quá để tâm đến cô ấy rồi không?”
Anh cũng biết mình có phần để tâm quá mức, nhưng ngoài
miệng không chịu thừa nhận: “Hoàn cảnh của cô ấy rất đáng thương, lão già nhà
tớ lên ti-vi phát biểu hở một tí là bảo phải quan tâm đến những người yếu thế,
làm con của ổng, tớ tích cực hưởng ứng lời kêu gọi của ông ấy không đúng sao.”
Anh cứ tưởng lần này sẽ công cốc, không gặp được cô.
Nhưng không ngờ khoảnh khắc khi cửa thang máy sắp đóng, lại trông thấy cô vội
vàng đi qua, vẫn là dung nhan tựa đóa thủy tiên như trước. Anh chỉ kịp khẽ mỉm
cười với cô một cái, khuôn mặt của cô liền từ từ biến mất sau cánh cửa kim
loại.
Trong một thoáng chớp mắt, anh thực sự có cảm giác
kích động muốn ấn nút mở cửa lần nữa, tay cũng đã vươn ra, nhưng lại lý trí rụt
về. Anh đã không còn là thằng nhóc mười tám tuổi non nớt, không nên lại có hành
vi bốc đồng như thế.
Mơ hồ cảm thấy cả tinh thần và thế xác đều không tự
chủ được, nhưng anh vẫn lừa mình dối người, tự nhủ cô chỉ là một người bạn đặc
biệt. Mượn danh nghĩa bạn bè hẹn cô đi ăn, anh cảm thấy đó là lý do thích hợp
nhất. Anh còn có một món quà nhỏ muốn tặng cô, khi anh vô tình phát hiện bộ sản
phẩm hoa nhài mà cô thích ở nước Anh, bèn không hề nghĩ ngợi mà mua ngay một bộ
định bụng về nước tặng cô.
Sau đó, cô lại khéo léo từ chối anh, cơm không chịu đi
ăn, quà cũng không chịu nhận. Đây không phải lần đầu tiên anh bị coi nhẹ trước
mặt cô, trước đây còn gặp thất bại lớn hơn, nhưng không lần nào khiến anh chán
nản đến vậy.
Bởi vì trước đây họ là hai kẻ đối địch nhau, nhưng
hiện tại, anh cứ ngỡ anh và cô chí ít cũng đã làm bạn bè. Nhưng sự từ chối của
cô rõ ràng là muốn vạch rõ giới hạn với anh, xem ra cô hoàn toàn không muốn
cùng anh làm bạn. Thoạt đầu anh nghĩ cô vẫn còn hận mình, thế nhưng cô lại phủ
nhận. Anh nghĩ mãi chỉ đoán ra một nguyên nhân, vì anh đã từng phá hoại tình
yêu của cô. Về mặt lý trí có lẽ cô đã tha thứ cho anh, nhưng về mặt tình cảm cô
không muốn gặp lại anh. Nhất là, anh biết cô vẫn còn yêu Dương Quang, đêm đó cô
vì cậu ta mà uống say mèm rồi khóc không ngừng. Anh chỉ có thể khoanh tay nhìn
cô khóc đến đứt ruột đứt gan, trong lòng đau đớn như thể bị con thú nào đó cắn
xé.
Con thú này, phải chăng có tên là ghen? Anh không muốn
cũng không dám đi chứng thực.
Cúp điện thoại trong thất vọng tràn trề, anh đem quà
gửi chuyến phát nhanh đến cho cô. Không kiên trì đòi cô ra ngoài gặp mặt nữa,
nhưng vẫn không kìm lòng được mà muốn gửi cả bộ quà tặng đến cho cô.
Bạch Lộ… cái tên này dường như đã khắc vào trái tim
anh, đã không muốn nhớ mà vẫn khó quên[14'>. Để rồi, cô trong lòng anh, tựa như
vị cô nương chỉ có thể nhìn từ xa mà không thể đến gần trong “Kinh Thi”.
Kiêm gia thương thương
Bạch Lộ vi sương
Sở vị y nhân,
Tại thủy nhất phương!
Tố hồi tòng chi,
Đạo trở thả trường.
Tố du tòng chi,
Uyển tại thủy trung ương.[15'>
Anh cố sức không liên lạc với cô nữa, cũng cố sức
không nhớ về cô. Anh đang đấu tranh với chính mình, kiên trì tất sẽ thắng lợi.
Ngày qua ngày đều kiên trì, anh những tưởng đã khôi phục được lực tự chủ mạnh
mẽ. Hôm đó đến công ty tìm Âu Vũ Trì, vốn dĩ chỉ cần đứng dưới lầu gọi điện một
tiếng kêu cậu ta xuống là xong. Thế nhưng anh muốn thử nghiệm lực tự chủ của
mình một chút, cố ý lên lầu một chuyến. Kết quả, từ bên ngoài văn phòng bắt gặp
dáng vẻ ôm khung thêu thêu hoa của cô, như thể bị bỏ bùa, bước chân không tự
chủ được mà bước tới.
Cô hoàn toàn không cảm giác được anh đi đến, chỉ cúi
đầu toàn tâm toàn ý thêu thùa. Gương mặt trắng như tuyết tỏa sáng óng ánh như ngọc
dưới nắng chiều, trong không khí phảng phất mùi thơm hoa nhài như có như không
tỏa ra từ mái tóc đẹp của cô. Anh như con ong ngửi thấy mùi hương quyến rũ,
không thể ngăn được tâm thần dao động. Kìm lòng không đặng mà bước đến ngày một
gần hơn, thẳng đến khi tới trước mặt cô.
Cô vẻ như đã nhận ra, bất chợt ngẩng đầu, anh cũng đột
nhiên hoàn hồn, vội vàng vũ trang bản thân, tận sức làm cho giọng nói ra vẻ
thuận miệng cùng thờ ơ: “Thêu khá lắm.” Giống như anh chỉ tiện đường tạt qua
xem xem, hơn nữa còn lập tức xoay người rời đi, không hề nấn ná.
Lần thử nghiệm này, anh không thể không thừa nhận sự
thất bại của bản thân. Mà hôm sau, anh lại càng thất bại triệt để. Sau khi mở
tiệc chiêu đãi cậu bạn cũ về nước thăm người thân, vì nhớ đến chuyện cũ trước kia
mà cảm khái muôn phần, càng vì anh đã uống khá nhiều, lực tự chủ của anh đành
chào thua trước sức mạnh của rượu, không thể tự kiềm chế, cũng không muốn tự
kiềm chế mà chạy đến công ty.
Thực ra anh không hề dám chắc có thể gặp được cô ở
công ty, có khả năng cô đã ra về từ lâu. Nhưng anh vẫn muốn thử vận may, liệu
cô có ở đây không? Đó là câu đố anh tự đặt ra cho chính mình. Bước ra khỏi
thang máy, vì câu đố sắp có lời giải nên trái tim anh đập liên hồi.
Đưa mắt nhìn qua, đèn văn phòng nơi cô làm việc đang
mở, ánh đèn sáng rực nhất thời khiến anh an lòng đi rất nhiều. Mà khoảnh khắc
khi đẩy mở cánh cửa phòng làm việc, không ngoài dự liệu nhìn thấy cô, nhịp tim
của anh tr