nh. Thoạt đầu anh chỉ thờ ơ nghe, về sau dần dần chuyên chú. Cảnh ngộ của cô
hóa ra lại long đong đến vậy, từ khi ba mẹ đều qua đời, luân phiên đến ở nhờ
nhà hai chú mà lớn lên. Sau khi thi đậu đại học các chú không có sức cũng không
lòng dạ nào chu cấp cho cô ăn học nữa, thế là cô một mình lẻ loi đến Bắc Kinh,
tìm mọi cách vừa học vừa làm nhằm học xong đại học.
Chú nhỏ cô nói xong câu cuối cùng còn cảm khái một
tiếng: “Mấy năm nay Lộ Lộ nó thật không dễ dàng gì!”
Đem thông tìn vừa nghe được tiêu hóa xác minh một
chút, anh thực dễ dàng đoán ra năm năm trước, tại sao ở khách sạn Hilton Bạch
Lộ mười tám tuổi sợ hãi đến hỏi anh có cần người theo hay không, và một vạn
tiền cô lấy đi kia được tiêu vào mục đích gì. Anh vẫn luôn cảm thấy cô không
thể là kẻ lừa đảo, mà quả thực cô đã không làm thất vọng phỏng đoán đầy tín
nhiệm của anh.
Đột nhiên, trong lòng anh bỗng băn khoăn không ít. Bản
thân liệu có phải đã hơi quá trớn không? Một cô bé có hoàn cảnh đáng thương thế
này đã đủ bất hạnh rồi, anh còn ỷ thế hiếp người mà bắt nạt cô. Có lẽ cô đã
không mắng sai anh, anh đúng là rất đê tiện. Đường đường một thằng đàn ông lại
đi bắt nặt một cô bé, bất kể là vì nguyên nhân gì đều có thể chụp lên cái mũ đê
tiện phải không?
Đêm ấy sau khi đón cô về nhà, anh đối với cô thật nhã
nhặn. Mặc dù cô không cảm kích, nhưng anh cũng không thấy kỳ lạ, còn gọi điện
thu xếp chuyện chú cô đi kiểm tra khám bệnh ngày hôm sau. Chuyện này cô không
cứng rắn từ chối, rốt cuộc vẫn nhận lấy ân tình của anh, sau khi trở về, tuy vì
biết chú mình đi kể với anh về cảnh ngộ của cô mà mặt mày không vui, nhưng vẫn
nói cảm ơn vì sự giúp đỡ của anh.
Từ đấy về sau, quan hệ giữa họ dần dần cải thiện. Cô
không còn lạnh lùng nữa, anh cũng không còn nói mấy lời châm chích người khác.
Khi anh bị ngộ độc thức ăn cô còn ở lại bệnh viên trông anh cả một đêm. Tuy
biểu hiện có phần không tình nguyện, nhưng cô cuối cùng vẫn không đi, cho dù cô
vẫn còn hận anh. Anh bỗng nhiên cảm thấy oan ức, bởi vì nguyên nhân mà cô hận
anh.
Cô vẫn luôn cho rằng, tại anh nói gì đó khó nghe sau
lưng cô nên mới dẫn đến cả nhà bạn trai trở mặt với cô, nhưng anh căn bản không
hề làm vậy. Trước đây anh không quan tâm cô có hiểu lầm hay không, thế nhưng
hiện tại anh lại cảm giác oan ức. Chuyện này anh đã lờ mờ đoán ra là ai ngán
trở từ bên trong, có lòng muốn giải thích nhưng lại không tiện mở miệng, không
chừng cô còn nghĩ anh đùn đẩy cho người khác hòng chối bỏ trách nhiệm của bản
thân, anh không tiện giải thích, không ngờ Âu Vũ Trì lại thay anh giải thích
mối hiểu lầm này, mà cô cũng lựa chọn tin tưởng.
Vì chuyện hiểu lầm anh nên cô cảm thấy rất áy náy. Xin
nghỉ phép vài ngày ở nhà chăm sóc anh, cẩn thận lại chu đáo. Khi cô đối với anh
không tốt, anh sẽ chèn ép cô không khoan nhượng. Khi cô đối tốt với anh, anh
cũng theo đó từ cứng rắn trở nên mềm mỏng. Khi cô nói định trả phép trở về
Thiên Đô Quốc Tế đi làm, anh không chút nghĩ ngợi liền bảo cô đừng đi. Bởi vì
anh không đồng ý để cô tiếp tục làm con bài mỹ nhân kế trong tay Vương Hải
Đằng. Trước đây anh không để tâm, thế nhưng bây giờ, anh lại có một loại ý niệm
muốn bảo vệ cô trong đầu.
Khi cô hoàn toàn biết rõ người cấp trên bấy lâu nay
mình vẫn luôn tin tưởng và tôn kính chẳng qua chỉ coi cô một con bài có thể lợi
dụng, vẻ mặt vô cùng kích động, lao ra cửa muốn đến Thiên Đô Quốc Tế hòng đối
mặt chất vấn. Anh nghĩ nghĩ cảm thấy không yên tâm, cũng đi theo cùng. Kết quả
đi theo mãi từ chiều đến tối, nhìn cô mượn rượu tiêu sầu uống đến say bí tỉ.
Khi anh bế cô về nhà, cô cứ tưởng anh là Dương Quang, nằm trong lòng anh khóc
đứt ruột đứt gan.
Đêm đó cô nói rất nhiều, tuy rằng nói năng lộn xộn
không đầu không đũa, nhưng anh vẫn nghiêm túc lắng nghe, cũng nghe hiểu đại
khái. Hóa ra vào tháng năm đó cô và Dương Quang lên kế hoạch tự ý đi đăng ký
kết hôn, tính làm chuyện gạo nấu thành cơm khiến cha mẹ Dương Quang vốn phản
đối hai người yêu nhau không thể không chấp nhận. Thế nhưng do cô vô ý đem
chuyện kể với Hoắc Mân, kết quả cô và Dương Quang không thể đi đăng ký. Tiếp
đó, tin đồn “không trong sạch” của cô lại “đúng lúc” rơi vào tai nhà họ Dương,
Dương Quang vì thế mà giận dỗi ra ngoài uống rượu, bởi vậy mới xảy ra sự cố tai
nạn xe sau khi uống say kia. Mà trong khi cô chạy vạy khắp nơi tìm quan hệ giúp
cứu người, Vương Hải Đằng, rồi cả mẹ Dương Quang đều muốn cô tới cầu xin anh.
Thậm chí còn gần như nói trắng trợn: “Bạch Lộ, hiện tại không phải thời điểm
cần cô giả làm trinh tiết liệt nữ… Bất kể cô dùng phương pháp gì, chỉ cần có
thể cứu Dương Quang ra là được.”
Cô bị bức đến không còn cách nào khác, xả thân như hổ
đến tìm anh. Vì cứu Dương Quang, cái gì tự tôn danh dự cô cũng đều bất chấp
không cần, rốt cuộc ép anh phải đồng ý cứu người. Thắng lợi thê thảm như vậy,
kết quả chiến thắng lại không thuộc về cô. Dương Quang vừa ra ngoài liền đến
bên cô gái khác, còn muốn thống hận cô không chung thủy cùng thay lòng đổi dạ,
trách móc cô đã khiến mình gặp phải họa lao tù.