suốt ngày đi tham gia thi
đấu khắp nơi, sau khi tốt nghiệp chính thức liền gia nhập đội ngũ vận động viên
đua xe. Khi đó cha anh vô cùng tức giận, bởi ông đã thu xếp đâu vào đó con
đường công danh gấm vóc cho con trai, có điều thằng con không biết nghe lời này
của ông cứ luôn khăng khăng làm theo ý mình như thế.
Cuộc đời hành nghề đua xe của Chương Minh Viễn kéo dài
đến lần tai nạn xe nghiêm trọng hai năm trước mới tuyên bố kết thúc. Sau khi
đại nạn không chết, cơ thể từng bị trọng thương của anh không thích hợp với
loại hoạt động nguy hiểm này nên không thể không từ bỏ trong tiếc nuối. Ngược
lại người nhà ai cũng thở phào nhẹ nhõm, cha anh còn nói: “Tốt quá, giờ mày
không thi đấu nữa, ban đêm đi ngủ ba mày đã có thể ngủ ngon rồi.”
“Em nói xem, anh có được tính là không làm việc chính
đáng không?”
Trước câu hỏi của Chương Minh Viễn, Bạch Lộ không hề
nghĩ ngợi liền lắc đầu: “Không tính, anh chỉ là đang làm việc mình thích làm mà
thôi.”
Cái gì là công việc chính đáng? Nhất định phải đi con
đường kinh tế quan chức mới được coi là công việc đường hoàng sao? Làm điều bản
thân có hứng thú thì không coi là công việc chính đáng ư? Chỉ cần chính mình
yêu thích, đồng thời là đam mê chính đáng, vậy thì đó chính là công việc đàng
hoàng của bạn.
Anh khẽ mỉm cười ôm lấy cô, hôn thật kêu vài cái. Trên
người anh phảng phất một loại mùi đất sét, vì anh vừa bước ra từ phòng làm gốm
của mình, hiện tại hứng thú của anh là chế tác gốm. Mấy thứ đồ gốm trong phòng
làm việc của anh mà cô từng tưởng nhầm là đồ sưu tập, hôm nay mới biết là tác
phẩm của chính anh. Đối với sở thích mới mẻ này của anh, cả nhà đều nhất trí tán
thành. Bây giờ người nhà đối với anh yêu cầu không cao. Chỉ cần không chơi mấy
trò nguy hiểm nữa là được.
Bạch Lộ ủng hộ mọi ham mê không thiết thực của Chương
Minh Viễn, chỉ cần anh thích là tốt rồi. Sinh mệnh chỉ có một lần, có thể thỏa
thuê làm điều mình thích là vô cùng may mắn. Nếu anh đã có vốn liếng, tại sao
phải lãng phí cơ chứ? Cả ngày từ sáng đến tối ngồi trong phòng họp hoặc trước
bàn đàm phán thì có gì vui thú đáng nói đâu?
Chỉ trừ một việc, cô không đồng ý cho anh lái xe nữa.
Mặc dù vụ tai nạn kia được anh kể lại một cách cực kỳ qua loa sơ sài, nhưng cô
nghe mà kinh hồn khiếp vía. Một bàn tay của cô vô thức xoa lên bụng trái của
anh, ở nơi này lá lách vốn từng tồn tại đã bị cắt hết, là một trong những hậu
quả do vụ tai nạn kia gây nên. Cô chợt đau lòng khôn xiết.
Dường như biết cô đang suy nghĩ gì, bàn tay to rộng
của anh dịu dàng đặt lên bàn tay nhỏ xinh của cô, giọng nói cũng dịu dàng như
thế: “Giờ không sao cả rồi.”
Giờ không sao cả rồi, thế nhưng vụ tai nạn xe năm đó
khiến anh bị gãy xương nhiều chỗ, nội tạng trong bụng cũ