Cô vô cùng khó chịu, khó chịu đến mức khóc liên tục
không ngừng: “Dương Quang, nếu hôm đó bọn mình lĩnh được giấy đăng ký kết hôn,
bây giờ liệu có đang sống một cuộc sống hạnh phúc hay không?”
Hạnh phúc đã từng ở gần cô đến thế, gần đến nỗi chỉ
cần đưa tay là có thể ôm trọn vào lòng. Thế nhưng cô lại trơ mát nhìn nó vụt
qua, rơi vào trong tay một cô gái khác. Làm sao cô có thể không đau khổ tột
bậc, nước mắt như suối, cuồn cuộn chảy không dứt, mãi đến khi cô nặng nề chìm
vào giấc ngủ, trên mi mắt còn vương những hạt lệ lấp lánh.
Cô khóc lóc kể lể khiến anh cũng vô cùng khó chịu, anh
tự biết trong số những kẻ đã hủy hoại hạnh phúc của cô cũng có phần của chính
mình. Thực ra anh đã sớm biết Vương Hải Đằng đang phỏng đoán tâm tư của anh,
đang lẳng lặng đẩy Bạch Lộ về phía anh. Từ trước đến nay đều là như vậy, chỉ
cần anh thể hiện tương đối hứng thú với người nào vật nào, lập tức sẽ có người
mang chúng đến lấy lòng. Anh mập mờ mặc nhận hành vi lấy lòng của Vương Hải
Đằng, kết quả dẫn tới anh hoàn toàn phá hỏng quan hệ giữa Bạch Lộ và Dương
Quang.
Bạch Lộ say xong thì bị ốm một trận, anh cảm thấy thẹn
trong lòng, cũng cẩn thận chăm sóc cô như cô đã làm. Mà cô lại là một người dễ
cảm động đến vậy, chẳng qua chỉ giúp cô pha gói thuốc mà đã cảm động phát khóc.
Đôi mắt đẫm lệ mong manh đáng yêu nhìn anh, trái tim anh nhất thời tưởng như
chìm trong nước mắt của cô, mềm mại đến mức không thể mềm mại hơn được nữa.
Nhưng cô vừa khỏe lại đã lập tức đề xuất muốn dọn đi:
“Tôi biết anh sẽ không làm khó tôi nữa.”
Anh đã không còn muốn làm khó cô từ lâu rồi, nhưng
cũng không muốn để cô đi, có điều câu nói này của cô khiến anh không cách nào
giữ cô lại. Anh đồng ý cho cô chuyển đi, cố ý không tiễn cô. Nhưng lại không
nhịn được mà đứng bên cửa sổ nhìn theo cô lên xe rời đi, tầm mắt bị chiếc xe từ
từ lái đi dẫn ra thật xa thật xa…
Sau khi cô đi, anh cảm thấy căn nhà bỗng chốc trống
trải. Trong phòng chẳng còn bóng dáng mảnh mai của cô, trong không khí cũng
không còn mùi thơm dìu dịu từ tóc cô, quá yên lặng quá tĩnh mịch. Anh không
muốn một mình ngơ ngẩn trong căn hộ vẳng vẻ này, bèn quyết định ra nước ngoài
một thời gian.
Anh đã sắp xếp hành trình kín mít cho mình, từ Ý đến
Anh rồi tới Mỹ, này nước này non, non non nước nước muôn nghìn trùng. Nhưng lại
phát hiện, chính mình không thể thoát ra khỏi hình bóng của cô. Bài thơ “Tình
cảm cắt không đứt” của Uông Quốc Chân đã khắc họa tình cảnh trong lòng anh.
Vốn tưởng lần viễn du này
Có thể quên đi đôi mắt xinh đẹp của em
Có thể cắt đứt
Tình cảm ngàn sợi vấn vương
Nỗi ưu sầu gió thu cũng không thể thổi rơi
Ai từng nghĩ
Đến cuối cùng
Núi sông như cũ
Tình cũng như xưa
Bóng hình em
Vừa ở sau lưng
Đã hiện ra trước mắt
5.
Hôm sau Bạch Lộ đi làm liền nộp đơn thôi việc, còn có
một bản bàn giao chi tiết công việc, quyết tâm lập tức rời đi. Tiền lương tháng
này cô cũng không cần, coi như khoản đền bù cho chuyện mình vội vàng nghỉ việc.
Trưởng phòng hết sức ngạc nhiên, không hiểu cớ sao cô
đang làm tốt lại đột nhiên muốn thôi việc. Anh ta do dự không ký tên: “Hay là
chờ tổng giám đốc Âu về rồi hẵng tính, cô là người tổng giám đốc Âu giới thiệu
vào công ty, giờ muốn đi cũng phải báo trước cậu ấy một tiếng tôi mới có thể
phê chuẩn.”
Bạch Lộ lại không muốn gặp Âu Vũ Trì, giờ phút này cô
không muốn gặp bất kỳ ai liên quan đến Chương Minh Viễn. Nếu không phải do ý
thức trách nhiệm khiến cô đến bàn giao công việc, cô thậm chí còn chẳng muốn
tới công ty nữa. Bản bàn giao chi tiết công việc cô cũng đã viết cực kỳ rõ
ràng, người kế nhiệm cứ theo đó mà làm việc sẽ không có gì rắc rối, cô một khắc
cũng không muốn nán lại thêm.
“Trưởng phòng, bây giờ tôi có việc phải đi ngay, anh
thay tôi nói rõ với tổng giám đốc Âu nhé. Tôi đi trước đã!”
Bạch Lộ rời khỏi công ty như trốn chạy, bên ngoài ánh
mặt trời sáng lạn, nhưng trong lòng cô lại âm u ẩm thấp, tựa như góc khuất ánh
nắng không chiếu tới, mọc lên vô vàn rêu mốc. Một mình lẻ bóng bước trên đường
giữa dòng người tấp nập ồn ã, càng nhận ra nỗi cô đơn của bản thân, nên cứ đi
trong hoang mang và ưu thương.
Di động reo vang, màn hình hiển thị số lạ gọi đến, cô
tiện tay bắt máy. Giọng nói vang lên xác thực là Chương Minh Viễn: “Bạch Lộ, em
thôi việc rồi sao?”
Cô không ngờ là điện thoại của anh gọi đến, anh biết
tin nhanh như vậy, cô trầm mặc không đáp, chỉ lẳng lặng nghe tiếng nói của anh:
“Em có phải vì chuyện tối qua… Tối qua tôi uống hơi quá chén, nói ra vài lời
trong lúc say, cũng có chút hành động không thích đáng, tôi không phải cố ý, em
tuyệt đối đừng tức giận.”
Cô lắc lắc đầu: “Không phải tôi giận anh, tôi chỉ là
muốn nghỉ việc thôi.”
“Tại sao? Bạch Lộ, có phải em sợ tôi sẽ lại đến quấy
rối em không? Tôi đảm bảo, đảm bảo sau này sẽ không đến quấy rối em nữa, em
không cần vì tránh tôi mà bỏ việc.”
Đích thực là vì anh đã quấy rối cô, nhưng không phải
do sợ sự “quấy rối” của anh, mà là sợ trái tim của chính mình sẽ đánh mất vào
tay anh. Trái tim này của cô đã từng thử
